Chương 62: Tịnh thân xuất mã

Tặc Mi Thử Nhãn
Nguồn: truyenfull.vision
Cứ như vậy Tiêu Phàm trở thành đồ đệ của Thái Hư, gia nhập phái Võ Đang. Đối với việc gia nhập môn phái vũ hiệp trong truyền thuyết, kiếp trước hắn thường xem trên tivi tuyệt không có gì là bất ngờ. Một khi sư huynh của Thái Hư là Trương Tam Phong thì sư môn của hắn là phái Võ Đang là một việc rất bình thường. Thái Hư thản nhiên tiếp nhận ba quỳ chín lạy của Tiêu Phàm. Sau đó trên tay Tiêu Phàm cầm một chiếc móng đại bàng nói là lễ vật bái sư và học phí. Thái Hư miệng chảy đầy nước, đối với lễ vật của Tiêu Phàm rất chi là hài lòng và tán thưởng. Hắn cho rằng có một đồ đệ biết cách đối nhân xử thế như vậy tương lai tất sẽ thành tài. Tiêu Phàm và Thái Hư suy nghĩ có chút trái ngược nhau. Một chiếc móng đại bang liền có thể lấy lòng sư phụ khẳng định không thể đạo tạo người khác thành tài. Không những thế không chừng bổn sự rất là yếu kém… Bất quá, một khi bái thì cũng đã bái rồi, tựu cùng hắn hòa làm một đi. Tiêu Phàm trong lòng lại không coi trọng quan hệ thầy trò này cho lắm. Quan hệ này giữa hai người coi như là một cuộc đùa vui giữa hai nhà hàng xóm với nhau. Vì thế Tiêu Phàm chính thức bắt đầu đi vào con đường võ học … Đương nhiên, lời này là có chút khoa trương. Trên thực tế, cái mà Tiêu Phàm muốn học có thể coi như là không có quan hệ quá lớn với võ học. Thái Hư đã từng nói qua: “Hiển nhũ nhất chỉ”, cũng tức là “Tiên Nhân Như Ý Chỉ”, chỉ dúng để tháo thừng cởi dây lưng chứ không thể đả thương người. Nó chính là giai đoạn sơ cấp của người tập võ, chỉ là bí quyết cách không vận khí nho nhỏ mà thôi. Nhưng dù sao chỉ thế này cũng đủ làm cho Tiêu Phàm hài lòng, bởi vì hắn sau giai đoạn sơ cấp hắn cũng không có ý định luyện tiếp. Tương lai, khi hành tẩu giang hồ bằng chiêu thức “Hiện nhũ nhất chỉ” ấy, giải cứu hàng ngàn, hàng vạn nữ tử thế gian khỏi cái yếm. Khi già rời khỏi giang hồ, tranh thủ giải trừ trên một vạn cái yếm nữa, cũng không uổng công kiếp này một hồi ta xuyên việt a… Đây cũng chính là mục tiêu của Tiêu Phàm, rất đơn giản và cụ thể. Bây giờ nếu nói bi kịch nhất có lẽ chính là lão đạo Thái Hư này đây. Hắn trợn mắt, há mồm sau khi nghe xong chí hướng sau này của Tiêu Phàm. Sau nửa ngày cũng không nói được một câu, ngồi xổm bên đường, không nói hai lời liền thưởng cho bản thân mình một cái bạt tai. Một bên thì đắc ý, tàn nhẫn còn một bên thì lệ rơi đầy mặt. - Tưởng rằng nhận một tên vương hầu làm đồ đệ có thển làm rạng danh sư môn, nâng sư môn ta thành đạo giáo. Ai ngờ lại gặp phải một tên dâm tặc,bần đạo quả là có lỗi với sư môn, có lỗi với liệt tổ liệt tông. Tiêu Phàm an ủi hắn: - Sư phụ nén bi thương, nếu thực sự lão nhân gia ngài cảm thấy khó chịu thì chúng ta cùng liên thủ hành tẩu giang hồ. Thầy trò chúng ta phối hợp, ngài đối phó thiếu hiệp, đồ nhi nhận đối phó hiệp nữ. Thầy trò ta tạo lên một hồi tinh phong huyết vũ ở giang hồ, lấy oai ở sư môn ta. - Thôi đi, ngươi thì tinh phong huyết vũ gì? Cái mà ngươi muốn nhấc lên chính là cái yếm của nữ nhân … Tiêu Phàm lại nói: - Vậy cũng là luyện tập để nâng cao võ công của bổn môn thêm sắc bén mà thôi … Mồm Thái Hư cứng lại, tiếp