Chương 56: Thần cường quân nhược

Tặc Mi Thử Nhãn
Nguồn: truyenfull.vision
Tiêu Phàm rời khỏi Trần phủ, tâm tình cũng rất nặng nề. Cự hôn là sai rồi? Không! Không sai! Trong đời có lẽ có rất nhiều chuyện khiến mình phải nhượng bộ, thỏa hiệp, thế nhưng cảm tình không được tính vào trong đó, là một góc mềm yếu cũng như thánh khiết nhất trong lòng người, bất kì nhượng bộ hay thỏa hiệp đều là hành động khinh nhờn nó. Tới Minh triều đã được hơn hai tháng, dù gì thì cũng đã thích ứng cuộc sống của Minh triều, Tiêu Phàm cảm thấy đã hoàn toàn đem mình dung nhập vào hoàn cảnh lạ lẫm này. Như vậy, có phải đã đến lúc rời khỏi Trần gia? Nói thật, đối với Trần gia, trong lòng Tiêu Phàm cũng rất cảm kích. Dù sao Trần Tứ Lục cũng nuôi mình bốn năm, đối với Tiêu Phàm mà nói, Trần gia là chủ nhân của mình, lai có thêm cái danh phận nhạc gia, chỉ tiếc, Trần gia cũng không phải ngôi nhà chính thức của mình. Nhưng, rời khỏi Trần gia sau đó sẽ làm gì? Tới dựa vào Chu Doãn Văn hoặc Yến vương có lẽ không khó, thế nhưng hiện tại cũng không phải là thời điểm tốt. Tiêu Phàm ngẩn ngơ, sau khi rời khỏi Trần gia, tìm nghề nghiệp mới là cả một vấn đề, Tiêu Phàm nghĩ mà đau đầu, bỏ đi, không nghĩ nữa, âm thầm tính toán một hồi, hai tháng này, bản thân mình cũng kiếm được không ít bạc, bắt chẹt Hoàng nha nội cũng lấy được trên người hắn trên dưới bốn mươi lượng bạc. Sau khi khai trương Túy Tiên lâu, thân là chưởng qũy cũng biển thủ được hơn hai mươi lượng bạc, cộng lại tài sản của mình hiện tại ước chừng cũng có hơn bảy mươi lượng bạc. Hơn bảy mươi lượng, nhìn không nhiều lắm, nhưng ở thời đại này đã tương đương với gia sản của một gia đình bậc trung. Trong tay có tiền, trong lòng cũng nhẹ hẳn, không tính làm ăn gì đó, chung quy cũng không sợ chết đói. Tính toán qua, Tiêu Phàm thỏa mãn cười. Hắn vẫn còn hiểu đạo lý tiền tài không lộ, trước lúc quyết định rời khỏi Trần gia hắn đã ỉm đi hơn bảy mươi lượng bạc này, sau này nhờ vào nó mà sống, tốt nhất là dấu tại nơi ở của mình trong Trần phủ, ngày nào đó rời khỏi Trần gia, hắn chỉ việc lấy bạc rồi rời đi, vừa thuận tiện lại vừa tiêu sái. Đại Minh triều ầm ầm dậy sóng đang chờ đợi hắn, Tiêu Phàm không phải vật trong ao, yến tước há có thể lưu lại trong ổ thiên nga? ************************************************** ********************************** Khi Tiêu Phàm trở lại Túy Tiên lâu đã là lúc hoàng hôn. Không khí tại Túy Tiên lâu có điểm kỳ quái. Đúng ra là có rất nhiều khách ngồi tại đại đường, thế nhưng lúc này lại không có một bóng người. Bên ngoài lại có đám nha dịch huyện nha tốp năm tốp ba đứng đó, tay cầm yêu đao thiết xích, ai dám tới gần sẽ bị đánh tơi tả. Hai gã võ sĩ mặc thường phục eo mang trường đao nghiêm nghị đứng ở đại môn, thần sắc lạnh lùng, ánh mắt cảnh giác quét qua bốn phía giống như hai đầu chó săn trung thành, thấy Tiêu Phàm tiến vào, thần sắc đề phòng của hai người hơi được buông lỏng, cũng hơi khom lưng làm lễ. Lão Thái, Cẩu Tử, cùng đầu bếp mang theo vẻ mặt lo sợ không yên đứng ở đầu bậc thang, thần thái kính cẩn mà sợ hãi.