Chương 256: Tội thêm một bậc (2)

Cao Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Trong ba đường thông đạo này phía Bắc bởi vì có Hán Thủy và núi Võ Đang cách trở, địa thế gập ghềnh dốc đứng, đi đường gian nan, bình thường la ngựa của thương đoàn cũng không đi đường này, mà đường Thượng Dung đi thông Hán Trung và Ba Thục, vòng qua Trung Nguyên khá xa, cũng chỉ lợi cho thương đoàn đi về phía tây thôi. Duy có đường phía đông, địa thế hơi chút bằng phẳng, có lợi cho thương đội ra vào, lại là đi thông qua địa khu Trung Nguyên phồn hoa, bởi vậy đường phía đông cũng là quan đạo trọng yếu nhất ra vào Phòng Châu. Ở phía đông Phòng Châu có một trấn nhỏ tên là trấn Quy Sơn, vì nằm gần một ngọn núi lớn vẻ ngoài giống như một con rùa nên mới gọi như thế. Trúc Thủy trong lành chảy từ phía tây ngang qua trấn nhỏ, chảy về hướng đông bắc, cách Cốc thành hơn năm mươi dặm đổ vào Hán Thủy. Quan đạo phía đông của Quy trấn có một quán trà, là do một gia đình giàu có mở ở Quy trấn, chuyên để người đi lui tới nghỉ trọ, một năm bốn mùa khách nhân tấp nập, kinh doanh cũng thịnh vượng, chưởng quầy quán trà họ Lưu, là bà con xa với gia đình chủ quán, tuổi chừng hơn bốn mươi tuổi, biết ăn nói, rất khôn khéo, cùng ba gã tiểu nhị phụ trách quản lý quán trà. Buổi chiều ngày nọ, một đội binh lính hơn mười người từ phía đông quan đạo cưỡi ngựa chậm rãi đi đến. Lưu chưởng quỹ nhìn thấy đội binh lính này từ phía xa, ông ta kiến thức rộng rãi, cảm thấy đội binh lính này hẳn là người trong quan phủ. Hai ngày này Quy Sơn trấn thần hồn nát thần tính, quan phủ Phòng Châu và người cung Lư Lăng Vương đang truy tìm một gã đạo tặc, khiến lòng người ở tiểu trấn hoang mang, ban đêm mọi nhà đóng chặt cửa, cũng không dám ra ngoài cửa, ít nhiều ảnh hưởng đến việc kinh doanh của quán trà. Lưu chưởng quỹ cũng không hy vọng đội binh lính này đến quán trà của ông nghỉ ngơi ăn cơm, ông không muốn giao tiếp với người trong quan phủ, nhưng rất nhiều chuyện thường ngược lại với mong muốn của con người, đội binh lính này nhìn thấy quán trà, liền rời quan đạo đi về phía quán trà. - Chưởng quầy, có cơm nước không? Một binh lính phía trước hô lớn. Lưu chưởng quỹ nghe ra khẩu âm của bọn họ là tiếng kinh thành, trong lòng bỡ ngỡ không thôi, phải cố gắng đáp: - Có có, có trà, có cơm, hoan nghênh các vị đến tiểu điếm nghỉ ngơi. Lưu chưởng quỹ vội vàng bảo tiểu nhị dẫn ngựa cho bọn họ, đem ngựa buộc ở cọc buộc ngựa bên ngoài quán trà, ông tự mình mời đoàn người vào quán trà. Đoàn người này tổng cộng mười ba người, chính là đội điều tra của Đại Lý Tự do Tôn Lễ thống lĩnh. Đại Lý Tự khanh Lý Nguyên Tố nhận được mật chỉ của Võ Tắc Thiên, sai y phái người đi Phòng Châu điều tra vụ án Lư Lăng Vương dự trữ nuôi dưỡng võ sĩ, Lý Nguyên Tố cũng được biết Lai Tuấn Thần cũng đi Phòng Châu, sự tình liên quan đến hoàng tộc chính thống, y thật sự không muốn nhúng tay vào vụ này, nhưng lại không thể không tuân chỉ, liền lệnh cho Đại Lý Tự thừa Tôn Lễ thống lĩnh mười mấy người đi Phòng Châu. Tôn Lễ từ huyện Cốc Thành tới đây, trời chưa sáng đã ra đi, thống lĩnh thủ hạ đi vội đã hơn nửa ngày, hiện giờ cũng mỏi mệt rồi, y ngồi xuống uống ngụm trà hỏi Lưu chưởng quỹ: - Thị trấn gần đây nhất hẳn là là thị trấn Vĩnh Thanh. - Chính là dọc theo phía tây quan đạo, qua trấn Quy Sơn, đi mười dặm nữa là đến, nếu như muốn tìm nhà trọ, trấn Quy Sơn cũng có. - Từ nơi này đến huyện Phòng Lăng có còn xa lắm không? - Cái đó cần đi mất mấy ngày, ít nhất hai trăm dặm đường. Tôn Lễ nhướn mày, rõ ràng còn phải đi hai trăm dặm, y trầm tư một lát lại hỏi: - Nghe nói năm nay Phòng Châu hạn lớn, ta cảm giác không có nghiêm trọng giống như vậy chứ. Lưu chưởng quỹ ha hả cười: - Đó là sự tình năm trước, kỳ thật cũng không có nghiêm trọng như vậy, chỉ là địa khu Thượng Dung và vùng núi Nam Bộ có gặp phải hạn hán, mùa đông năm nay mấy trận tuyết lớn trút xuống, tình hình hạn hán sớm đã được hóa giải rồi. - Nghe nói cũng có không ít nạn dân chạy nạn đến Phòng Lăng? - Chuyện này... Ta không rõ lắm. Lưu chưởng quỹ biết rõ đạo lý họa là từ miệng mà ra, ông không muốn nhiều lời, xoay người vào phòng, không bao lâu liền mang sang một bàn món ăn sơn dã và măng núi, lại ôm ra một vò rượu đất, bọn binh lính Đại Lý Tự cùng rót rượu ăn thịt, cười nói rôm rả. Tôn Lễ vừa mới bưng lên một chén rượu, chỉ nghe một tiếng víu, một mũi tên gào thét phóng tới, bắn trúng bát rượu, làm bát rượu bắn ra vỡ vụn, ngay sau đó, cách đó không xa trong rừng trúc bắn ra hơn mười mũi tên nữa, vài tên binh lính Đại Lý Tự tránh không kịp, đều trúng tên, kêu thảm té ngã trên đất.