Chương 232: Quà mừng của thái bình

Cao Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Sáng sớm ngày hôm sau, Địch Yến đi vào nhà Lý Trân, quản gia Lâm thúc mở cửa cho nàng. Lâm thúc vừa nhìn thấy Địch Yến liền cười nói: - Địch cô nương đến tìm công tử nhà ta? - Ừ! Huynh ấy tỉnh chưa? - Công tử tỉnh rồi, đang ở trong viện, ta dẫn cô nương qua. - Đa tạ Lâm thúc, ta tự đi được rồi. Lúc này, Lý Tuyền bước nhanh ra ngoại đường, nàng chuẩn bị đi đến quán rượu lại gặp Địch Yến. Trong mắt Lý Tuyền lập tức tỏ ra không hài lòng, tối hôm qua, Địch Yến không thương lượng mà tự mình đưa Lý Trân về nhà, làm cho buổi tiệc rượu trở lên nhạt nhẽo. Tất cả mọi người không vui vẻ, đề tự về hết. Đương nhiên Lý Tuyền biết đệ đệ vì uống say nhưng nàng sớm đã có sự chuẩn bị, nàng để Vương Khinh Ngữ ngồi bên cạnh đệ đệ là để Vương Khinh Ngữ chăm sóc cho hắn. Không ngờ Địch Yến tự tiện đưa đệ đệ mình về nhà trước, cuối cùng Lương Vương Võ Tam Tư đến chúc mừng, lại thiếu hắn, rất vô lễ khiến trong lòng Lý Tuyền rất bất mãn với Địch Yến. Thực ra Lý Tuyền cũng không biết mình để Vương Khinh Ngữ ngồi bên cạnh đệ đệ sẽ khiến Địch Yến không vui. Nhưng Lý Tuyền có suy nghĩ của mình, nàng ngay từ đầu đã không thích Địch Yến, kẻ cả bây giờ vẫn thế. Sau lưng Địch Yến vẫn có một thanh kiếm khiến nàng cảm thấy không thoải mái, ngược lại Vương Khinh Ngữ chăm sóc dịu dàng, là mẫu người vợ điển hình thích hợp hơn cho đệ đệ của mình. Lý Tuyền sớm đã coi Vương Khinh Ngữ là em dâu của mình, cho nên càng phải trăm phương ngàn kế tác thành cho Vương Khinh Ngữ. Về phần Địch Yến, cũng không phải nói là nàng không tốt, tiểu thư khuê các, con gái tướng quốc, cũng xinh đẹp. Người bình thường có thể lấy được nàng là phúc, nhưng em dâu chỉ có thể có một, cho nên Lý Tuyền chỉ có thể thiên vị cho Vương Khinh Ngữ mà thôi. - Địch cô nương đến sớm như vậy, A Trân nhà ta hôm qua uống nhiều quá, hình như còn đang nghỉ ngơi! Hay là, Địch cô nương muộn một chút hẵng quay lại. Địch Yến cũng không muốn đắc tội với Lý Tuyền, có thể nghĩ ra tối hôm qua Lý Tuyền cố tình sắp xếp Vương Khinh Ngữ bên cạnh Lý Trân, rõ ràng là cố tình không để ý đến mình. Nghĩ như vậy, Địch Yến không thể hiện ra mặt, cũng không tươi cười. Nàng lại không có sở trường là giả vờ cười nói, mặt liền sa sầm nói với Lý Tuyền: - Vừa rồi, Lâm thúc nói Lý đại ca đã dậy rồi, ta có việc đi tìm huynh ấy! - Ồ, nó dậy rồi sao? Sắc mặt Lý Tuyền hơi mất tự nhiên, hung hăng lườm quản gia Lâm thúc một cái. Đúng lúc này, Lý Trân từ trong viện đi ra, nhìn thấy đại tỷ và Địch Yến đang nói chuyện phía xa xa, liền vội vàng đi lên trước cười nói: - A Yến, đến lúc nào thế? Lý Tuyền thấy đệ đệ lộ diện đành miễn cưỡng cười cười nói: - Địch cô nương mới đến, hai người nói chuyện đi! Ta đi trước! Nàng xoay người đi ra cửa, cưỡi lên con lừa lông ngắn của mình đi về phía quán rượu. … - Hôm nay Lý đại ca phải nghỉ ngơi sao? Địch Yến tươi cười hỏi han, từ tối hôm qua sau khi phát hiện kình địch Vương Khinh Ngữ này thì thái độ của Địch Yến với Lý Trân đã có chút thay đổi rồi. - Ừ! Lý Trân gãi đầu cười nói: - Thánh thượng cho ta nghỉ ba ngày, tuy bộ Binh bên kia có đi hay không cũng không sao nhưng ta nghĩ hay là đi một chuyến cũng khá tốt. Hôm nay yết bảng Võ Cử, yêu cầu tất cả mọi người trung bảng đều phải đi đến bộ Binh báo tin, ta không đi không hay lắm! - Đúng lúc đang rỗi, ta đi cùng huynh.