Chương 155: Cạm bẫy liên hoàn
Lý Trân mơ mơ màng màng đi ra khỏi phòng của Thượng Quan Uyển Nhi, trên mặt vẫn còn cảm nhận được sự mềm mại lúc chạm vào, cảm giác mềm mại này đi sâu vào lòng hắn, đụng đến chỗ mẫn cảm nhất sâu trong nội tâm hắn.
- Lý đại ca.
Lý Trân đi ra khỏi cửa chính Thái Sơ cung, phía sau truyền đến tiếng la của Tiểu Tế, hắn vừa quay đầu lại, thấy Tiểu Tế vẻ mặt hưng phấn chạy từ hành lanh tới, nó mặc y phục ngự y rộng thùng thình, trên đầu đội mũ cao cao, nhìn rất buồn cười.
Tiểu Tế cầm một cái hòm thuốc lớn thở hồng hộc chạy tới, nó kích động nói:
- Đại ca về lúc nào?
- Ta vừa mới quay về.
Lý Trân khó hiểu hỏi:
- Đệ không tham gia huấn luyện mã cầu sao?
- Huấn luyện mã cầu đã kết thúc rồi, sư phụ dẫn theo đệ đi xem bệnh cho mấy cung nhân.
- Sư phụ đệ?
Lý Trân ngẩn ra, hắn liếc nhìn Thẩm Nam Mậu ở cách đó không xa đang chậm rãi đi tới.
- Lý thị vệ, đã lâu không gặp.
Thẩm Nam Mậu cười ha hả đi tới, y mặc y phục ngự y màu đen viền đỏ giống hệt Tiểu Tế, trên đầu cũng đội mũ cao.
Lý Trân từng gặp y vài lần, nhưng lại không thân quen với y, tuy nhiên Lý Trân biết rằng, Thượng Quan Uyển Nhi cũng lôi kéo quan hệ với Thẩm Nam Mậu này, đưa Tiểu Tế vào ngự y phòng, Tiểu Tế và y lấy quan hệ thầy trò để gọi cũng là hợp tình hợp lý.
Lý Trân vội vàng chắp tay thi lễ cười nói:
- Có công vụ ra ngoài làm, vừa mới trở về.
Thẩm Nam Mậu đi lên trước cười tủm tỉm nói:
- Diêu Hi cũng nói ngươi là đại ca của nó, ta hẳn nên nói với ngươi một tiếng, ba hôm trước ta chính thức thu nó làm đồ đệ, nó rất tốt, thông minh chăm chỉ, cũng có nền tảng y thuật tốt, tin tưởng tương lai nó nhất định sẽ trở thành một ngự y giỏi.
Lý Trân không biết nên nói cái gì, Tiểu Tế vốn chỉ vì tham gia đội mã cầu mới tạm thời đến ngự y phòng, không ngờ Thẩm Nam Mậu lại coi trọng nó, lại còn chính thức thu nó làm đồ đệ.
Chẳng lẽ đây là vô tình chọc liễu hay sao? Lý Trân nhìn về hướng Tiểu Tế, cuối cùng vẫn cần phải xem ý kiến của bản thân nó, Tiểu Tế yên lặng cúi đầu, bàn tay lại nắm chặt hòm thuốc hơn.
- Chúng ta đi thôi.
Thẩm Nam Mậu cười gật đầu với Lý Trân, lại vỗ vai Tiểu Tế, giống như một người phụ thân đang thúc giục đứa con:
- Người bệnh vẫn còn đang đợi chúng ta đấy.
- Lý đại ca, người bệnh đang chờ, đệ đi trước.
- Đi thôi.
Tiểu Tế vẫy tay với Lý Trân, bước nhanh đi theo Thẩm Nam Mậu.
Lý Trân nhìn chăm chú hai người đi xa, Tiểu Tế theo sát Thẩm Nam Mậu, áo choàng rộng thùng thình bị gió thổi bay, cầm theo một cái hòm thuốc lớn, thỉnh thoảng khẽ nói gì đó với Thẩm Nam Mậu?
Đợi đến tận khi hai người bọn họ biến mất cuối hành lang, Lý Trân mới chậm rãi đi xuống bậc thang, lắc lắc đầu, bước nhanh về phía thao trường cưỡi ngựa.
Lúc này đã gần hoàng hôn, mà trên sân lại trống không, bọn thị vệ túm năm tụm ba đi về hướng ngoài hoàng cung,l úc này, Lý Trân nhìn thấy Bùi Khoan, y đang mặc quần áo ở một góc của thao trường, hình như cũng đã kết thúc huấn luyện.
- Võ Lang, những người khác đâu?
Lý Trân bước lên trước từ xa hỏi.
Bùi Khoan vừa quay đầu lại nhìn thấy Lý Trân, lập tức mừng rỡ, liền vội vàng tiến lên chào:
- Lão Lý về lúc nào vậy?
- Một canh giờ trước đi vào Hoàng thành, sao chỉ có một mình ngươi vậy?
- Bọn họ đều đi rồi, bản thân luyện tập nhiều một chút sút bóng vào cầu gôn.
