Nam chính: Hàn Hạo Dương, 27t, chủ tịch tập đoàn Hàn thị đứng đầu thành A..Nữ chính: Sở Diệu Linh, 23t, nhị tiểu thư Sở gia, xinh đẹp nhưng tính tình kiêu căng..Mọi chuyện bắt đầu thay từ ghét thành yêu sâu đậm khi cô tỉnh dậy sau vụ tai nạn..
Lá Thư Từ Ánh Trăng
Đang raKhông cẩn thận nhấn đúp vào ảnh đại diện của nam thần đã khuất. Tôi vỗ vai “Thời Nghiên Lễ” nói rằng anh hãy lao đến vòng tay em đi. Thời Nghiên Lễ: "Chồng em không để tâm sao?" Cơ thể tôi run rẩy nặng nề, người chết còn trả lời Wechat sao? Không đúng, làm sao có thể được. Chắc là ai đó đã sử dụng điện thoại của anh ta sau khi anh ta chết rồi. Tôi gõ một câu hỏi: "Anh là ai?" Đầu bên kia liền trả lời: "Thời Nghiên Lễ." Nói xong anh ta còn đùa một câu: "Bạn học Phương Di, đến lời giải thích em cũng không nỡ cho tôi sao?" Ngữ khí này, cách xưng hô này, tất cả đều rất quen thuộc Nhưng tôi không tin: "Đừng giả vờ nữa, tôi đã biết Thời Nghiên Lễ đã qua đời, tại sao anh lại giả làm anh ấy?" Lần này, bên kia im lặng vài phút. Tôi căng thẳng thúc giục: "Nói đi chứ." Thời Nghiên Lễ thong dong trả lời: "Hi vọng tôi chết vậy sao? Được, tôi ngả bài đây." Tôi:??? Thời Nghiên Lễ: "Tôi là Thời Nghiên Lễ, tôi đang nằm trong quan tài nói chuyện với em đấy." Bộ dáng hài hước thản nhiên của người đàn ông đó hiện lên trong đầu tôi, lòng tôi bỗng cảm thấy run rẩy. Lẽ nào, tôi gặp phải ma rồi? Thật may thay, Thời Nghiên Lễ nói thêm câu nữa: "Xung quanh tối lắm đấy, em có sợ không?" Tay tôi run lên, chiếc điện thoại suýt chút nữa rơi xuống. Nếu không phải bên đó có người dùng điện thoại của anh ấy cố ý bày trò, thì đầu bên kia, là người hay là ma? Tôi nhanh chóng bấm vào lời mời cuộc gọi thoại, tim tôi như thắt lại. Cuối cùng, anh ta cũng bắt máy. Nhưng ở đầu dây bên kia lại không có âm thanh nào. Như thể anh thực sự đang ở trong một không gian tối khép kín, không có âm thanh, không có tiếng gió thổi. Tôi run rẩy và cất giọng: “Thời Nghiên Lễ?” Giọng nói trầm ấm của anh phát ra từ điện thoại: “Ừm, là tôi.” Điện thoại tuột khỏi tay, tôi cố gắng để giữ lấy nó. Thời Nghiên Lễ nhận ra, cười nhẹ. Ánh mặt trời ấm áp bao trùm lấy tôi, dưới bầu trời xanh, tôi thực sự không thể tin được câu nói đó là của người đã chết. Vô số suy nghĩ vụt qua trong đầu tôi. Là một nhà vật lí, tôi bằng lòng tin vào thuyết không gian - thời gian song song hơn. Mặc dù ý tưởng này thật điên rồ, nhưng giọng tôi vẫn run rẩy hỏi: "Thời Nghiên Lễ, bây giờ cậu ở đó là ngày tháng năm nào?" Thời Nghiên Lễ dường như bất lực trước tôi, trêu chọc tôi một cách ác ý: "Đồ ngốc, tôi đang ở trong quan tài, thời gian cũng giống như em thôi." 10 phút sau, Thời Nghiên Lễ gửi tin nhắn hài hước đến: "Xin lỗi, tín hiệu trong quan tài không tốt lắm."