Chương 7: Thế giới I "Nhà tắm có chuột đến vụng (6)"
Nhìn bóng xe dần khuất xa chỉ còn lại dấu chấm đen nhỏ dần dần biến mất.
Dưới tàn cây một bên xơ xác mất đi sự sống thân cây héo khô mất một nửa, một bên thân cây còn lại thế mà xanh rộp dị kì, khung cảnh xung quanh có phần tiêu điều ảm đạm. Một thân cây cổ thụ cho người ngắm đến hai phong cảnh sắc, tàn úa cùng tươi tốt tồn tại như một bóng gương soi đại diện sự thiện ác, nửa sáng nửa tối trong linh hồn bất kỳ nhân loại nào.
Người đàn ông ẩn trong bóng râm mặc chiếc trường áo choàng bạc trùm kín cả đầu, che đi hơn phân nửa khuôn mặt trên, chỉ ẩn ẩn để lộ một chiếc cằm trắng toát hoàn mỹ cùng đôi môi đỏ tươi dị thường khẽ nhếch.
Gió thổi theo thanh âm ''rít rít" lạnh tận xương tuỷ, như linh hồn ma quỷ phá bỏ gông cùm xiềng xích, thức tỉnh nơi địa ngục.
Hắn nở nụ cười, một nụ cười của quỷ, thị huyết khi nhìn con mồi.
...
Cả đoạn đường đến căn cứ vẫn trống trải không có một vật lạ nào xuất hiện. Căn cứ B nằm ở Thủ đô phía bắc nếu đi xe ô tô vẫn phải mất hơn một mấy ngày đường. Bọn họ vẫn cần nghỉ ngơi nên đành phải trú đêm trong căn hộ loại tốt bỏ hoang.
Đêm đen tĩnh mịch mọi người vì đói bụng mà cho xe dừng lại cùng chia thức ăn.
Nhìn đám đàn em cụp mắt không dám ngẩng đầu chỉ lo gặm đồ hộp uống nước lọc đằng kia, Tân Mai mặc cảm cho họ 10s.
Nghe nói vì tên Tiêu Ức cùng đồng bọn trên xe đàm luận nhan sắc ngắm nhìn cô lâu hơn một phút liền bị anh trai phạt.
Bọn người Tiêu Ức nhận phạt làm hết công việc, vừa canh phòng, lại bị cắt xén phần ăn, họ to xác như thế mà chỉ gặm được ti tí thức ăn không đủ nhét cửa răng. Nhìn đám Vũ Lăng, Mạnh Tử Tích ăn sung mặc sướng, họ tâm phiền thân mỏi bị bóc lột đi làm việc, trong lòng sám hối 'sau này nhất định không dám nhìn trộm tiểu thư nữa.'
Lòng gào thét là thế nhưng không ai dám tỏ thái độ bất mãn chỉ thành thật làm nhiệm vụ được phân phó.
Nam Phương Vực hắn đây là không muốn cho họ có thời gian rảnh rỗi ngắm nhìn bảo bối của hắn.
Anh trai cô thật biết lấy cớ.
Rất có tiền đồ làm nhà tư bản khắc nghiệt bóc lột đến vắt kiệt công nhân.
Tân Mai cảm thán Nam Phương Vực này tư tưởng nghiêm khắc rất độc đoán bảo thủ, nhưng lại có được một đám đàn em trung thành này.
Cô nhìn bàn đồ ăn hai món mặn một món canh số lượng nhiều, cơm nóng thơm lừng, động động đôi đũa trong tay, mạt thế muốn có một bữa ăn dinh dưỡng ấm áp như vầy thực sự không dễ chút nào.
Nam Phương Vực đích thân xuống bếp nấu ăn cho cô, lòng cô vừa ăn vừa sướng.
"A. ngon quá đi à" cô thích ý híp híp mắt tận hưởng mỹ vị. Cô sợ dạ dày mình bị hắn vỗ béo chiều hư mất thôi.
Đây là đang hưởng đãi ngộ nữ chính trong những truyện cô đọc nga.
Nếu Lão Cẩu còn online khẳng định sẽ mỉa mai nguyện vọng được làm nữ chính của Tân Mai.
"Ăn nhiều một chút, em quá gầy." Hắn lại gắp cho cô một đũa cá đã được tách xương. vẻ mặt sung sướng của cô lọt vào mắt khiến hắn hài lòng với tay nghề của bản thân, lại thoải mãn cưng chiều cô hơn.
"Em không gầy nga~. Người ta còn thấy hơi béo nữa đó, anh nhìn xem chỗ này rất nặng" cô ngó xuống hai lạng thịt đong đưa trước ngực.
Hắn theo tầm mắt cô đôi mắt dừng lại trên chỗ no tròn đầy đặn kia, tâm liền dao động mãnh liệt, yết hầu khẽ trượt, nhưng giọng nói nghe ra vẫn không nhiễm chút dục vọng gì: "Nó khiến em mệt mỏi?"
"À Không...nó giống tiểu đinh đinh(*) của nam sinh vậy càng to thì mới tốt..." chỗ đó phát dục tốt mới là niềm kiêu hãnh của mọi người. Lời chưa nói hết đã bị cô nuốt vào trong.
(*) Tiểu Đinh Đinh: ám chỉ bộ phận sinh dục của nam nhân.
Mẹ ơi! Cô điên rồi sao? Vấn đề ăn uống lại đổi thành nói về ngực to.
Chủ đề này mang ra tâm sự với đàn ông dù hắn hiện là anh trai nhưng vậy thì cũng quá nhạy cảm rồi!
Chưa đợi cô đổi chủ đề, mắt hắn đã sẫm lại lên tiếng: "Hay tôi giúp em thu nhỏ nó?"
"Anh không làm được đâu" Cô đáp nhanh mới sững người nhìn hắn.
"Chúng ta có thể thử" ánh mắt hắn nhìn ngực cô như nhìn thứ dư thừa kia, thật giống như chỉ cần cô ừ một tiếng hắn thật sẽ có biện pháp giúp cô.
"Khụ..khụ" Tân Mai suýt nghẹn chết tại chỗ. Đây là vốn liếng quý giá của cô. Hắn định làm bậy gì? Phẫu thuật cắt bỏ sao?
Hắn tri kỷ đưa nước cho cô lại ôn tồn vỗ vỗ lưng cô.
Vẻ mặt như muốn giúp đỡ cô mà thôi của hắn đúng là làm cô phì cười: "Không cần đâu, nó lớn mới tốt, đại diện cho em vô cùng nữ tính." dậy thì thành công mà thôi đừng nhắc đến chủ đề đỏ mặt tía tai này nữa mới được.
"Anh nấu ăn ngon lắm" cô gắp một đũa thịt sườn vào bát của hắn
"món này tốt, anh ăn nhiều một chút." cô cười gượng cố giảm bớt không khí xấu hổ xuống.