Chương 149: Trấn nhỏ tung nam

Cao Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Nha hoàn mở cửa, đã thấy Vương Nguyên Bảo đứng ở ngoài cửa, vẻ mặt y tươi cười: - Hiền đệ, đã lâu không gặp! Lý Trân vội vàng đứng dậy thi lễ với y: - Tiểu đệ tham kiến Vương đại ca. Vương Khinh Ngữ lại vô cùng mất hứng, mình vừa mới mời Lý Trân vào buồng xe, huynh trưởng liền chạy đến ngay, y đến có ý gì, đến việc mình kết bạn cũng muốn can thiệp sao? Vương Nguyên Bảo giống như là không nhìn thấy sắc mặt âm trầm của tiểu muội, y cười ha hả đi vào trong xe, thi lễ với Lý Trân: - Hiền đệ mời ngồi. Chính y cũng tuỳ ý ngồi xếp bằng xuống, nha hoàn vội vàng rót cho y một chén trà, Vương Nguyên Bảo vừa nhận được tin, Lý Trân không ngờ cũng ở trong đội ngũ, hơn nữa lại còn được tiểu muội của y mời vào trong xe, việc này khiến Vương Nguyên Bảo vừa tức vừa giận, lần trước tiểu muội tự tiện đưa Xá Lợi giả cho Lý Trân, đã khiến y nổi trận lôi đình, cái tên âm hồn không tan này không ngờ lại xuất hiện. Nhưng biểu hiện bên ngoài của Vương Nguyên Bảo làm rất tốt, trong lòng rất bực bội, nhưng cũng sẽ không lộ ra trước mặt Lý Trân. Đương nhiên, tâm tư của y không thể giấu được Vương Khinh Ngữ, Vương Khinh Ngữ lạnh lùng ngồi ở một bên, không nói một lời. Vương Nguyên Bảo cũng không nhìn tiểu muội, nét mặt tươi cười hỏi han: - Hiền đệ dạo gần đây đang bận làm gì vậy? Trong khoảng thời gian này Vương Nguyên Bảo ở Trường An, y không biết Lý Trân đã tiến cung làm thị vệ, hơn nữa còn được Võ Tắc Thiên coi trọng, thăng quan phong tước, Vương Nguyên Bảo còn tưởng rằng hắn ở nam thị này chỉ là tìm kế sinh nhai. Lý Trân hạ thấp người cười nói: - Cũng chỉ là một người nhàn rỗi, thỉnh thoảng giúp đại tỷ bán rượu, nhưng phần lớn thời gian đều là đi dạo, kết giao bằng hữu. Lần này Thu Nương tỷ nhờ ta giúp đỡ, cùng tỷ ấy bảo vệ vài vị khách đi Tung Sơn, không ngờ lại là Vương đại ca, thật sự là trùng hợp quá. - Quả thật rất trùng hợp, xem ra chúng ta rất có duyên phận, ha..ha.. Vương Nguyên Bảo cười gượng hai tiếng, khoé mắt lại liếc qua liếc lại tiểu muội, thấy nàng đang cầm một quyển sách, đọc hết sức chăm chú, trong lòng y căm tức, đây không phải rõ ràng là không nể mặt mình sao? Lý Trân lại nhìn ra khúc mắc giữa hai huynh muội bọn họ, hắn cũng cảm thấy cả người khó chịu, không muốn tham gia vào chuyện của hai huynh muội bọn họ, hắn liền đứng dậy chắp tay cười cười nói với Vương Khinh Ngữ: - Đa tạ trà của Vương cô nương, ta còn phải chuẩn bị một số vật phẩm mang đi, lập tức phải lên đường rồi. Vương Khinh Ngữ cũng uyển chuyển đứng dậy, áy náy nói: - Khinh Ngữ tiếp khách không chu toàn, không thể chiêu đãi công tử thật tốt, thành thật xin lỗi! Lý Trân cười cười, lại gật gật đầu với Vương Nguyên Bảo, đi ủng da của mình vào, liền nhảy khỏi xe. Hắn vừa xuống xe, liền nghe thấy giọng nói vô cùng bất mãn của Vương Nguyên Bảo truyền đến: - Cái gì gọi là tiếp khách không chu toàn, tiểu muội, ý muội là ta không nên tới hay sao? - Hừ, huynh vì sao lại tới, trong lòng huynh cũng tự hiểu. Vương Khinh Ngữ hình như cũng nổi giận rồi, không hề khách khích cãi lại huynh trưởng. - Muội nói rõ ra xem nào, cái gì gọi là trong lòng ta biết rõ. - Hắn là bạn của ta, ta mời hắn đến uống chén trà, huynh can thiệp cái gì? Còn có lần trước, rõ ràng ta vẫn còn ở Lạc Dương, vì sao huynh lại nói với hắn là ta đã về Trường An rồi? Một lúc lâu sau mới nghe thấy Vương Nguyên Bảo lạnh lùng nói: - Muội quá coi trọng hắn rồi, thân phận của muội là gì, thân phận hắn là gì, ân tình của hắn ta đã trả rồi, ta nói rõ cho muội biết, ta tuyệt đối không cho phép muội tiếp tục qua lại với hắn. - Huynh quả thực là ngang ngược vô lễ.