Chương 5: Thế giới I "Tình cảm không bình thường (4)"

Phượng Nhi
Nguồn: truyenfull.vision
"Mai Mai tiềm năng đoạt bảo của cô còn giỏi hơn chuyên viên giật đồ đầu đường" Lão Cẩu đang xem phim hành động đột ngột có cảnh ăn trộm, Lão liền đem ra so sánh lên tiếng thực sự đang khen ngợi cô. Tân Mai làm cướp thành công tâm tình rất tốt. Cô lấy kim đâm tay nhỏ máu nhận chủ với nhẫn không gian. "Tôi chỉ làm ăn cướp theo lời ông" Chiếc nhẫn nhận máu viên long châu trên mặt nhẫn tiếp thu trói buộc khế ước lập tức phản ứng, phát sáng ánh đỏ như pha lê lấp lánh trong suốt dần ẩn mất hư vô. Lão Cẩu sửa lại lời cô "Không cướp là chúng ta chỉ đoạt thôi, cô hiểu không?" Lão Cẩu cảm thán sờ sờ mõm 'chẳng những đoạt đồ còn đoạt đi tim của hắn, tiểu tử thật đáng thương.' Già mồm cãi lý. Cô không muốn hơn thua với lão. Nhan sắc quan trọng hơn, từ ngày đáp xuống mạt thế cô chỉ toàn lo sợ, đến rửa mặt cũng suy nghĩ về nhiệm vụ vội đến không hề ngắm kỹ dung mạo thân thể này. Thiếu nữ da thịt non mịn trắng như sữa, ngũ quan sắc sảo, mắt hạnh to tròn, môi đỏ căng mọng nhìn chỉ khiến người muốn cắn, tuy thanh thuần tương phản quyến rũ nhưng phối hợp với nhau lại không chút dung tục, cô nhếch môi cười rất đổi phong tình lại vừa ngây thơ. Vốn liếng nhiêu đây đủ chơi rồi. Cất gương cô bước xuống xe vào cái siêu thị không bóng người à nhầm có đoàn người của cô đang chiến đấu cùng đám xác sống nhân viên siêu thị, zombie bảo vệ. Quét hơn nửa cái siêu thị thức ăn, đồ hộp, nước uống, quần áo trong siêu thị vào nhẫn không gian. Tính toán tí nữa sang hai siêu thị trên đường càn quét tiếp. Vẫn nên chừa đồ cho người tới sau, nếu không họ đến lại không còn gì. Nam Phương Vực nhướng mày nhìn cô. "Em có dị năng không gian?" "Ừm" cô gật gật đầu: "Em vừa thức tỉnh dị năng không gian" "Sau này tiện lợi hơn nhiều rồi, em là tiểu bảo bối di động đó, anh trai phải bảo vệ người ta cho tốt, không thì sẽ mất em đấy! " ở mạt thế bây giờ cô cảm thấy mình không phải người thừa trong đội vừa vướn víu vừa không hữu dụng rồi. Nam Phương Vực có chút không vui nghiêm túc nghĩ nghĩ, sao hắn có thể để mất cô được. Túm tay cô gần sát người vào mình che đi tầm mắt cô, tay phải phóng xuất một luồng dị hoả xé gió mà đi nhanh như cắt đáp lên kẻ tập kích. Hai zombie bảo vệ bị thêu cháy đầu, ngã sấp xuống đất. Cô ngửa mặt lui ra khỏi lồng ngực hắn. Ngợp thở quá! Cần phải ôm chặt vậy sao. Hắn kiệm lời nên muốn dùng hành động chứng minh à? Cô nghe tiếng xèo xèo sau lưng muốn nhìn xem, đầu lại bị ấn trở về. "Đừng nhìn, bảo bối nhìn anh không đủ sao?" tay vuốt ve đầu nhỏ đang ngọ nguậy của cô. Nam Phương Vực biết cô ghét thi thể kinh dị máu me, hắn không muốn thứ này doạ cô mơ ác mộng. Tân Mai đẩy hắn ra, mặt không biểu tình tiến gần xác sống cháy đầu trên đất, lấy thanh sắt treo đồ gần đó xuống. Cô lấy ra một tinh hạch màu đỏ không bị biến dạng ảnh hưởng bởi dị hoả trong đầu zombie. Nam Phương Vực hơi bất ngờ nhưng nhìn biểu cảm trên mặt cô cùng thao tác khử trùng tinh hạch bọc vào khăn tay. Quả nhiên! Khoé môi không tự chủ cong cong. "Anh trai xem này, tinh hạch zombie Cấp 2. Mới mạt thế ngày thứ tư mà đã có xác sống cấp 2 rồi." Tân Mai chậc chậc lưỡi. Quơ quơ viên đá quý được gọi là tinh hạch cho hắn xem. Nam Phương Vực "Ừ" một tiếng cầm tay cô như đang quan sát tinh hạch, thực chất lại đang thích thú cảm nhận bàn tay nhỏ nhẵn mịn trong lòng bàn tay hắn. Vũ Lăng cùng Mạnh Tích Tử không biết lại gần lúc nào kinh ngạc hô lên: "Tiểu thư thật lợi hại, cô xem mấy xác sống bị giải quyết đằng kia có thứ này không?" Mạch Tích Tử thắc mắc. "Sao tiểu thư lại biết trong xác sống có tinh hạch?" bọn hắn trải đời nhiều nhưng còn ngô nghê với xác sống lắm cơ. Nhóm xã hội đen đàn em này mặt mày cũng anh tuấn, Cô rất có lòng tốt giải đáp thắc mắc phổ cập cho họ. "Những xác sống đằng kia không có tinh hạch, chỉ có nhân viên xác sống quầy thu ngân có tinh hạch cấp 1." Tiêu Ức học theo động tác cô moi nhanh ra được tinh hạch màu đỏ nhạt, nhỏ hơn cái trên tay cô, bổ mấy não zombie khác ra nữa thì quả thực không có. Vũ Lăng trợn mắt không thể tin tưởng nổi nhìn cô "Làm sao tiểu thư chỉ cần nhìn liền biết được xác sống nào có?" "Chắc là dị năng" Cô tu luyện bí pháp kia dạo này có thể cảm nhận linh khí, dựa vào linh khí cô đương nhiên biết được. "Anh trai, anh thông báo mọi người khi giết xác sống nếu có vết thương trên người thì đừng để nhiễm phải máu của xác sống, tránh tiếp xúc móng tay chúng nếu không chẳng mấy chốc sẽ bị chuyển hoá thành xác sống." kể cả móng tay của đám xác sống ở nơi này cũng nhiễm phải virus kí sinh, theo tài liệu dân số con người sau này chỉ còn khoảng dưới hai trăm người còn sống. Cuối câu chuyện xác sống sẽ chiếm lĩnh toàn cầu. Nam Phương Vực gật đầu nhìn Vũ Lăng ra hiệu. "Tại sao em lại biết rõ những chuyện này?" hắn nhẹ giọng hỏi cô.