Chương 44: TG2 "Làm khách." (20)

Phượng Nhi
Nguồn: truyenfull.vision
Tân Mai không hề nghi hoặc lời Lão Cẩu, chạy nhanh tới phía trước. Nàng toàn thân ướt lộc cộc cũng không nghĩ bấm quyết hong khô người. Chạy như bay mà tới địa phương kia, trong rừng cua quá gấp thân thể không cẩn thận nên bất ngờ va phải một vật toàn thân màu đen cứng rắn. Đâm lui cả người về phía sau mấy bước, nàng ôm trán xoa xoa, nâng mi mắt đi nhìn xem vật gì gan to hung nàng như vậy. Từ từ nhìn lên đối diện người nọ toàn thân y phục đen thêu kim sắc hoa văn long lân, quý khí thêm thân, lộ ra một gương mặt ngạo thị chúng sinh. Hơi thở lãnh khốc quen thuộc nhanh chóng bao lấy nàng. Tân Mai ngẩng đầu nhìn nam nhân cử chỉ thân thuộc tiến lên ôm nàng vòng eo. "Hoa trà công tử." nàng khuôn mặt cứng đờ, chân theo bản năng lui về sau vài bước tính toán thoái lui lại bị hắn giữ lại. Khớp xương rõ ràng nâng lên một cây trâm bằng ngọc hình dạng điêu khắc trúc xanh tinh tế sống động. "Gấp như vậy là muốn tìm cái này?” cánh môi như hoa tường vi yêu mị, chậm rãi gợi lên: "Đoạt được cho nàng." Nàng đôi mắt chợt sáng, vươn tay định bắt lấy trâm. Hắn hiểu ý đồ của nàng nhấc cây trâm giơ cao, nghiêng thân né tránh. Nàng thấp hơn vai đối phương căn bản không thể với tới cây trâm, Tân Mai nhỏ nhắn dáng người vận linh lực nhón a nhón a, phát giác phía sau vạt áo bị cái gì nắm tùng một chú, mất trọng lực theo đà xô về phía trước, chuẩn xác nhào vào lòng hắn. Nàng bất mãn trừng mắt: "Ngươi chơi gian lận, rõ ràng nó là của ta." "Hử? Ta không thấy trên đây đề tên." hắn nhàn nhạt cười, xem nàng muốn tức giận lại bổ sung một câu: "Đồ vật đã vào tay ta trước nay không có lý trả lại thu hồi, nhưng nếu người đó là nàng, ta có thể suy xét." Tân Mai xem không hiểu ý hắn. "Ngươi muốn cái gì?" Trước đây gặp hắn ăn vận bạch y gương mặt thuần khiết vô tội rất dễ làm người bốc lên cảm giác tốt đẹp thần thánh, bây giờ chỉ đổi một bộ quần áo vậy mà cả người bao trùm áp bức cường thế, tuấn nhan càng là yêu dã mị hoặc. Tựa hồ người này giống như thay tim đổi mặt? Hay là gặp đả kích gì? tâm thần phân liệt? Hắn đen dịu con ngươi có một tia ảm đảm thần sắc thoáng qua, đơn giản nói trắng ra: "Làm ma hậu của ta được không?" Tương Vực ánh mắt trần trụi tương đối nàng, đen nhánh sâu kín tầm mắt phảng phất nhìn thấu tận cùng linh hồn nàng. "Nàng nếu làm đạo lữ của ta, tất cả của ta đều là của nàng, bao gồm cả ta." "Ma tôn." rõ ràng là câu hỏi nàng ngữ khí lại tự mình mười phần khẳng định. Lần ảo giác không phân rõ mộng hay thật, khí thế hắc ám là nàng nhận được nó phát ra trên người hắn, cho nên không có gì quá bất ngờ. "Ừm, ta kêu Tương Vực." Tân Mai trầm mặc, không lên tiếng. Nửa ngày sau nàng mới mở lời hỏi một câu: "Vì sao ngay từ đầu đều nhận định là ta?" Nàng còn nhớ rõ lần đầu gặp cách đây 18 năm về trước, hắn nói hắn chờ một người. Ở nơi đây đợi thật lâu, hắn còn nói người đó là nàng, nghe xong nàng khi đó còn cười chê cho là chuyện ma quỷ. Hắn nhấp môi hồi lâu, từng câu từng chữ nói ra: "Vốn dĩ là nàng, cho nên nhất định chỉ có thể là nàng." một câu nói chứa đựng hàm ý muôn phần không rõ. Tân Mai nghe, chớp mắt ngu luôn. "Tương Vực ma tôn sợ là có điều hiểu lầm không biết, ta trước giờ chưa từng nghĩ sẽ gả cho ngài." Nàng một câu rơi xuống, có thể thấy được hắn toàn thân hơi thở mãnh liệt dao động, mặc dù thần sắc nhìn không ra bất kỳ biến hoá gì. "Lý do đâu?" Nhìn hắn yêu cầu nghiêm túc một cái lý do. Tân Mai không hề do dự nói: "Ta không thích ngài, ngài cũng đừng nghĩ nổ lực thay đổi ý kiến của ta, đầu tư phí thời gian vì một người vô bổ là không nên." Tân Mai lại nói: "Còn nữa trái tim không thể miễn cưỡng, thích hay không thích một người là quyền tự do của ta, đơn giản là vậy." "Nàng sẽ yêu ta sao?" Không thích nhưng có thể yêu mà đúng không, đời trước rõ ràng nàng nói sẽ yêu hắn đời đời kiếp kiếp, một mực khăng khăng tình yêu có cầu có báo, chỉ là chớp mắt thời gian thay đổi liền đã quên những lời bản thân thuyết, còn muốn bội tín. "Mỗi người đều nên tự chăm sóc quý trọng bản thân, ngài là Ma tôn cao cao tại thượng ngồi trên ngôi vị kia càng nên hiểu đạo lý đó, huống chi xưa nay chính tà bất lưỡng lập không cùng chí hướng, ta sẽ đi trên con đường hành thiện nếu có một ngày ta muốn giết Ma tôn trừ hại cho thương sinh, không biết lúc đó ngài có tự nguyện dâng mạng cho ta? vẫn là sớm từ bỏ, bên một người mà không có tình yêu thì chỉ là chơi đùa." Nói được đến đây, không tin hắn sẽ chấp nhận một kẻ muốn giết hắn ở bên cạnh mình.