Chương 13: Ta dạy cho ngươi một biện pháp
Nói là trẻ con, trên thực tế Trần Thăng còn cao to hơn so với Triệu Tiến. Mộc Thục Lan nhìn đến Trần Hồng liền cười đi lần mò manh mối:
- Nhị Hồng, nhớ tỷ tỷ không?
Trần Hồng ngoan ngoãn gật đầu. Trần Thăng không để ý tới Mộc Thục Lan, mà là vẻ mặt mất hứng nói với Triệu Tiến:
- Không phải nói hôm nay tỷ võ sao? Ngươi cả một ngày cũng không đến, đi nhà của ngươi hỏi mới biết được ngươi đang ở đây. Đi, đi đánh một trận nào.
- Cậu xem tình trạng hiện giờ của tôi, sao có thể đánh với cậu được. Hiện tại tôi một chút khí lực cũng không có, đi đường cũng đi không được.
Triệu Tiến cười khổ.
- Đúng đấy, Tiểu Tiến ca ca luyện một ngày, mệt muốn chết rồi.
Mộc Thục Lan ở bên cạnh lên tiếng phụ hoạ.
Bộ dáng suy yếu này của Triệu Tiến vừa thấy có thể nhìn ra, khuôn mặt của Trần Thăng lập tức xụ xuống, vẻ mặt không hài lòng nói:
- Ta cũng chờ ngươi một ngày, còn cố ý cầm mộc đao tới đây.
Lúc này Triệu Tiến mới chú ý tới cây côn ngắn trong tay Trần Thăng, hình dạng và cấu tạo không giống với cây ngày hôm qua, côn ngắn giống với hình dáng của một thanh đao. Hơn nữa có độ cong, Triệu Tiến đột nhiên liên tưởng đến Oa đao ở nhà thúc phụ mình, chiều dài không giống nhưng hình dạng rất tương tự.
Thấy thế, Triệu Tiến càng không muốn đi luận võ, không nói đến không đủ thể lực, cho dù thể lực sung mãn thì Trần Thăng cầm binh khí thuận tay, cũng sẽ không khinh địch, đánh nhau nữa thì mình cũng không có chút phần thắng, khẳng định chịu thiệt thòi lớn.
Hiện tại Triệu Tiến vô cùng mệt mỏi, chỉ muốn về nhà ăn cơm, ngủ, mới vừa đi một bước, nhìn đến vẻ mặt thất vọng ủ rũ của Trần Thăng, lại dừng lại, cười nói:
- Tôi không đánh với cậu, cậu có thể tìm người khác luận võ với cậu, những người ngày hôm qua có không ít người mạnh hơn tôi đấy.
Những đứa trẻ hôm qua ở nơi để hàng cũng có mấy người cao hơn Trần Thăng, cường tráng cũng có mấy người, cho dù không thể so với Triệu Tiến đánh bất ngờ để thắng, nhưng đánh với Trần Thăng cũng không chắc chịu thiệt, Trần Thăng đại khái có thể tìm bọn họ để luận võ.
Vừa nghe Triệu Tiến nói việc này, vẻ mặt Trần Thăng không thú vị, bĩu miệng nói:
- Bọn họ không thích đánh với ta.
Vậy không có cách nào rồi, Triệu Tiến lắc đầu chuẩn bị về nhà. Trần Thăng tiếp tục nói:
- Vốn ta nghĩ trước thắng kẻ yếu, rồi mới đánh kẻ mạnh, không nghĩ tới sau khi thắng vài người, bọn họ cũng không đánh với ta, kẻ nhát gan, thực không có ý nghĩa!
Nghe Trần Thăng oán giận, Triệu Tiến mỉm cười, hắn đã hiểu nhân quả, dù sao hắn cũng là từ tương lai tơi. Triệu Tiến mở miệng nói:
- Trần Thăng, tôi dạy cho cậu một biện pháp, bảo đảm có người luận võ với cậu.
Những lời này nói ra, ánh mắt Trần Thăng lập tức sáng lên. Không riêng gì cậu ta, ngay cả Mộc Thục Lan và Trần Hồng ở bên cạnh đều nhìn lại. Tiểu cô nương cũng biết chuyện của Trần Thăng, nghe nói Triệu Tiến có biện pháp giải quyết, lập tức trở nên tò mò.
- Cậu lấy ra bánh ngọt làm phần thưởng, tất cả mọi người sẽ bằng lòng đánh với ngươi. Bọn họ thấy không thắng được cậu, không có ích lợi gì lại còn bị cậu đánh, ai cũng không muốn đi lên chịu khổ, cậu phải cho bọn họ chút lợi ích mới được.