Bùi Khoan chần chừ một chút, lại cười nói:
- Nếu không thì chúng ta luyện thêm lúc nữa?
- Hôm nay thì thôi, lát nữa ta còn có việc.
Bùi Khoan là thị vệ Võ Lâm quân, không thể tuỳ ý đi vào hoàng cung, Lý Trân muốn tìm người khác giúp đỡ, hắn lại hỏi:
- Tửu mập đâu? Ta không có nhà, tiểu tử này có gặp phải rắc rối gì không?
Bùi Khoan thở dài:
- Ngươi quá coi thường y rồi, ngươi không có ở đây, y lăn lộn trong cung phát triển nhanh chóng, kết giao vô số bằng hữu, ta chỉ biết năm sáu người Thiên Ngưu vệ, nhưng y lại biết hơn trăm người, hơn nữa tên được yêu thích, y không cái gì không quen, vừa nãy đây, y lại bị một đám thị vệ kêu đi uống rượu rồi.
Bùi Khoan vừa dứt lời, chỉ nghe thấy ở xa xa có vài thị vệ cao giọng hỏi:
- Xin hỏi, Lão Tửu đâu rồi?
- Y đi uống rượu ở Đắc Ý lầu rồi.
- Đa tạ.
Mấy tên thị vệ thi lễ với Bùi Khoan, liền vội vàng đi.
Trong lòng Lý Trân vô cùng kinh ngạc, hắn thật không tưởng được Tửu Chí lại có nhân duyên như vậy, hơn nữa lại còn xảy ra lúc bọn họ mới tiến cung không lâu, bản thân mình mới đi có bảy tám ngày, đầu tiên là Tiểu Tế được Thẩm Nam Mậu chính thức thu làm đồ đệ, ngay sau đó Tửu Chí lại tạo được quan hệ tốt với đám thị vệ.
Nếu như nói Tiểu Tế nhiều ít còn có chút may mắn, thì Tửu Chí hoàn toàn là do tính cách của y, tính cách của y cởi mở, thẳng thắn, chuyện gì cũng cầm lên được, bỏ xuống được, hơn nữa y lại nguyện ý chủ động kết giao bằng hữu, người như vậy đương nhiên được yêu thích.
Lý Trân lại nhớ tới sư phụ vẫn luôn thích Tửu Chí, tiểu tử này có thể lăn lộn trong cung, cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Nghĩ đến hai đồng bạn của mình đều sống rất tốt, tâm trạng của Lý Trân cũng tốt, hắn tạm biệt Bùi Khoan, xoay người bước nhanh về phía quan phòng của Võ Du Tự, ngày mai phải thi triển khiên hồn thuật trước mặt Võ Tắc Thiên, hắn còn phải chuẩn bị rất nhiều chuyện vụn vặt.
…
Trong ngự thư phòng, Võ Tắc Thiên mặt không chút cảm xúc nghe Thượng Quan Uyển Nhi báo cáo, trên khuôn mặt trắng nõn mềm mại không nhìn ra bất cứ dấu hiệu sắp nổi giận nào, chỉ là trong mắt phượng hẹp dài của bà thỉnh thoảng xẹt qua tia tức giận vì bị lừa gạt.
Bà là đế vương, nhiều khi thể diện của đế vương so với sự thật thì quan trọng hơn, một lúc lâu sau, Võ Tắc Thiên mới thản nhiên nói:
- Chuyện này còn có ai biết?
- Ý bệ hạ là hỏi triều thần sao?
Thượng Quan Uyển Nhi quan sát tỉ mỉ nhận ra được sự thất vọng của Võ Tắc Thiên.
Võ Tắc Thiên gật gật đầu, Thượng Quan Uyển Nhi vội vàng nói:
- Hắn mới vừa báo cáo với thần chuyện này, cho tới bây giờ, chỉ có một mình thần biết.
Võ Tắc Thiên khoanh tay đi đến trước cửa sổ, nhìn thật lâu về phía mấy cành mai vàng đang nở rộ ngoài cửa sổ, nửa năm trước, bà bị thuật dắt hồn của Vi Thập Phương thuyết phục, dưới sự giật dây của Tiết Hoài Nghĩa, bà thấy lợi mất khôn, lại phong Vi Thập Phương là Gián Nghị Đại Phu, cùng Bình Chương Sự, cho y bằng vai với Quốc Đồng Ban, kết quả khiến cho quần thần phẫn nộ kháng nghị.
Cho dù bà tỉnh ngộ rất nhanh, không đến một tháng đã bắt Vi Thập Phương từ chức, nhưng chuyện sai đã sai, khiến bà hối hận không ngừng.
Cho dù Vi Thập Phương có thuật quỷ thần thì cũng thế thôi, nhưng bây giờ lại điều tra ra y là kẻ lừa đảo, luôn lợi dụng cái gọi là ‘thuật quỷ thần’ để vơ vét của cải cho Tiết Hoài Nghĩa, sao không khiến bà tức giận, không khiến bà thẹn quá thành giận đây?
Thượng Quan Uyển Nhi có thể hiểu được tâm trạng của Thánh Thượng lúc này, nàng khẽ nói: