Chương 26: TG2 "Cực Lạc Thành(2)"
Ban ngày không khí cuối hạ hơi oi bức, khoáng đãng trong lành một vùng trời xanh mây trắng, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua tầng lớp lá xanh, lười biếng chiếu rọi lên mành trướng, Tân Mai cầm chiếc quạt mỹ nhân phe phẩy âm thầm trộm quan sát đường đi.
Xe ngựa một mạch đơn độc xuất hành tròng trành di chuyển từ khu phồn hoa đến nẻo vắng thâm sơn, phương tiện thời cổ đại quá chi hành người, đi suốt năm ngày đường lắc lư xóc nảy đã làm nàng mệt nhừ.
Dọc đường nghỉ tạm Tân Mai cũng biết ít nhiều thông tin về Thất Sát Điện mà người đời hay xem như bước chân vào Quỷ môn quan.
Nghe nói người Thất Sát Điện bản tính cực đoan không chuyện ác nào không làm được, máu lạnh không chút tình người, toàn cán bộ ma giáo đều đứng đầu trong danh sách đen của danh môn chính phái, là mối nguy cơ đe doạ muốn tiêu diệt hàng đầu ở giang hồ.
Đặc biệt điện chủ thần bí chưa từng ai gặp qua đại danh càng nổi khét tiếng, thực lực tả hữu hộ pháp đều vô cùng trâu bò, giang hồ đồn đoán vô số các loại giả thuyết mô tả mọi mặt về điện chủ ru rú bí ẩn kia, tuy nhiên không một ai nắm rõ ma giáo thực lực trải dài tới đâu ở đại lục, lực lượng tiềm ẩn ví như một cây đại thụ vô số cành nhánh vươn dài tận trời nhưng không tìm được thân cây tận gốc rễ.
Bao nhiêu thế hệ giang hồ không phục tác phong ma giáo muốn truy tận sào diệt tận ổ, bọn họ khí thế hừng hực mà đến, lúc về chính là thây khô xương vụn tang hoang ở bãi tha ma, môn phái bằng hữu dù bất bình nhưng không dám đi trả thù, bởi vốn dĩ đối chọi chỉ chuốt thương vong giống như trứng chọi đá, đều có chung một kết cục "Địa ngục hoan nghênh, không phục tới chết."
Ngoài trung ương Thất Sát Điện gióng trống khua chiên ác phô thanh thế, thì nội bộ chủ yếu thế lực bí mật được phân bố chia làm bốn phương thành ẩn nấp dung hoà trong giang hồ đại lục:
Phương Đông là Thiên Vấn Cát chuyên mua bán tin tức thu thập tình báo, chỉ cần ngươi đủ tiền không có chuyện gì là không biết.
Phương nam Dược Vương Cung luyện chế dược liệu là hạng thượng đẳng, Thần giả ở đây đoạt mạng từ tay Diêm Vương rất có tiếng tốt trong giang hồ, nhưng ở đây cũng có Quỷ giả chuyên dùng độc dược giết người.
Phương bắc Ám Độ Lâu thu dưỡng đặc huấn mầm non, nam nữ tử xuất thân ở đây không đòi hỏi diện mạo đẹp.
Từ bé bọn họ phải chịu đủ khắc khổ trải nghiệm mà sinh trưởng nên nam tử thực lực được rèn luyện mạnh mẽ thường mang mặt nạ, trực tiếp lộ diện thi hành nhiệm vụ.
Cũng có loại nữ mạo bình thường tính chất âm nhu nhanh nhẹn ẩn náu trong tối bất ngờ phát động đoạt mạng đối tượng.
Trái ngược phương bắc sát thủ, tử sĩ, ảnh vệ hành động giết ra mặt là phương tây chủ thành.
Phương tây Cực Lạc Thành chiêu bài xuất chúng mỹ mạo sát thủ được đào tạo như con dao vô hình giết người. Dùng sắc đẹp trí tuệ câu dẫn hạ sát mục tiêu không yêu cầu nhất thiết biết vũ lực.
Hộ pháp chính là đem nguyên chủ ném đến cho Thành chủ Cực Lạc dạy dỗ. Nói đến nguyên chủ nàng chính xác là tiêu biểu nữ cường nhân điển hình trong truyện tiểu thuyết, sau này trong thời gian vài năm ngắn ngủi nguyên chủ Tinh Kiều liên tiếp hoàn thành nhiệm vụ từ hạ cấp Sát nếm mật nằm gai tiến thẳng Mị sát giả, tuổi trẻ tài cao đột phá vượt bậc các đời tiền nhiệm, nàng năm mười lăm tuổi thành công đảo ngược thế cục từ quân cờ mặc kẻ bày bố thành người nắm giữ thế cục bố trí kẻ khác.
Nàng nhanh chóng hạ gục Thành chủ bước lên địa vị tối cao Cực Lạc thành, âm mưu từng bước mê hoặc hộ pháp cùng Điện chủ để giữ vững quyền lực.