tục gào khóc. ************************************** Mấy ngày này Tiêu Phàm cảm thấy có chút quái dị. Hắn cũng không thể nói rõ ra là vì cái gì, hắn cảm giác như có rất nhiều ánh mắt như có, như không đang nhìn chằm chằm vào mình. Có đôi khi chẳng biết tại sao da đầu run lên, cảm giác như bị người ta lột sạch sành sanh, cảm giác như vậy khiến hắn rất không được tự nhiên. Có lẽ là gần đây theo lão đạo Thái Hư luyện cái gọi là “Thuần Dương Vô Cực Công”, đi theo lão thần côn luyện công chính mình cũng trở nên lẩm bà lẩm bẩm. Tiêu Phàm quyết định học xong “Hiện nhũ nhất chỉ” thì dừng lại, chuyện học võ công đây thôi, có luyện thêm cũng không được gì. Võ công của sư phụ Thái Hư có cao chăng nữa? Nhưng hiện tại lão cũng già rồi, trông như tên khất cái, tiền đồ ảm đạm, bản thân mình đi theo cái gương đấy cũng không khá hơn bao nhiêu. Hôm nay Tiêu Phàm một thân áo dài màu xanh nhạt, trong tay cầm theo bánh kẹp thịt và chân gà. Đi dạo quanh huyện Giang Phổ hai vòng rồi thản nhiên hướng ra thành Nam. Cách thành Nam không xa có một miếu sơn thần hoang vu. - Ngươi ở đây à? Tiêu Phàm vào miếu, nhìn trên nhìn dưới một lượt, cau mày hỏi. Hắn chính là hỏi tiểu khất nữ đứng bên cạnh này Mấy ngày nay tiểu khất nữ này đối với hắn ngày càng tin tưởng. Dù sao cô bé này cũng chỉ là hài tử mười hai tuổi. Tiêu Phàm đối xử tốt với nàng. Nàng liền buông lỏng phòng bị. Hôm nay Tiêu Phàm mua cho nàng một cái áo dày, hơn nữa còn có quần, giầy, khiến nàng hết sức cao hứng. Tiêu Phàm thừa cơ đưa ra ý muốn xem thử nơi nàng đang sống. Yêu cầu này, bất luận thế nào cũng đồng dạng với việc nhân lúc cháy nhà đi hôi của, đảm bảo không có ý tốt. Có điều may mắn là nàng cũng chỉ là một tiểu cô nương, mọi sự trên đời chưa hiểu hết được. Mà Tiêu Phàm hắn chính là hiện thân của một chính nhân quân tử. Hắn rất lo lắng cho tiểu muội muội này, dù sao hắn cùng nàng đã có duyên quen biết. Hơn nữa chính xác hơn là hắn đã cứu nàng khi nàng đang đói khát gần chết bên đường về. Làm việc tốt thì phải làm đến cùng, tiễn Phật phải tiễn đến Tây Thiên. Tiêu Phàm cảm thấy có nghĩa vụ phải giúp nàng lo chu đáo hết mọi chuyện sau này. Sau khi tắm rửa sạch sẽ. Thay bộ đồ Tiêu Phàm mới mua cho nàng, tiểu khất nữ cả người dường như thay đổi thành một con người khác. Xinh xắn, thoát tục, xinh đẹp tự nhiên, đôi má nhỏ tuy rằng còn mang theo vài phần nhợt nhạt do thiếu dinh dưỡng lâu dài nhưng ẩn ẩn đã có chút hồng hào. Rõ ràng so với lần đầu gặp nàng thì tràn đầy tinh thần hơn. Lông mi thật dài, đôi mắt to đen nhánh chớp chớp. Cái mũi nhỏ thẳng tắp, đôi môi đỏ mọng thỉnh thoảng kẽ chu lên. Từ hình dáng bên ngoài hiện giờ của nàng có thể nhìn ra vài năm sau khi nàng trổ mã sẽ trở thành một mỹ nhân tuyệt sắc mỹ nhân. Có điều vẻ mặt nàng vẫn lãnh đạm như trước, không có gì thay đổi. Ánh mắt vẫn nghiêm nghị như cũ, khiến cho người nhìn cảm thấy sợ hãi. Nó giống như ánh mắt của dã thú đi săn, tùy thời đều có thể phát động công kích. Đó là ánh mắt coi thường hết thảy sinh mệnh trên đời này, bao gồm cả nàng. Cũng chỉ có lúc đối mặt với Tiêu Phàm thì cô bé này mới hoàn toàn là một tiểu cô nương hoạt bát đáng yêu. Những lúc như