Khoa cử đã kết thúc được năm ngày. Dựa theo kinh nghiệm năm ngoái, kết quả sẽ có trong vòng một hai ngày nữa. Mấy vạn sĩ tử trong thành Trường An đều đang vô cùng lo lắng.
Sau khi khoa cử kết thúc, đa phần những sĩ tử biết mình không có hy vọng đỗ đã lần lượt rời khỏi Lạc Dương trở về quê. Nhưng vẫn có mấy vạn sĩ tử còn hy vọng trong lòng, ở lại chờ đợi kết quả cuối cùng.
Trong phủ Võ Tam Tư, Tào Văn bước nhanh qua một tiểu viện, tiến đến trước thư phòng của Võ Tam Tư. Lúc này, Võ Đinh Hương cũng vừa từ thư phòng bước ra, nhẹ nhàng chỉ vào thư phòng của phụ thân, ý là tin tức tốt, cười với gã một cái, rồi khoan thai rời đi.
Tào Văn quay đầu nhìn nàng ta thướt tha đi xa dần, ánh mắt lộ vẻ say mê. Sau một lúc lâu, gã mới đi vào thư phòng của Võ Tam Tư.
Từ sau chuyện của Võ Thừa Tự, Võ Tam Tư bị Võ Tắc Thiên khiển trách nghiêm khắc. Trong khoảng thời gian này, Võ Tam Tư thành thật hơn rất nhiều, không dám thừa dịp Võ Thừa Tự bị đày đi mà tập hợp người trong tộc họ Võ lại, chỉ chuyên tâm tiến hành việc tu sửa Thiên Khu, và chuẩn bị xây dựng lại Minh Đường.
Tuy rằng đã hoàn toàn lật đổ Võ Thừa Tự, nhưng Võ Tam Tư cũng phải trả một cái giá chính trị rất lớn. Nghiêm trọng nhất là mối quan hệ đồng minh với Thượng Quan Uyển Nhi đã bị phá vỡ. Lúc sắp đi, Võ Thừa Tự đã dâng lên Thánh Thượng một phong thư, nói hết cho Thánh Thượng những chuyện liên quan đến vụ mưu sát này, trên thực tế chính là tố giác những hành vi của Võ Tam Tư y trong vụ mưu sát.
Tuy nhiên dường như Thánh Thượng cũng không vì thế mà nổi nóng với mình. Việc này khiến Võ Tam Tư thấy được một tia hy vọng.
Tào Văn bước vào trong phòng, thi lễ với Võ Tam Tư:
- Thuộc hạ tham kiến Lương Vương điện hạ!
- Tào công tử không cần đa lễ!
Võ Tam Tư mỉm cười nói:
- Ta muốn nói cho ngươi biết một tin tức tốt. Ngươi đứng thứ hai mươi tư, có tên trên bảng vàng!
Tào Văn mừng rỡ, nhưng gã vẫn kiềm chế, quỳ xuống cung kính dập đầu nói:
- Đây là nhờ sự tin tưởng và yêu mến của điện hạ với thuộc hạ. Thuộc hạ sẽ luôn ghi lòng tạc dạ!
Võ Tam Tư hài lòng gật đầu. Đây chính là lý do mà y nhìn trúng Tào Văn, có lòng dạ, có đầu óc, hiểu được mình mới là tiền đồ của gã. Nếu có thể bồi dưỡng gã cho tốt, lại cộng thêm cả ân huệ, đương nhiên gã sẽ trở thành phụ tá đắc lực của mình.
- Lát nữa ta sẽ tiến cung diện thánh, có lẽ sẽ bàn về chuyện phân quan cho tiến sĩ. Ta muốn hỏi ý ngươi, ngươi muốn ra ngoài thành hay là ở lại làm quan trong triều?
Tào Văn do dự một chút nói:
- Thuộc hạ muốn có căn cơ vững chắc, tốt nhất là có thể ra ngoài thành làm quan!
- Suy nghĩ giống ta. Mặt khác, việc về Đinh Hương, ngươi tính ——
Võ Tam Tư ánh mắt sắc bén, nhìn chăm chú vào gã.
Tào Văn cúi đầu, một lúc lâu sau mới nói:
- Có thể làm rể của điện hạ cũng là mơ ước của Tào Văn. Khẩn cầu điện hạ cho ta thêm chút thời gian, chậm nhất là nửa năm sau, ta nhất định sẽ cưới Đinh Hương.
Võ Tam Tư cũng biết Tào Văn là người đã có vợ, tự ý hưu thê sẽ gây bất lợi cho thanh danh của gã. Không thể quá nóng vội được. Y liền gật đầu:
- Ta sẽ chờ ngươi nửa năm.
Tào Văn cáo từ, rồi lập tức rời khỏi Lương Vương phủ, vội vàng đi về nhà. Gã lo lắng suốt cả một đường. Dù đã thi đậu tiến sĩ, nhưng gã lại không thấy vui mừng chút nào.
Vừa đi vào phường Phúc Thiện, liền nghe thấy tiếng khua chiêng gõ trống văng vẳng đâu đây. Mới đầu, Tào Văn cũng không để ý, nhưng gã càng về đến gần nhà, thì tiếng khua chiêng gõ trống lại càng rõ. Gã bắt đầu thấy nghi ngờ, chỉ thấy hàng xóm đứng đầy trước cửa nhà. Mẫu thân gã là Mạnh Thị đang phát tiền, vui đến nỗi cười không khép nổi miệng. Hơn mười công sai ở một bên khua chiêng gõ trống, ai ai trông cũng vui sướng ra mặt.
Lúc này, Lý Tuyền đã nhìn thấy trượng phu. Nàng kích động chạy tới, ôm chặt lấy gã, rốt cuộc nàng không kiềm nổi sự vui sướng trong lòng, khóc rống:
- Phật nô. . . Chàng đỗ rồi.
- Tào công tử đỗ rồi!
Tiếng hoan hô vang lên bốn phía. Đám công sai tiến lên đồng loạt, khoác áo xanh áo đỏ cho Tào Văn. Trong đầu Tào Văn trống rỗng, tỉnh tỉnh mê mê bị bọn họ nâng lên một con ngựa cao lớn. Trong tiếng khua chiêng gõ trống ầm ỹ, Lý Tuyền mắt đỏ bừng, lóng lánh nước, tay cầm khăn. Giờ khắc này trong lòng nàng tràn đầy kiêu ngạo. Trượng phu của nàng đã đậu Tiến sĩ.