Chương 147: Đánh lén ban đêm ở đăng phong
Trong đêm, Lý Trân nằm ở trên giường trằn trọc, khổ sở suy tư nhiệm vụ của hắn ở Tung Sơn, trong lòng của hắn đã hiểu được, hắn lần này tới Tung Sơn điều tra không phải chỉ bản thân Vi Phương Thập, mà còn phải điều tra ai đứng sau tên này.
Điều khiến Lý Trân cảm thấy hứng thú cũng là việc Vi chân nhân dùng khiên hồn thuật, hắn nhớ tới trong lịch sử có ghi chép Lý Long Cơ dưới sự trợ giúp của phương sĩ nhìn thấy hồn phách Dương Ngọc Hoàn, lúc ấy pháp thuật phương sĩ sử dụng không thể nghi ngờ chính là khiên hồn thuật.
Trên thế giới này thực có chuyện gặp lại hồn phách sao? Lý Trân nghĩ tới chính mình, hắn không khỏi cười khổ một tiếng.
Kỳ thật hắn cũng không phải hoài nghi bản thân chính pháp thuật ấy, mà là hoài nghi động cơ của Vi chân nhân, 'Tung Sơn chân nhân" tự biên tự diễn sống năm trăm tuổi, kì thật là một phương sĩ đắc đạo lấy vơ vét của cải làm mục đích, Lý Trân không thể không vạch trần bộ mặt thật của 'Yêu đạo' này.
Lý Trân thật sự không nghĩ ra, đường đường đế vương tôn sư Võ Tắc Thiên không ngờ lại bị “lão ni Hà Nội, phương sĩ Tung Sơn” mê hoặc? Còn không tiếc ban chức vị tướng quốc, bà ấy không sợ bị người trong thiên hạ nhạo báng ư?
Sau một hồi mắt của hắn đã khép lại, những suy nghĩ của hắn bắt đầu chậm chạp, ý thức của Lý Trân dần dần trở nên mông lung là lúc bỗng nhiên nghe thấy một tiếng hét 'A!' thảm thiết, thanh âm có hơi nhỏ, nhưng hắn vẫn nghe được rõ ràng, trong lòng Lý Trân cả kinh, cơn buồn ngủ biến mất.
Trong tay hắn đã nắm thanh kiếm để dưới gối, xoay người kề sát phía trước cửa sổ, thân thể vừa mới rời khỏi giường, 'Vù! Vù!' hai mũi tên từ ngoài cửa sổ lướt gió mà vào, đính trên giường, kình lực mười phần, đuôi tên lay động không ngừng.
Lý Trân lập tức kinh sợ toàn thân toát cả mồ hôi, nếu hắn không có nghe được tiếng kêu thảm thiết, hoặc là hắn không đề phòng gì cả, chỉ sợ hắn đã chết ở trên giường rồi.
Hắn chậm rãi giơ tay từ đầu giường tháo cung tiễn ra, rút ra hai mũi tên, một mũi tên ngậm ở miệng, một mũi tên còn lại đáp trên dây cung, ánh mắt lặng lẽ liếc về phía ngoài cửa sổ, chỉ thấy trên nóc nhà đối diện hai bóng đen ngồi cạnh nhau, đoan nỏ nhắm ngay trong phòng của hắn, dưới ánh trăng nhìn rất rõ ràng.
Lúc này hắn đã nghe tiếng bước chân truyền đến rất nhẹ nhàng, tình thế vô cùng cấp bách, tình thế đã không cho phép hắn do dự, hắn một bên thân, kéo cung như trăng tròn, hai mũi liên châu tiễn nhanh như tia chớp bắn ra, chỉ nghe trên nóc nhà đối diện hai tiếng kêu thảm thiết, hai tay nỏ trúng tên từ nóc nhà ngã nhào.
“Bịch!” một tiếng vang thật lớn, cửa phòng của hắn bị đá văng, năm sáu người áo đen rất mạnh tiến vào, gần như ngay khi cửa phòng bị đá mở, Lý Trân đã nhảy ra ngoài cửa sổ rồi.
Hắn ở tại lầu ba, phòng ở là kiểu kiến trúc xếp tầng, ngoài cửa sổ đó là mái hiên lầu hai, hắn vội vã chạy dọc theo mái hiên về phía trước.
Nhưng chỉ chạy đi năm sáu bước, hắn liền vội vã dừng bước, chỉ thấy ba hướng đều xuất hiện người áo đen, ước chừng có hơn mười người, trong tay đều cầm trường kiếm lóng lánh.
Đường lui của Lý Trân lúc này chỉ có bên phải, mặt phải là mái hiên cao tới một trượng năm thước, nhưng nguy hiểm không phải ở độ cao, mà ở bên dưới, lại sẽ có bao nhiêu phục binh đang chờ hắn?
Đúng lúc này, hắn bỗng nhiên nghe thấy được tiếng xé gió, khóe mắt liếc qua phát hiện một mũi tên hướng hắn bắn nhanh đến, Lý Trân thân thể nhanh chóng ngồi xổm xuống, một chi tên nỏ theo đỉnh đầu hắn bắn qua, nóc nhà đối diện lại xuất hiện một tay nỏ.
Lý Trân không dùng kiếm chém mũi tên phi ra, mà là ngồi xổm xuống trốn tiễn đều có dụng ý của hắn, ngay khi tên bắn qua đỉnh đầu hắn, thân thể của hắn đã cuộn tròn lại, theo mái hiên nhào lộn xuống.
Thân thể trở mình hạ xuống mái hiên trong nháy mắt, hai chân của hắn đạp mạnh một cái xuống mái hiên, thân thể nhanh chóng triển khai, co dãn mười phần, giống như ếch vượt qua đường phố rộng lớn, tiến đụng vào cửa sổ phòng đối diện ở lầu hai.
Đối diện nhà trọ là một cửa hàng tạp hóa, ban đêm chỉ có một tiểu nhị trông cửa hàng, hắn ở tại hậu viện, mà Lý Trân rơi vào lầu hai chứa những đống linh tinh, ở giữa chất đầy đống hàng cũ không bán được của năm trước, những thùng gỗ mục nát, cây thang cũng không thể trèo, trở thành chỗ cho chuột ở.
Cũng không biết đã bao lâu không có ai vào đây, tích một tầng bụi dày, Lý Trân ầm ầm rơi xuống, một đám chuột tụ hội kinh sợ mà chạy mất, lập tức tro bụi tràn ngập, chuột chạy trốn bốn phía.
Lý Trân gần như không rảnh bận tâm bốn phía, hắn một trước nhào lộn lui tới cửa, một cước đá văng cửa, chạy gấp về phía hậu viện.
Cùng lúc đó, hai mươi mấy tên áo đen từ khách điếm lao ra, bọn họ chia hai đường, một đường phá thông cửa của cửa hàng tạp hóa, vọt vào, một đường khác thì lách đi ra phía sau cửa hàng tạp hóa bọc đánh.
Phía sau cửa hàng tạp hóa đó là tường thành, có một thông đạo hẹp hẹp, trong thông đạo ẩm ướt âm u, chất đầy rác rưởi, dơ bẩn không chịu nổi, Lý Trân dọc theo chân tường chạy như điên, nhưng trong lòng căm tức vạn phần.
Hắn chưa từng khốn khổ như hôm nay bao giờ, ngựa và tay nải đều để tại nhà trọ, cũng may trước khi ngủ hắn đem mệnh lệnh trong ống sơn đốt rụi rồi, nếu không bị đối phương lấy được, hậu quả không thể lường trước được.
Trong lòng tuy rằng cáu giận, nhưng hắn vẫn không dám có nửa điểm sơ suất, đối phương đều là người võ nghệ cao cường, rõ ràng muốn giết hắn, nếu là năm sáu người hắn có lẽ có thể đối phó, nhưng đối phương có vài chục người, hắn ngoại trừ chạy trốn ra ngoài, không còn thượng sách.
- Ở chỗ kia!
Phía trước bỗng nhiên xuất hiện năm sáu tên áo đen, ngăn chặn đường đi, hắn vừa quay đầu lại, chỉ thấy mặt sau cũng có hơn mười người áo đen đuổi theo.
Lối đi chiều rộng không đủ năm thước, bên trái là tường thành cao tới hai trượng, rêu xanh trải khắp, bên phải là tường sau của một gia đình, cũng là tường gạch, không có cửa sổ, khiến cho hắn không thể xông vào.
Lý Trân không khỏi âm thầm kêu khổ, hắn chỉ có kiếm trong tay, cung tiễn lúc nãy khi hắn nhảy qua cửa sổ đã vứt bỏ rồi, hắn chỉ có thể dựa vào kiếm trong tay phá vòng vây, nhưng chiều rộng thông đạo không đủ năm trượng, kiếm thuật cho dù có cao tới đâu cũng không thể thi triển.
Ở nơi này trong lúc nguy cấp, trên đỉnh đầu bỗng nhiên có người thấp giọng hô:
- Mau leo lên!
Ngay sau đó một sợi dây thừng ném xuống dưới, Lý Trân không cần nghĩ ngợi, ngậm trường kiếm ở miệng, bắt lấy dây thừng rồi hướng về phía trước leo lên, dưới tình thế cấp bách, hắn leo lên nhanh chóng dị thường, vài bước đã lên được tường thành, xoay tay lại một kiếm chặt đứt dây thừng.
Trước mặt hắn là một cô gái che mặt dáng người nhỏ xinh, thân mặc võ sĩ phục màu đen, phía sau lưng đeo hai thanh kiếm nhỏ, thanh âm vừa rồi khiến Lý Trân cảm giác rất quen thuộc, mới nhìn hắn còn tưởng là Địch Yến, nhưng nhìn kỹ lại phát hiện không phải.
Nữ tử gõ hắn một cái, cười nói: