Võ Tắc Thiên vui mừng gật đầu nói:
- Để ta sẽ đi thăm hỏi tình hình sức khỏe của Uyển Nhi.
Trên chiếc bàn Võ Tắc Thiên thường ngồi làm việc có một quyển tấu, đây chính là bản tin chiến sự được ghi chép một cách tỉ mỉ về cuộc chiến của Đôn Hoàng vào mùa xuân, bà lật đến tờ thứ hai, trên mặt giấy được viết một hàng chữ rõ ràng, nghĩa sĩ Lý Trân đơn thương độc mã giết chết quân giặc Đột Quyết, đã lập nhiều chiến công cho Đôn Hoàng.
Trong phần báo cáo này đã năm lần nhắc đến cái tên Lý Trân, đây là do Cao Diên Phúc nói cho bà biết, Lý Trân từng lập nhiều chiến công trong cuộc chiến bảo vệ Đôn Hoàng, bà đã cho người đi tìm bằng được tin báo cáo này.
Hơn nữa Cao Diên Phúc còn nói cho bà biết, lúc trước ông ta phụng chỉ tới Đôn Hoàng đi sứ, đã bị bọn thám báo Thổ Phiên tập kích suýt nữa thì bỏ mạng, ông ta còn sống được đến lúc này cũng là do Lý Trân cứu, việc này Võ Tắc Thiên nghe Cao Diên Phúc báo cáo, nhưng thật không ngờ đến hôm nay trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, thanh niên này lại một lần nữa cứu mạng Thượng Quan Uyển Nhi.
Võ Tắc Thiên đánh một vòng tròn mực đỏ quanh cái tên Lý Trân rồi hỏi:
- Thị vệ Lý Trân tuyên vào đã tới chưa?
- Khởi bẩm, hắn đã ở ngoài cửa đợi khá lâu rồi.
Võ Tắc Thiên buông bút nói:
- Tuyên hắn vào yết kiến.
- Bệ hạ có chỉ, tuyên Thiên ngưu thị vệ Lý Trân vào yết kiến.
Không bao lâu sau khi giọng của tên thị vệ vừa dứt, Lý Trân dưới sự hộ tống của vài tên thị vệ bước vào trong lều lớn, ngay khi nãy hắn đã được một gã hoạn quan giảng giải những lễ nghi khi lần đầu tiên diện kiến Thánh thượng.
Đương kim Thiên tử là người cực kì chú ý đến lễ tiết, hơn nữa lại là người tinh tế nên ai có chút gì đó bất kính đều bị bà nhìn ra ngay.
Lý Trân cúi đầu đi vào lều lớn, hắn đã tìm được vạch màu hồng trên mặt thảm, theo lễ nghi thì hắn không được vượt quá khoảng cách từ vạch này tới chỗ Võ Tắc Thiên ngồi, nếu phạm phải điều này thì kiểu gì cũng bị đánh chết, bởi vậy hắn nhớ rất kĩ điều này.
Những lễ tiết cần chú ý thì thật là quá phiến phức, hắn cuối cùng rút ra một câu: “Lễ nhiều người không trách!”