Lưu Ly Mỹ Nhân Tâm
Đang raVăn án:Thẩm Lưu Ly có ý đồ nhúng chàm Tứ hoàng tử, không ngờ vớ phải tên con tin yếu ớt thành phu quân.Hận hắn phá hỏng chuyện tốt của mình, không đánh thì mắng phu quân, ngược đãi đủ kiểu, thậm chí còn khắc chữ “Nô” lên mặt hắn.Nàng nói: "Phó Chi Diệu, kiếp này ngươi chỉ xứng làm nô của ta!"Về sau, tên con tin kia về nước, giết cha sát huynh đoạt vị, biến thành Đại Ma Vương tàn bạo độc ác, xuất quân tiêu diệt nước Tiêu.Mà nàng bị hắn giam cầm lăng nhục, cuối cùng bị thiêu sống chết tươi.Thẩm Lưu Ly tỉnh dậy sau cơn ác mộng sợ đến mồ hôi lạnh đầy người, nhìn phu quân bị nàng đánh cho vết thương chồng chất, bây giờ nàng đối tốt với hắn, cho hắn ấm áp, về sau có được chết một cách thống khoái không?À không, muộn rồi.Bởi vì nàng phát hiện ra một chuyện càng nguy hiểm hơn, một khi đối xử tốt với hắn, mình sẽ bị đau tim, đau như vạn tiễn xuyên tâm.Thẩm Lưu Ly: “...”Trời muốn diệt ta!*Phó Chi Diệu được đưa đến nước Tiêu làm con tin mười năm, mặc người giẫm đạp, sống ti tiện như sâu kiến.Bị buộc cưới một cô nương ác độc, động tí đánh chửi vũ nhục, còn suýt bị khắc chữ “Nô” lên mặt hắn.Nhưng không ngờ, nàng lại khắc chữ “Ly” lên ngực hắn.Nàng nói: "Kiếp này, trong tim ngươi chỉ có thể có Thẩm Lưu Ly ta!"Về sau, tiểu cô nương vẫn đánh chửi hắn như cũ, chỉ là lực roi ngày càng nhẹ, như gãi ngứa, có mắng cũng không quá đáng với hắn.Nàng nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: "Đánh là thân, mắng là yêu."Phó Chi Diệu: “...”Miệng của nữ nhân, gạt quỷ hả?Đến khi nàng suýt chết vì hắn, hắn mới hiểu được hóa ra trên đời thật sự có kiểu yêu “Càng đánh càng thân, càng mắng càng yêu”!
Nguyện từ bỏ ước mơ, Mộng Vãn Tình chạy theo giấc mơ xa vời.Dẫu biết trước giấc mơ chỉ là giấc mơ, cô vẫn ôm một tia hy vọng nhỏ nhoi biến giấc mơ đó thành sự thật.Lời hứa năm ấy, cô tin vào nó. Cô muốn đi tìm người năm đó, để có thể thực hiện ước mơ của mình.Hắn quên mất thì sao chứ? Cô sẽ khiến hắn nhớ lại.Mất bao lâu cũng được, chỉ cần là người, bao lâu, em cũng đợi...
Tác phẩm: [ Đồng nhân Kimetsu No Yaiba ]: Trụ Cột Đầu Tiên.Tác giả: Viêm Đề.Thể loại: Đồng nhân, hệ liệt, ngôn tình, ngược, niên hạ, 1v1,...Nhân vật chính: Sadaharu Kazuha - Tokitou Muichiro.Các couple còn lại trong phim hầu như được giữ nguyên.- --oOo---...Bên nhau ba tháng:Kazuha vươn tay chỉ phía đông:" Chúng ta đi bên này đi."Muichirou không đáp, quay người xách kiếm hướng về phía Tây.Kazuha:"..."Tên nhóc con chết tiệt!Hai năm trôi qua:Kazuha vươn tay chỉ hướng đông:" Chúng ta đi bên này đi."Thiếu niên bước lên một bước, thành thành thật thật ngồi xổm xuống chắn trước người cô:" Lên."Kazuha:"..."À há?Thuộc hệ liệt Kimetsu no Yaiba:1/ Trụ Cột Đầu Tiên: Sadaharu Kazuha - Tokitou Muichirou.2/ Thiên Lộ Phong Hoa: Urokodaki Yuya - Sabito.3/ Đồng Sinh Đồng Tử: Chưa xuất bản.
Bạn đang đọc truyện Thế Giới Rộng Lớn Chỉ Có Mình Anh của tác giả Thường Đông. Trọng điểm cần chú ý: Nam chính có nhân cách phân liệt, không thích xin lui vềViệc Thịnh Hoan thích làm nhất là khi chỉ có cô cùng Lục Cận Ngôn ở bên nhau, cô mặc sơ mi của anh, đi qua đi lại trước mặt anhCòn có những khi anh nói chuyện trong lúc lơ đãng, cô sẽ lại gần hôn lên, còn chà son môi lên môi anh.Mà sở dĩ cô tùy ý làm những việc kia, cũng không phải hai người yêu đương thắm thiết gì, mà vì cô biết Lục Cận Ngôn không thấy hứng thú với côSau đó, trải qua bao nhiêu đêm hỗn loạn, anh đã chứng minh cho cô thấy.Cô đã sai, cực kì sai!
Trong tiểu thuyết, tôi trở thành một nhân vật phản diện chết dưới tay phu quân của mình.Nói chính xác hơn, tôi trở thành một nhân vật phụ phản diện chết trong khi bị cha và anh trai mình sử dụng làm công cụ cho một cuộc hôn nhân sắp đặt.Một ngày nọ, người cha chết tiệt của tôi rốt cuộc đã hỏi cưới vị hôn phu tương lai thứ năm cho tôi. Vấn đề là đối phương lại chính là người chồng sẽ giết chết tôi, Anh ta là người sẽ hạ bệ gia tộc tôi trong tương lai và cũng là hiệp sĩ giỏi nhất phương Bắc.Trước tiên tôi phải tìm cách sống sót.Theo nguyên tác, trước khi tìm cách cứu bản thân, tôi phải đối diện với rất nhiều khó khăn như sự lạnh lùng của người chồng, sự khinh thường và kìm hãm của những người phía Bắc, và sự coi thường của những người trong gia tộc công tước, nhưng nếu trông vô hại đối với những người ở đây thì sau này liệu có giữ được mạng sống không?“Tôi đã phải lòng ngài mất rồi!”Vì vậy nên cầu xin ngài hãy cứu tôi!