Khi ở quán rượu Tả Ngạn, Địch Yến từng nói đùa rằng độiLý Trân sẽ gặp đội Phòng Châu, không ngờ lại thành sự thật, kết quả bốc thăm cuối cùng quả thật là đối trận với đội Phòng Châu. Lượt đầu tiên họ đã loại được đội của Lý Đán, vòng thứ ba lại gặp đội của Lý Hiển, lẽ nào thực sự có ý trời.
Lý Trân đưa Địch Yến về nhà, rồi lại vội vàng trở lại Khuyên Thiện Phường, vừa vào đến cửa thì Diêu Hi đã ra đón, vẻ mặt lo lắng nói:
- Trân ca, e rằng ngày mai Trương đại ca không thể thi đấu được.
Hôm nay trong trận quyết chiến cuối cùng với đội U Châu, Trương Lê đã va chạm mạnh với chủ tướng của đội U Châu là Quách Hoằng Nguyên, hai con chiến mã đều đã bị trọng thương, hai người cũng nhào từ trên ngựa xuống, Trương Lê bị thương ở cổ, rách một mảng da, cứ nghĩ vấn đề không nghiêm trọng, ai ngờ Diêu Hi lại nói ngày mai y không thể thi đấu được.
Diêu Hi là ngự y, gã đã nói Trương Lê không thể thi đấu được thì chắc chắn là vết thương không nhẹ. Lý Trân thầm giật mình, vội hỏi:
- Hiện giờ y thế nào rồi?
- Y bị nứt xương, nhưng nén đau không chịu nói ra, mãi đến chiều khi ta kiểm tra kỹ, y đau quá không chịu được mới phải nói thật.
Nứt xương không dễ phát hiện như gãy xương, nếu Trương Lê cứ nhịn đau không nói, quả thực Diêu Hi cũng khó lòng chẩn đoán. Lý Trân mặt mày ủ rũ đi nhanh về phía phòng của Trương Lê. Trương Lê là đại tướng trung quân của bọn hắn, y bị thương không thể thi đấu, rõ ràng là gây ảnh hưởng rất lớn đến đội bóng, Lý Trân vô cùng lo lắng, bây giờ hắn phải bố trận thế nào?
Trong phòng, Trương Lê ngồi ở đầu giường đang nói gì đó với Tiểu Diệp, Tiểu Diệp thấy Lý Trân đến, vội vàng đứng dậy lui ra ngoài. Lý Trân bước tới, thấy tay trái của y buộc nẹp, xem ra ngày mai thực sự không thể thi đấu được nữa.
- Lão Lý, ta xin lỗi!
Trương Lê buồn rầu nói:
- Ta không thể kịp thời nói thật với ngươi, khiến ngươi bây giờ mới bắt đầu thay đổi đội hình, là trách nhiệm của ta.
Lý Trân vốn có một chút bất mãn với Trương Lê, nhưng thấy Trương Lê buồn bã như vậy khiến hắn không còn cảm thấy bất mãn nữa. Lý Trân ngồi xuống cạnh giường, cười nói:
- Ngày mai chúng ta đấu với đội Phòng Châu.
Trương Lê đau khổ vỗ trán, vốn dĩ đây là cơ hội tốt để y lọt vào vòng tám đội, nhưng giờ lại bị thương nên khiến y vô cùng hối hận.
Lý Trân hiểu rõ tâm tư của y, liền khuyên:
- Ngươi không phải buồn, cũng không phải hối hận, bị thương không phải là lỗi của ngươi, đây là việc không còn cách nào khác, cưỡi ngựa đấu bóng vốn đã rất nguy hiểm, nhưng ngươi vẫn là một thành viên của đội bóng nội vệ, giống như hội Trương Nhiên, có thể còn không có cả cơ hội thi đấu nữa, nhưng họ lại là thành viên của chúng ta, chiến thắng của chúng ta, cũng chính là chiến thắng của ngươi.
Trương Lê thở dài:
- Xem ra thật sự hết cách rồi, ta tiến cử Tiểu Diệp thay thế ta, không phải vì ra có mối tư giao với cậu ta, mà thực sự cậu ta rất linh hoạt, thật khó có người có thể sánh được cậu ta về khoản cưỡi ngựa, có cậu ta sẽ giúp tăng cường sức mạnh tả lộ của chúng ta.
Lý Trân trầm tư, thực ra lúc nãy hắn cũng đã nghĩ tới Tiểu Diệp, có thể lợi dụng sự linh hoạt của Tiểu Diệp để đánh tiền quân, còn hắn trở về trung quân, điều đó sẽ có lợi hơn cho việc thống lĩnh toàn cục, tuy nhiên trung quân của Tôn Chí cũng đánh hết sức xuất sắc, nên khiến hắn phải đắn đo giữa hai phương án này.
Lúc này, một đám thủ hạ lao vào, Tửu Chí vừa vào đã nói:
- Lão Lý, có phải Tiểu Tế nói ngày mai chúng ta đấu với đội Phòng Châu?
Lý Trân mỉm cười gật đầu:
- Chúng ta cũng khá may mắn, không rút thăm phải bốn đội mạnh.
Tửu Chí sung sướng, nói với mọi người:
- Ta đã nói mà! Nghe nói Phòng Châu toàn núi, ở đó có thể huấn luyện được kỵ binh gì chứ, chắc chắn đội mã cầu cũng rời rạc tầm thường, ngày mai chúng ta sẽ đánh cho chúng tan tác!
Lý Trân bước lên, cười mắng:
- Không biết thì đừng nói bậy!
Hắn thấy trong mắt mọi người đều có chút nghi hoặc, liền chậm rãi nói với mọi người:
- Đội Phòng Châu chỉ là một cái tên thôi, thực ra trong bọn họ chẳng có ai là người Phòng Châu cả, đều là hoàng tộc quốc thích, ngày mai họ sẽ có bốn người Lý Thị hoàng tộc thi đấu, ta có thể nói với các vị, bọn họ lọt được vào vòng mười sáu đội tuyết đối chẳng phải là ngẫu nhiên, thực lực của bọn họ không hề kém doanh trại Thiên Kỳ.