Thấy thời gian đã gần hết rồi, Đậu Tiên Vân quyết định được ăn cả ngã về không, y hét lớn một tiếng, gậy bóng vung lên “bốp” một tiếng giòn vang, bóng bay sang góc phải. Cầu thủ Lưu Dũ ở trung tâm bên kia tiếp ứng, bóng bắn trên mặt đất một chút, tốc độ cực nhanh, Lý Lâm Phủ ở hàng phòng ngự giục ngựa chạy gấp, vung gậy cản quả bóng này.
Lý Trân từ phía trước chạy về như bay nhưng không kịp, hắn bỗng cảm thấy có gì đó không đúng, phía bên phải của đối phương không có người tiếp ứng, đây là quả bóng giả, hắn quát to:
- Trương Lê, phòng thủ trung lộ.
Quả nhiên, đây là kế điệu hổ ly sơn của Đậu Tiên Vân, để Lý Lâm Phủ đi sang bên phải, chỉ thấy Lưu Dũ giục ngựa lên đón, không đợi cho Lý Lâm ra trượng, y đã giành quyền đẩy bóng, đưa mã cầu quay lại trung lộ.
Đậu Tiên Vân thúc ngựa đuổi tới giữa đường, y lệch người dùng vai phải kiềm chế Trương Lê, tay trái vung trượng thật mạnh, đánh vào mã cầu, mã cầu bay một đường thẳng tắp về phía lưới cách bốn mươi bước.
Lúc này Tửu Chí được điều đến phòng ngự Lưu Dũ, còn Bùi Khoan bị một gã Thiên kỵ doanh khác cản bóng, giữa đường xuất hiện một khoảng không, mã cầu từ khoảng không xuyên qua văng lên rơi vào động cầu.
Cùng lúc đó, tiếng khua chiêng gõ trống đã dứt, người xem hai bên vỗ tay rầm rầm, cuối cùng Thiên kỵ doanh đã thắng với tỷ số 3:2, giữ được thể diện.
Đậu Tiên Vân giục ngựa tiến lên, Lý Trân đánh mạnh một chưởng cười tán dương:
- Đánh hay lắm!
Lý Trân lắc lắc đầu thành khẩn nói:
- Thực sự còn kém Thiên kỵ doanh xa lắm, nếu thi đấu chính thức với Thiên kỵ doanh thì chúng ta thua là cái chắc.
- Ta không cố ý để các ngươi mất mặt, quả thực các ngươi đánh cũng khá lắm, chỉ có điều phối hợp hơi kém một chút, lãng phí hai cơ hội tấn công rất tốt. Dù chúng ta không thắng thì hai bên ít nhất cũng hòa nhau.
Đậu Tiên Vân trầm ngâm một chút rồi lại nói:
- Với sự thể hiện sức mạnh của các ngươi hôm nay, ta cho rằng lần này các ngươi sẽ nằm trong tám đội dẫn đầu.
- Đa tạ tướng quân đã khích lệ, chúng tôi sẽ cố gắng.
Lý Trân ôm quyền chắp tay về phía Đậu Tiên Vân rồi giục ngựa đi về một phía góc sân, mấy đội mã cầu khác vẫn đang tập luyện. Lúc này, Tửu Chí nói với Lý Trân:
- Lão Lý, có một phụ lão tìm huynh.
Lý Trân nhìn về phía ngón tay Tửu Chí chỉ, chỉ thấy một lão thái thái đang cười híp mắt với mình. Hắn nhận ra bà lão này, là tổ mẫu của Địch Yến. Hắn hoảng sợ, vội vàng xoay người xuống ngựa bước nhanh lên trước khom người thi lễ hỏi:
- Lão phu nhân sao lại đến đây?
Địch lão thái thái cười híp mắt nói:
- Ta ở nhà buồn chán, đến hoàng thành xem đội mã cầu Thái Nguyên tập luyện, kết quả là không thấy đội của Thái Nguyên đâu mà lại nhìn thấy đội của các cháu. Tiểu Lý Tử, trận đấu này hay lắm, phối hợp tốt chút nữa, ta cảm thấy có thể tiến đến bát danh đấy.
Lý Trân biết lão tổ mẫu tuy đã già nhưng ham mê mã cầu rất cuồng nhiệt. Nếu có thể khiến bà vui chưa biết chừng có thể làm lành được với Địch Yến. Hắn vội vàng hỏi han: