Chương 23: "Kết cục" Hoàn thế giới thứ I (22)

Phượng Nhi
Nguồn: truyenfull.vision
Có lúc Tân Mai từng nghi ngờ xác sống cấp bốn bất ngờ tấn công thực tế là do nhận lệnh Bạch Diệc Phi muốn đến lấy mạng Nam Phương Vực nhưng nó lại làm trái mục tiêu ban đầu mà nhằm vào cô... Vẻ mặt nứt nẻ vặn vẹo muốn giết mà không thành, điều gì đó bất cam tiết nuối ẩn sâu trong con ngươi Nãi Tư Phác lúc tan biến có chút bất ổn, hắn vốn không điên như vậy đây là ấn tượng duy nhất cô biết rõ. Trừ khi đoạt xá thuật(*). *đoạt xá: thuật đoạt xác. Có một số chuyện Tân Mai không có chứng cứ xác thực sẽ không tiếp tục truy cứu mà chọn lựa bỏ qua, sau lần rời phòng tối đó cô cũng không ý định hỏi Bạch Diệc Phi, giống như ngầm thoả thuận hắn không nói, cô không nhắc đến. Sau khi Nam Phương Vực mất. Cô đã khống chế tâm trạng trở lại bình thường, không nhìn ra nửa điểm đả kích buồn bã gì. Tân Mai ngồi trên ghế dựa từ trên cao lâu đài ngắm nhìn chân trời xa không thể với của mạt thế hỗn độn bên ngoài. Bạch Diệc Phi đưa cô về Huyết tộc muốn chuyển hoá cho cô được trường sinh nhưng cô từ chối. Cô muốn sống hết tuổi thọ con người mà thôi. Sau nhiều lần thử thăm dò nhận ra đó là cô quyết tâm, Bạch Diệc Phi quả thực không dám cưỡng chế, nên đành đinh ninh tự suy tính một con đường khác. ... Một năm đầu sau khi Mạt thế buông xuống. Dưới uy áp phá hoại tàn sát của thuỷ triều xác sống, con người bị ép lui đến biển khơi hải đảo sinh sống. Thống trị mới lên ngôi, xác sống cấp 5 nhờ Bạch Diệc Phi ban ân đã trưởng thành có ký ức phục tùng mệnh lệnh nhanh chóng tạo ra một nền tân nhân loại, bá chiếm thế giới kiến tạo vĩ đại công trình từ phế tích trùng tu thành trì mới. 'Tân Mai sâu gạo' nằm ì trên bàn lột múi quýt nhét vào trong miệng vừa nhai nhai vừa quét mắt Tề Mộ nói: "Ngứa đòn à? Nửa năm trước bà đánh ngươi cha mẹ í nhầm chị ngươi nhìn còn không ra, bây giờ còn cứ vác mặt tới?" Cô thù dai là sự thật nhưng trả thù cũng là việc khiến người ta mệt mỏi, sau khi Nam Phương Vực chết đã chứng minh rất nhiều thứ. Ân oán kiếp trước vốn không biết bắt đầu từ đâu...nói Bạch Diệc Phi tạo ra Mạt thế, vậy Nam Phương Vực lại vì Mạt thế mà đột nhập Huyết tộc mang đi nước Huyết sinh, nghịch thiên cứu Ninh Á Doanh mà quấy nhiễu thời không. Thực tế sóng gió bắt nguồn từ đâu? Có lẽ vốn dĩ đã là một hồi nhân quả rối rắm không phân biệt được ví như mặt trời mọc mặt trăng lặn, Cô cũng lười suy ngẫm. Tân Mai cuộc sống êm ấm trải qua, náo nhiệt duy nhất là cứ cách một đoạn thời gian Tề Niệm thi thoảng sẽ cùng Tề Mộ hiện hồn trước mặt cô, Tề Niệm thì không nói đi, dù sao người ta cũng là nữ chính, huống chi cô còn độc chiếm nam chính nhà người ta. Nhưng có cần phải lôi lý do lạc bày lạc đàn cũ rích ra như vậy không? có thể đổi một lý do mới không? Tân Mai đánh Tề Mộ một trận nhừ đòn xong xuôi liền ném trả nhẫn không gian tặng kèm dây trối cao cấp cho chị em nhà họ Tề. Cô không chấp nhận được việc cứ dăm ba hôm, bọn họ lạc nhau lại tìm tới cửa hỏi cô có biết tung tích không? Nghĩ cô là nhà giữ trẻ hay thầy bói, có trả tiền à? Thời gian chăm sóc sắc đẹp của bản cô nương rất quý các người mua nổi sao. ... Năm thứ bảy sau mạt thế. Lão Cẩu nghiệp quật từng cười chê đám người u mê sống ảo vì tiểu thuyết lại tự vả, Lão ngày