_________Cứ nghĩ đến việc anh ấy sẽ chết, cả trái tim tôi như tan vỡ, bất lực thì thầm cầu xin anh, "Anh đừng chết, có được không?" Gió đêm man mát đầu thu thổi qua tòa nhà cao tầng, lay động ánh đèn lung lay sắp đổ nơi xa. Khắp nơi tĩnh mịch, tiếng khóc của tôi liên tục không ngừng. Thời Nghiên Lễ nhẹ nhàng thở dài: "Đồ ngốc." "Tôi là đồ ngốc, ngốc đến mức không nhìn ra anh ghét tôi như thế, ngốc đến mức thích anh nhiều năm như vậy." Thực ra tôi thật sự không phải là người hay nói ra những lời hay ý đẹp, thậm chí lầm lì ít nói có chút chán ngắt. Cũng chỉ có uống quá nhiều, thì mới dám nói ra. Tôi che đậy trái tim rên rỉ của mình: "Thời Nghiên Lễ, tôi cầu xin anh, đừng chết mà!" Cho dù anh ấy thật sự coi thường một người khuyết tật như tôi, thì tôi vẫn muốn anh ấy sống tiếp, sống tốt là được rồi. Thời Nghiên Lễ có lẽ là đưa điện thoại ra xa, tiếng ho bị kìm nén bấy lâu phát ra trong điện thoại. Lúc nói chuyện tiếp, anh khó mà che giấu giọng khàn khàn của mình, như bị xé toạc ra vô cùng đau đớn vậy. Chỉ là giọng điệu của anh ấy, quá nhẹ nhàng và dịu dàng, "Đừng khóc nữa, khóc đến mức tôi còn đau hơn rồi." Trái tim tôi hẩng lên một nhịp, sốt ruột hỏi: "Đau ở đâu?" "Đau ở tim."
Thời Gian Như Ngừng Lại
Đang raThể loại: Thanh xuân vườn trường, yêu thầm, trước ngược nữ, sau ngược nam, HE Editor: Jolina Tình trạng bản gốc: Hoàn thành Văn án Truyện hướng chữa lành, nữ chính là nhiếp ảnh gia, nam chính là doanh nhân. ====== Mạnh Dao trước đó có một t& circ;n khác, gọi là Mạnh Thời Yên. Nhưng sau này rời đi quê hương, cô cũng sửa lại tên mình Lúc đó, cô có thích một người, người đó không thích cô, thậm chí còn phải nói là chán ghét mới đúng Bao năm trôi qua, lần nữa gặp lại cố nhân, bên người anh ta đã có bóng hồng, còn cô vẫn cứ cô đơn lẻ bóng Khi nhân viên lái xe tới, anh ta đột nhiên xoay người nhìn cô. Trời mùa đông lạnh lẽo, trước cửa khách sạn lại là ánh đèn rực rỡ, người kia nghiêng thân mình, ánh mắt sâu thẳm, khóe miệng cong lên nụ cười nhẹ, hỏi cô: "Mạnh tiểu thư, trước đây chúng ta có phải từng gặp?" Mạnh Dao cười cười, không có trả lời. Mười năm trôi qua, cô lần nữa lại đứng trước mặt anh. Cuối cùng, cô chỉ có thể khàn giọng nói: "Xin chào." "Mạnh tiểu thư, chúng ta từng gặp nhau chưa?" Phí Minh Nghị quay đầu cười nói: "Mạnh tiểu thư, em có thể làm bạn gái của tôi không?" ********************************************* Câu chuyện bắt đầu bằng những tháng ngày trung học, khi Mạnh Thời Yên vừa gặp đã yêu Phí Minh Nghị. Là tiểu thư lớn lên trong gia đình khá giả, xinh đẹp