Chương 65: Thế giới 3 "Truyền tống nhầm to tới vườn trường" (1)

Phượng Nhi
Nguồn: truyenfull.vision
"Đại ca, nó còn sống." "Mày mạng to nhỉ?" "Thứ súc vật mà cũng dám thích nữ thần của bọn tao?" Vang dội đề cao thanh âm mắng nhiết tiếng phỉ nhổ không ngừng vang lên ở nơi chốn có phần hẻo vắng tĩnh mịch. Khu sân cỏ sau trường học một đám nam sinh cầm mã tấu, kẻ thì tay không đơn giản mà cuồng nhiệt vung nắm đấm, không chút lưu tình hay sợ hãi sẽ phát sinh ra mạng người. Trầm Vực nằm dưới bãi cỏ thừa nhận một trận bạo hành quần thể ẩu đánh, cả người đều vô lực phản kháng, giáo phục cao trung, mồ hôi trộn lẫn máu tươi thấm ướt sơ mi trắng nhuộm chặt đến thân ảnh thon gầy của người nam sinh càng tơi tả thoi thóp từng ngụm. "Nhớ kỹ! Con chó ô uế như mày nên sống cụp đuôi vào, sau này nữ thần xuất hiện ở chỗ nào mà còn để tao bắt gặp mày cố ý tỏ ra đáng thương để cho cô ấy chú ý đến..." đứng đầu xưng đại ca nam sinh hồi tưởng điều gì lại đai nghiến kéo dài từng chữ một, ánh mắt toàn ám độc hất lên biểu tình có điểm vặn vẹo, lớn giọng nhấn mạnh từng câu: "Thì mạng chó cũng đừng mong giữ nữa!" Đại ca đạp một phát thật mạnh nghiền trên cánh tay Trầm Vực, không cần ra hiệu đám đàn em cũng tinh ý hiểu ra cúi người mở ra lòng bàn tay đang nắm chặt cái khăn lụa sạch sẽ duy nhất được thiếu niên bảo tồn cực tốt, Trầm Vực tuy suy yếu chật vật cực điểm tầm mắt vẫn không che lấp tia tàn nhẫn cố chấp lướt đến nhìn vào món đồ bị tên đàn em đang cố giằng co đoạt đi. Chỉ một cái đối xu mắt, tên đàn em bất giác lòng dâng lên một trận run sợ muốn thối lui, hắn như hoa mắt mà cảm thấy một cổ vô hình bức bách khi bị cặp mắt kia ninh chằm chằm xem. Trầm Vực người này thấp hèn cực kỳ, tuỳ ý chọn một người ở trường Audrey đều là nhà có tiền hơn tên phế vật ma nghèo này. Nghĩ như vậy liền không sợ hãi nữa mà nhanh chóng cướp lấy khăn lụa. Quơ cái khăn lụa thêu đoá hoa hồng rực diễm lên lập tức câu được sự chú ý của lão đại. Đại ca sáng rực mắt, cầm lấy khăn tay trân quý không biết suy tư cái gì liền đi rồi. "Hên cho mày đó." một nhóm bá vương kênh kiệu liếc mắt khinh thường một cái. Nói xong, một tên cao nhất đám lại hung hăng tạp một cước chân. "Trừng ông này." "Muốn ăn giày không hả?" "Ở đây lâu với kẻ hèn chúng ta sẽ bị lây mùi thối của nó đó, mau đi thôi." Sau khi một nhóm hỗn đản không có tình người rời đi, một nữ sinh cõng trên vai cặp sách như đang tìm đồ vật lại phát hiện đầy huyết Trầm Vực bỗng hét lên hoảng loạn mà tìm điện thoại định gọi cấp cứu. Gấp gáp tìm nửa ngày không thấy điện thoại đâu. Đành nhắm mắt nhắm mũi lấy hết mình can đảm lê tới mà dìu nam sinh. Toàn cảnh tình đều bị thu vào đôi mắt một thiếu nữ xinh đẹp đang ngồi uống trà sữa đong đưa chân trên cây cao gần đó. Aiz, xem ra không cần cô phải ra tay rồi. Nữ chính đúng là không bao giờ làm người thất vọng. Tân Mai hút hết ngụm trà sữa cuối cùng, tụt xuống cây phủi phủi bụi đi về nhà. Bỗng tim nhói lên một chút, cô bàng quang mà đi tiếp chỉ là cái đầu không nhịn được ngoái lại liếc mắt về phương hướng đã sớm không thể nhìn thấy bóng dáng Trầm Vực. Cô xuyên đến đây đã được ba lần trải qua khủng bố ròng rã kỳ kinh nguyệt. Nơi đây là thế giới cực kỳ khiến cô không vừa lòng. ... Còn nhớ. Lần đầu có ý thức khi bám vào ký thể chính là nghe một tin dữ. [Bổn thần truyền tống nhầm rồi.] "Cái gì?" Không lẽ nguyên thân lớn lên xấu xí. Tân Mai cái phản ứng đầu tiên là bật dậy bất chấp mà quýnh quáng trái phải soi bản mặt. Tiếng đờ mờ rung động nội tâm. Thân thể này chỗ nào dùng từ xấu để hình dung được. Là rất thuần khiết xinh đẹp chứ chả đùa. [Na ná mặt hoa khôi của trường Audrey cao trung mà.] "Vậy mắc mớ gì ông nói nhầm." [Con đưa cô đi nhầm ạ thưa bà cô ơi.] Tân Mai không phản ứng, chờ đợi Lão Cẩu nói. [Nhiệm vụ của chúng ta vốn dĩ không có ở thời gian này, vì cô chết bất đắc kỳ tử nên thần xuyên không như ta không truyền tống đúng đích đến. Cô hiện tại có hai lựa chọn để cứu vãn: 1. Đi tìm chết. 2. Sống tới 18 năm sau chờ mục tiêu nhiệm vụ xuất hiện.]