càng cuồng tiểu thuyết thi thoảng rảnh rỗi xem đến thần hồn điên đảo, khùng hết thuốc chữa, đêm ngày phong bế luyện truyện mà bỏ bê cô. Tân Mai nhàm chán mà sống lười biếng. Cuồng muội Bạch Diệc Phi cho đây là vinh hạnh vô điều kiện phủng trong lòng bàn tay nâng niu cô như trân bảo, phục vụ cô hết sức cẩn trọng tỉ mỉ, chỉ có hơn chứ không kém đãi ngộ chỗ Nam Phương Vực. Cô nghe Lão Cẩu nói phải sống hết thọ mạng nguyên chủ vốn có mới được tính hoàn thành nhiệm vụ. Tân Mai nhân lúc còn có thể tận hưởng ở thế giới này cô rất muốn chơi hết mình nhưng ngặt nổi cô lười. Vì thế mỗi ngày lệ trừ chăm sóc dung nhan dành ít thời gian tu luyện ra, thì cô chỉ luẩn quẩn quanh lâu đài hát bài ca quen thuộc: 🎶Thôn làng vui tươi năm ấy chỉ còn lại sự quỷ mị lan khắp không gian... ...Đom đóm sẽ tàn trong chớp mắt, có nguyện hoá cốt bôn ba...🎶 Ca từ khúc hát vừa hết một con đom đóm lẻ loi bay trong màn đêm đen Huyết tộc, đậu trên tay áo choàng lông vũ, lung linh đóm sáng. Tân Mai nhẹ nhàng nâng tay chạm đến nó. Làn sáng đôi cánh vàng nhạt khẽ run lên bay vụt lên cao. "Muội hát hay sao?" "Ừm" Bạch Diệc Phi nhìn cô đến quên cả chớp mắt. "Nghe cổ nhân nói “Tháng thứ ba cuối hạ, cỏ mục hóa thành đom đóm” lại chỉ sống được hơn hai mươi ngày đến đầu thu chết đi trên cỏ mục ruỗng sinh tử hoà quyện tiếp diễn một vòng luân hồi, muội cảm thấy chúng ta rất giống với đom đóm." Bạch Diệc Phi lông mày nhăn lại, không tiến động bước đến: "Vì sao nghĩ vậy?'' Cô khẽ cười ngắm ánh trăng bị mây đen che khuất: "Tiệc vui bên ca đẹp giống hồi mộng, mong manh lộng lẫy, nếu có thể đổi lấy cái duyên tương phùng bên nhau, làm đom đóm cũng tốt." Sớm hôm bên người còn được bao đêm. Cô sẽ nhớ kỹ hắn, người nam nhân duy nhất làm cô sinh tâm thiếu nữ từng luyến lưu sự ấm áp sâu thẩm trong linh hồn hắn. "Vì sao không nghĩ phượng hoàng niết bàn, dục hoả trùng sinh mà lại ước bản thân như đom đóm trong đêm?" "Muội cảm thán thôi, ca nghiêm túc làm gì?" "Sau này không cho nghĩ bậy, đặc biệt nói điều xui rủi bản thân." hắn thanh âm không nghe ra rầy la nhưng tỏ rõ uy nghiêm huynh trưởng. "Ừm ừm à." Tân Mai không để tâm gật đầu, ánh mắt tinh ranh, tay nhỏ thò lên mặt hắn vuốt thẳng ấn đường đang chau kia."Ca này cũng đừng nhăn mày, tác phẩm dung mạo trác tuyệt cũng bị ca làm hỏng mất." ''Ta nghe muội, muội cũng phải biết ngoan." "Muội luôn là bé ngoan mà, ca à hay muội kể cho huynh nghe vài câu chuyện cười để lấy lại nhan sắc nhé!" Tân Mai quấn lấy cánh tay hắn lôi kéo dạo quanh lâu đài, tiếng nói cười ngọt ngào của cô hoà cùng tiếng đáp nam âm từ tính như một bản ca tuyệt diệu giao hưởng, không khí quanh lâu đài thanh lãnh cũng trút đi, dường như vạn vật đều có linh trí, gió mây cây cối sức sống bừng bừng mà xào xạc nhảy nhót. ... Mùa thu năm thứ mười lăm. Lão Cẩu báo cho cô tin tốt, nhiệm vụ hoàn thành có thể đi được rồi. Tân Mai ngồi nhìn bảy cách xuyên không mà lão đưa cho cô tự chọn, có chút ngoài ý muốn, run run lật xem đến nghẹn khí. 1. Tai nạn ngoài ý muốn... 2.Nhảy té lầu, vực, núi, rớt từ trên cao xuống. 3.Nhảy hoặc té giếng, sông biển, ao hồ, bồn tắm. 4. Bị nghẹn thức ăn. 5. Bị sét đánh, điện giật liền truyền tống. 6. Bị bệnh nặng hết thuốc chữa hoặc bệnh nan y. 7. Trượt võ chuối chắc chắn phải đập đầu.