thế thì trên khuôn mặt nhỏ nhắn cứng nhắc giống như người chết kia mới có được chút sinh khí. Trái tim Tiêu Phàm cũng có chút yêu thương với tiểu cô nương này. Hắn không biết lai lịch của nàng, càng không biết nàng lưu lạc bên ngoài, lẻ loi hiu quạnh bao nhiêu năm, bị bao nhiêu tội. Đó chính là lí do khiến hắn càng yêu thương tiểu hài tử này. Tiêu Phàm càng ngày càng cảm giác được, chăm sóc nàng chính là trách nhiệm không thể chối bỏ của chính mình. Nếu đã có duyên quen biết, như vậy hắn có trách nhiệm chăm sóc đến khi nàng lớn. Cho nàng một cuộc sống không lo. Quan trọng hơn là phải làm cho biểu tình lạnh lùng không hợp tuổi trên khuôn mặt nhỏ nhắn kia dần dần nhạt đi. Hắn muốn cho nàng một cuộc sống vui vẻ. Đây là việc đầu tiên từ khi xuyên qua thế giới này tới nay hắn tình nguyện làm, phần trách nhiệm này chẳng biết tại sao, nhưng nó đáng giá. Ngẩng đầu nhìn ngọn núi bao quanh thần miếu, đây chính là chổ tiểu cô nương này sống. Nó trông rất hoang vu, chẳng biết đã bị bỏ hoang bao nhiêu năm rồi. Xung quanh mạng nhện giăng đầy, bốn phía đầy tro bụi đổ nát trông hết sức thê lương. Gió lạnh thổi vào, tràn ngập một cỗ hàn ý. Tóm lại, nó tuyệt đối không phải là một nơi tốt cho con người ở. Mí mắt Tiêu Phàm nhăn lại: - Buổi tối ngươi ngủ chỗ nào? Tiểu khất khẽ ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, chỉ chỉ vào bàn thờ cung phụng Sơn thần. Trên bàn còn sót lại vài cọng rơm thưa thớt. Tiêu Phàm nhăn mặt. Thật khó tưởng tượng một tiểu hài tử lại có thể vượt qua nhiều đêm rét lạnh tại cái bàn thờ ở miếu đổ nát này. - Không được, ngươi không thể ở lại nơi này. Chỗ này không phải nơi cho con người ngủ. Tiêu Phàm hạ kết luận như chém đinh chặt sắt. Tiểu khất cái ngẩng đầu, khuân mặt nhỏ nhắn đầy nghi hoặc, rất là đáng yêu. Tiêu Phàm ngoảng mặt về phía nàng cười: - Về chổ ta ở? Ta rất là sạch sẽ đó, mỗi ngày đều có rửa chân. Hơn nữa, 3 đến 5 ngày thì tắm một lần. Người ta rất thơm tho sạch sẽ, không có mùi. Câu nói này làm cô bé nghe thấy khẽ mỉm cười, nụ cười như hoa phù dung sớm nở tối tàn. Nhưng ngay lập tức liền thu liễm nụ cười trên đầu môi lại, sau đó nàng lắc lắc đầu. Tiêu Phàm ngạc nhiên nói: - Sao vậy? Ngươi không muốn sao? Tiểu khát cái cúi đầu, cắn môi, ngập ngừng sau nửa ngày mới nói: - … Ta đến chỉ mang đến thêm phiền toái cho ngươi. Tiêu Phàm trong lòng chợt dâng lên một cảm giác đau xót, nàng ở trong hoàn cảnh như thế còn suy nghĩ cho hắn. Nàng chính là hiện thân của Thiên sứ thánh khiết đang gặp rủi ro tại chốn trần gian. Tiêu Phàm cười nói: - Ta không sợ phiền toái. Ta cũng không cảm thấy ngươi có điểm nào phiền toái nữa. Quyết định như vậy đi, ta không cho ngươi cự tuyệt. Cự tuyệt một anh chàng đẹp trai như ta là không lễ phép đâu, biết chưa? Tiểu cô nương này giống như một vị đại quan đang suy nghĩ việc quan trọng, nhíu mày tự hỏi bản thân. Sau đó trên đôi môi đỏ hồng khẽ nở ra một nụ cười, lần này nụ cười duy trì thật lâu. Cuối cùng nàng cũng gật đầu. Trong cái lạnh của một buổi chiều ngày đông, Tiêu Phàm cùng tiểu khất cái này vì vận mệnh mà quyết định bước đi cùng nhau. Cả đời lên xuống, không rời, không bỏ, không oán, không hối hận..