Trời còn chưa sáng, đội kỵ binh Nội vệ đã hộ tống đội mã cầu đi về phía Hoàng Thành. Hôm nay, hai cuộc tỷ thí đều tiến hành ở thành phía đông Hoàng Thành. Trận tỷ đấu giữa đội Nội vệ và đội Thái Bình phủ diễn ra ở sân bóng của Thiên kỵ doanh, còn trận tỷ đấu giữa đội Thiên kỵ doanh và đội Võ tướng Lương Vương thì diễn ra ở sân bóng của Hữu vệ. Khoảng cách của hai sân bóng không đến hai dặm, hấp dẫn hơn hai mươi vạn dân chúng thành Lạc Dương ồ ạt đi vào Hoàng Thành xem trận chiến.
Trên thực tế, nếu không phải lính canh của thành đóng cửa kịp lúc thì không biết sẽ có thêm bao nhiêu người ồ ạt xông vào, bên trong Hoàng Thành đã không thể chứa thêm người được nữa, toàn bộ cửa chính của cung thành được đóng chặt, trên đầu tường thành các binh sĩ vũ trang đầy đủ đứng gác cổng thành.
Trời vừa rạng sáng, tứ phía hai sân bóng đã sớm người người tấp nập, ồn áo náo nhiệt, la hét ầm ĩ, tiếng nhạc cổ vũ rung trời, giống như một ngày hội long trọng. Có gần ba mươi vạn quân sỹ chịu trách nghiệm giữ trật tự trên sân đấu, tám ngàn bộ Binh mang giáp cầm thương đứng thành hàng bên trong hai sân bóng, canh phòng nghiêm ngặt ngăn không cho khán giả tràn vào sân.
Lý Trân dẫn đầu đội bóng đã tiến vào đại trướng góc đông bắc, hắn triệu tập các mã cầu thủ của đội bố trí lần cuối cùng trước khi lâm chiến.
- Hôm nay cũng giống như lần trước, ta đánh ở tả lộ trung quân, hữu lộ do Ca Nô phụ trách, lão Béo và lão Bùi thủ đường lui, Tiểu Diệp đánh tiền quân, mặt khác chiến thuật kề sát lần trước rất hiệu quả, lần này lão Béo vẫn như cũ, quan trọng là bám sát chủ lực của đối phương."
Ánh mắt của Lý Trân dừng lại trên người Tửu Chí đang nóng lòng muốn tỷ thí, nói với Tửu Chí:
- Người ngươi để mắt tới không phải Trương Xương Tông mà là Dương Thận Giao.
Mọi người đều cảm thấy kỳ quái, Bùi Khoan hỏi:
- Trương Xương Tông là tiên phong lại là chủ tướng, tại sao không tiếp cận gã mà nhằm vào trung quân Dương Thận Giao?
- Trương Xương Tông tuy rằng cũng không tệ, nhưng nếu so với Dương Thận Giao vẫn còn thua kém rất nhiều. Dương Thận Giao mới chính là mối đe dọa với chúng ta. Ta không phải muốn nói đám người các ngươi phải chạy theo Dương Thận Giao khắp cả sân, chỉ cần y đột ngột tiến vào tiền khu thì nhất định phải để mắt tới y, không để y có cơ hội sút vào gôn.
- Vậy Trương Xương Tông thì phải làm sao bây giờ?