Chương 235: Quan mới nhậm chức (1)

Cao Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Chuyện Thôi Thiếu Dĩnh sợ nhất chính là nghe thấy hai chữ “Lý Trân”, y vốn rất được công chúa coi trọng, cũng là vì kế dương đông kích tây trong vụ án của Tiết Hoài Nghĩa. Kết quả là lực lượng của công chúa đều điều đến chùa Bạch Mã, uổng công vô ích, Lân Chỉ tự cũng bỏ lỡ cơ hội, khiến Thái Bình công chúa không có bất kỳ công lao gì trong vụ án của Tiết Hoài Nghĩa. Cũng chính vì nguyên nhân này mà Thái Bình công chúa giận lây sang Thôi Thiếu Dĩnh, rất thất vọng, buồn chán và cảm thấy y không có bất kỳ tác dụng gì. Từ nay về sau không muốn đến ý đến y nữa, chứ đừng nói gì đến cơ hội cho y chải đầu. Đường đường là Trưởng sử của Nội vệ, là người hầu cho Phó thống lĩnh, trước mặt Vạn Quốc Tuấn y còn có thể ngẩng cao đầu nhưng trước mặt Võ Phù Dung lòng lang dạ sói, Thôi Thiếu Dĩnh đã mất đi sự tự tôn. Y hồn bay phách lạc đi lên trước, khom người nói: - Thuộc hạ cũng không hiểu Lý Trân lắm. - Thối lắm! Không đợi y nói xong, Võ Phù Dung đã trợn mắt lên hung ác nhìn y nói: - Ngươi muốn ta khai đao với ngươi để lập uy không? Thôi Thiếu Dĩnh sợ đến mức run bắn, lắp bắp nói: - Thống lĩnh… muốn… biết cái gì? - Ta không muốn biết cái gì, ta chỉ hỏi ngươi, ta muốn thống nhất Nội vệ. Ngươi không phải Trưởng sử sao? Ta cũng cần ngươi thay ta bày mưu tính kế. Võ Phù Dung khinh miệt nhìn tên đàn ông này, vừa rồi nàng còn định dùng mỹ nhân kế để thu phục ý nghĩ của y nhưng bây giờ nàng căn bản không có bất kỳ suy nghĩ gì là muốn lên giường với y. Đối phó với loại người nhu nhược này, dùng nắm tay như vậy là đủ rồi. Đường đường là Trưởng sử, không ngờ lại tự xưng là thuộc hạ với mình, thực là nằm ngoài dự đoán của Võ Phù Dung. - Thuộc hạ tạm thời… tạm thời chưa có thượng sách! - Vậy ngươi định khi nào thì có? Võ Phù Dung dùng ánh mắt tàn nhẫn nhìn y chằm chằm, không cho y cơ hội giải thích. - Xin cho thuộc hạ… suy nghĩ ba ngày. - Được! ta sẽ chờ ngươi ba ngày, nếu sau ba ngày không ra được thượng sách, cẩn thận da thịt ngươi đó. Thôi Thiếu Dĩnh lau mồ hôi lạnh trên trán, lui xuống nơm nớp lo sợ. Trong phòng còn lại một mình Võ Phù Dung, nàng khoanh tay đi đi lại lại, đang suy nghĩ xem làm thế nào để thâu tóm một nửa Nội vệ của Lý Trân. Võ Phù Dung là một người phụ nữ có dã tâm lớn, nàng từng hi vọng phụ thân thừa kế sự nghiệp của Võ Tắc Thiên. Sau đó nàng lại thừa kế ngôi vị hoàng đế của phụ thân, thống trị thiên hạ. Mặc dù giấc mộng nữ hoàng của nàng vỡ tan nhưng cũng không có nghĩa là dã tâm của nàng cũng vì thế mà tiêu tan. Nàng tuyệt đối sẽ không cam tâm làm một Phó thống lĩnh nho nhỏ như Vạn Quốc Tuấn, dã tâm của nàng còn lớn hơn nữa. Chỉ có điều sự bất hạnh của phụ thân càng trở nên nghiệt ngã, không thể tham vọng viển vông. Nàng phải đi từng bước một, đầu tiên là phải thâu tóm Nội vệ của Lý Trân, trở thành Thống lĩnh Nội vệ, sau đó coi đây là cơ sở, rồi tiếp tục tiến về phía trước. Về phần nàng luôn mồm nói phải trung thành với Thái Bình công chúa, nhưng chỉ là nàng tạm thời để có cây đại thụ che mưa che gió và làm đá kê chân mà thôi, trung thành? Cho đến giờ nàng cũng chỉ biết trung thành với bản thân mình.