lại hơi nổi loạn, Mạnh Thời Yên không ngần ngại công khai theo đuổi Nghị Ca. Nhưng mà quãng thời gian đó, Phí Minh Nghị là một thiếu niên lãnh đạm, anh trải qua những năm tháng trung học với một ý nghĩ duy nhất: trả thù người cha ruột của mình. Sau mười năm, Mạnh Thời Yên đã trở thành Mạnh Dao, nữ nhiếp ảnh gia có thiên phú hiếm hoi ở Ninh Thành. Lúc này cô gặp lại nguồn ánh sáng trong quãng đời niên thiếu của mình: Phí Minh Nghị Nhưng anh không nhận ra cô, trong mắt anh, Mạnh Dao chỉ đơn giản là người phụ nữ anh có cảm tình, và lần đầu tiên sau nhiều năm, anh chợt có ý nghĩ muốn có một gia đình của riêng mình. Mạnh Dao từ chối. Phí Minh Nghị càng tiến tới, Mạnh Dao càng lùi về phía sau. Trong những năm tháng tối tăm của cuộc đời, Phí Minh Nghị là ngọn hải đăng trong lòng Mạnh Dao, giữ cô không lạc lối. Nhưng tận sâu bên trong, cô vẫn có một đoạn chuyện xưa không muốn ai biết, vì vậy, cô chạy trốn tình cảm của Phí Minh Nghị, chạy trốn trong tuyệt vọng. Đoạn tình cảm thời niên thiếu kia như chính cái tên của cô ngày ấy: Thời Yên - sương khói mong manh Tag: Yêu thầm, nghiệp giới tinh anh, nam cường, nữ cường, song hướng chữa lành, HE Doanh nhân trẻ trầm ổn và nữ nhiếp ảnh gia tài năng nhưng lãnh đạm
Em Là Tất Cả Của Tôi Cô Gái À!
Đang raCô, Nhược Hi một cô gái vừa tròn 20 tuổi, tính cách mạnh mẽ đôi khi có phần ương ngạch và ngang bướng, nhưng đó là vỏ ngoài của cô.Anh, Lục Thiên Ngạn 29 tuổi con trai duy nhất của Lục gia và là chủ tịch của tập đoàn đá quý Lục Thiên Phú, luôn toả ra khí chất lạnh lùng và là một người rất tinh ranh trên thương trường.- Chị Hi à, e nghỉ hè đã 2 ngày rồi đó, chị cho e đi bán bánh phụ với chị luôn nha nha nha. Chứ được đi có hôm nay thì buồn lắm.Nhược Vũ chỉ mới 7 tuổi nhưng cậu đã suy nghĩ phụ chị gái rất nhiều, khiến cô cảm thấy rất có lỗi với ba mẹ trên trời, hy vọng ba mẹ luôn theo dõi che chở cô và tiểu Vũ.- Được rồi được rồi, chị sẽ cho e đi bán bánh với chị được chưa, cụ non à e nói mãi lo mà nhìn đường cẩn thận kìa coi chừng vấp ngã.- Yeahhh chi Hi nhất chị Hi đẹp…Kétttttt- Tiểu VũCô bỏ xe hàng qua một bên chạy lại chỗ tiểu Vũ xém bị đụng xe, cậu vì vui quá mà lon ton chạy trước nên không để ý có chiếc xe đang chạy với tốc độ cao trên đường. Rất may tài xế lái xử lí kịp, cô thấy chiếc xe phanh lại để không tông phải tiểu Vũ nhà cô rất bình thản, ắt hẳn là người được đào tạo rất tốt và chiếc xe không phải rẻ tiền chắc chắn người sở hữu nó không phải thuộc hạng tầm thường.- Vũ Vũ e có làm sao không hả, e ổn không, sao không trả lời chị, e im lặng như v chị sợ lắm đó, Vũ Vũ.- Huhuhuhu.chị à cái xe đó chạy nhanh quá huhuhuhu