Đáng tiếc a! Trời thường đố kỵ nhân tài.
Nguyên chủ thông minh quá cũng có lúc hồ đồ ngu dốt.
Nàng câu tam đáp bốn, tự cho mình đúng, tham lam dụ dỗ Điện chủ uy quyền lại còn một chân bán xác thịt cho hộ pháp.
Nàng sơ sảy duy nhất một bước trong cuộc đời, cũng là điểm kết thê thảm.
Lão Cẩu vì cô thế giới trước nhiệm vụ hoàn thành nên hiếm được hiền lành chi tiết kể tất tần tật về Ma giáo người trong, nhưng nửa ngày cũng không hề nhắc đến nhiệm vụ của cô lần này.
Tân Mai đột nhiên mắt phải giựt liên tục, có dự cảm không lành.
"Đầm rồng hang cọp này ta tin tưởng cô có thể vượt qua, chỉ cần giữ mình không lăn lê vết xe đổ của nguyên chủ."
"Lão Cẩu, một cô nương chân yếu tay mềm như ta, ông nghĩ sẽ sinh tồn kiểu gì trong Ma giáo ăn thịt không nhả xương? Còn diễn tốt vai nữ cường phiên bản dâm cô nương cư nhiên tự sa đoạ đắm chìm hoan lạc đến mức bạo gan, ăn cỏ gần hang!" Thiết lập này thực quá nguy hiểm, không tiết tháo. Bản cô nương không chơi.
Lão Cẩu tới một câu thuyết phục đường hoàng: "Đã nói ngay từ đầu còn gì, Mai Mai không ai bắt cô phải lăn giường với đám đàn ông đó cả, cô cứ thoải mái đi, nhân thiết (*) nữ mưu trí cô diễn tốt là được thiếu sách ta sẽ ném cho cô vừa đọc vừa học hỏi tốt mà diễn."
"Tuy biết ta trang bức tốt là ổn, nhưng mà nhiệm vụ lần này trọng yếu vây quanh ai?"
(*) nhân thiết: thiết lập nhân vật.
[Hiện tại chưa tới lúc kích phát nhiệm vụ.]
Tân Mai đang an nhiên búi tóc nghe tới thanh âm cứng ngắc máy móc liền xém trượt tay ghim trâm vào não.
Lại chơi cái giọng thấy gớm nữa.
...
Trên đường lệ trừ một xa phu và nữ nhân trẻ tuổi cổ quái theo sát bên cạnh thì Tân Mai không nhìn thấy người Ma giáo nào khác, nhưng cô lại cảm giác có cặp mắt khác lạ vẫn luôn âm thầm quan sát mình.
Đêm trú tại khách điếm cô không hề ngủ được, ôm bụng đi tiểu tiện trở về phòng lại ngốc bức.
Đây là đâu? ta là ai? Tại sao ta lại ở đây???
Rõ ràng là bảng phòng số 7 của cô nhưng đột nhiên bước vào cảnh vật lại thay đổi.
Phòng trọ cô đang đứng thoắt cái đã biến hoá chuyển đổi giống một sân viện của hộ gia phú hào nào đó.
Hành lang uốn khúc tràn ngập sương khói mờ ảo, đình viện một màu tối tăm, kiến trúc cổ xưa hơi cũ kỹ, trong gió mang theo mùi hương hoa sơn trà thoang thoảng lượng lờ. Khung cảnh vì ánh sáng không đủ nên nhìn khá yếu ớt, đèn lồng đỏ hai bên hiên chỗ toả chỗ tắt.
Tân Mai chậm rì rì đánh giá bốn phía.
Có lẽ do đêm nay trời không trăng không sao nên một người toàn thân y phục trắng rất dễ thu hút chú ý.
Hoa sơn trà theo gió đung đưa rụng lả tả, vài cánh hoa rơi trên vạt áo trắng, nam nhân dưới tàn cây tuấn mỹ vô song.
Trong đêm cánh hoa màu hồng trắng mỗi lúc một mãnh liệt ly khai tàn lá vội vã hội ngộ quay cuồng với đất trời, phất phơi tung bay rơi lũ phũ, mông lung điểm xuyết từng lớp một lên y phục của người nọ giống như tiên nhân hạ phàm, dường như hắn đã đứng ở đó rất lâu.
"Cho ta hỏi?"
Bốn bề yên tĩnh không nghe tiếng đáp, cô thi lễ kiểu thục nữ làm màu: "Công tử có thể nói chuyện chút không?"
Mười giây sau người nọ vẫn không đáp.
Xung quanh không nghe được cả hơi thở, im lặng đến chết chóc.
Tân Mai bỗng da gà nổi thành rừng, thấy vậy đằng giọng nói: "Tiểu nữ không làm phiền nữa, công tử cứ thong thả chiêm ngưỡng cảnh đêm."
nói cô vừa nhấc bước muốn mau chóng rời khỏi.