Chương 277: Kiên quyết phủ nhận

Cao Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Quân đóng trong thành nhận được tin tức có thích khách, Giáo Úy Đặng Hoàn lập tức dẫn đầu mấy trăm quân Châu Binh tới chi viện. Tiến vào dịch quán, chỉ còn lại mấy tên nhốn nháo tan tác như chim. Còn mấy tên bên ngoài đều bị bắt giữ. Trăm tên thích khách tử thương hơn nửa, chỉ rất ít trốn chạy ra Huyện Hướng Thành. Lý Trọng Nhuận đang ở cùng thân mẫu cũng tham gia chiến đấu kịch liệt, nhưng do y không phải mục tiêu ám sát nên may mắn thoát được một mạng. Thích khách đều thối lui, trong đại viện trở lại yên ổn, đâu đâu cũng đầy thi thể và người bị thương. Lý Trọng Nhuận cũng tham gia cứu viện bên trong. Lúc này, y thấy bên cạnh ngọn giả sơn có gã thị vệ bị thương, vội vàng chạy đến, sắc mặt lập tức âm trầm. Không ngờ người này lại là thủ lĩnh thị vệ Hà Chi Kỳ. Hàn Chi Kỳ trên người trúng hai kiếm, rên rỉ năn nỉ Lý Trọng Nhuận: - Công Tử, cứu ta. Lý Trọng Nhuận lạnh lùng nói: - Lúc ngươi ức hiếp mẫu thân ta trên giường, có nghĩ tới ngày hôm nay không? Ánh mắt Hàn Chi Kỳ lộ vẻ sợ hãi: - Ta... Ta cam đoan.... Không đợi gã nói xong, Lý Trọng Nhuận rút dao găm cắm vào ngực tên thị vệ, đâm xuyên qua tim. Hàn Chi Kỳ Lúc ngay tức thì mất mạng. - Dùng cái chết mà chuộc tội đi. Lý Trọng Nhuận thấp giọng nói, chậm rãi đứng lên. Hai tên thị vệ vừa chạy tới, nhìn thấy hành vi đó sợ tới ngây người. Lý Trọng Nhuận thản nhiên nói: - Hắn đã sống không được, van xin ta giúp hắn cho hắn đỡ đau đớn. Y xoay người bước nhanh về phòng thân mẫu của mình. Chiến đấu kịch liệt trong phòng cũng đã chấm dứt, đồ dạc hỗn độn. Sáu thích khách toàn bộ bị giết chết. Trong đó năm tên bị giết, tên còn lại tự sát sau khi bị trọng thương. Vài tên hoạn quan cùng một nửa cung nữ bị chết. Thị vệ dìu vợ chồng Lư Lăng Vương đi ra ngoài. Vợ chồng Lý Hiển sợ tới mức người run rẩy, Lý Trọng Thuận bước tới thấy cha mẹ không việc gì thì mới thở phào nhẹ nhõm. Lý Hiển run rẩy hỏi y: - Bên ngoài tình hình thế nào? - Bọn thị vệ chết thê thảm, ước tính một nửa đã chết. May nhờ Nội vệ chống đỡ, nếu không hôm nay xẩy ra đại sự rồi. Có hơn một trăm tên thích khách. Sắc mặt Lý Hiển càng thêm trắng bệch, không hỏi nổi nữa. Vương Phi Vi Liên đã bớt hoảng sợ, khôi phục được bình tĩnh, cắn răng hỏi. - Thích khách là do ai phái tới? - Cụ thể con không rõ lắm, con chỉ biết họ theo tường thành lẻn vào nội viện. Hàn Chi Kỳ ngăn cản không cho Nội vệ tiến vào nội viện nên mới gây ra thương vong nghiêm trọng như vậy, thiếu chút nữa là gây đại họa. Hắn cũng khó tránh khỏi trách nhiệm. Vi Liên lập tức cả giận nói : -Hàn Chi Kỳ ở đâu? Mang hắn tới gặp ta. -Mẫu thân, hắn đã chết trận. Lý Trọng Nhuận bình tĩnh nhìn mẫu thân. Ánh mắt Vi Liên ảm đạm, sau một lúc thấp giọng nói: - Vậy là đã chết rồi, thôi không cần nói đến trách nhiệm gì nữa. Lúc này, Lý Trân vội vàng đi đến, quỳ gối bẩm báo: - Khởi bẩm Vương gia, Vương phi, đã quét sạch thích khách, bên ngoài đã an toàn. - Lý Thống Lĩnh, là ai làm? Lý Hiển hỏi nhỏ. Lý Trân lắc đầu: - Không có bất kỳ manh mối nào, bọn chúng đều là bọn cướp sông, cướp biển bị quan phủ truy nã. Bọn chúng nhận tiền làm việc, cũng không biết ai là kẻ đứng sau. Chỉ biết là một công tử trẻ tuổi. Tuy nhiên người này đã rút lui ngay lúc đó. Ty chức nghe hắn nói không phải khẩu âm Đại Đường, hình như là ngôn ngữ Cao Cú Lệ. Vi Liên lập tức cả giận nói: - Hóa ra là đám Cao Cú Lệ một lòng phục quốc, giết chúng ta để khơi mào cho Đại Đường đại loạn sao? Lý Hiển sắc mặt hết sức khó coi, trong lòng y hiểu người Cao Cú Lệ chẳng qua chỉ là một thanh đao mà thôi, nhưng y cũng không nói gì, chỉ thở dài: - Chuẩn bị một chút, trời sáng liền lên đường. Lúc này một gã thị vệ ở cửa bẩm báo: - Khởi bẩm Vương gia, huyện lệnh, huyện thừa xin vào chịu tội. Lý Hiển mệt mỏi khoát tay: - Ta không muốn thấy bọn chúng, nói bọn chúng xử lý hậu sự cho tốt, chuyện này ta không truy cứu bọn chúng. Địch Yến nhíu mày nhẹ, nàng nháy mắt với Lý Trân. Lý Trân liền đi theo nàng ra ngoài phòng. Địch Yến lập tức nhỏ giọng nói: - Huynh nghe thấy không, chỉ có Huyện lệnh và Huyện thừa nhưng không có Huyện úy, hắn đi đâu? Lý Trân gật đầu, những lời này của Địch Yến như nhắc nhở hắn. Quả thật, Bùi huyện úy chạy đi đâu? Hắn bước nhanh tới cửa lớn, Địch Yến theo sát phía sau. Ngoài cửa lớn, Huyện lệnh Hoàng Duy Phương quỳ trên đất cùng Huyện Thừa. Hai người sợ tới mức kinh hồn táng đảm, sắc mặt tái nhợt. Lư Lăng Vương không ngờ nảy sinh biến cố ở huyện Hướng Thành, bọn họ làm sao ăn nói với Thánh Thượng và triều đình. Không chỉ chức quan giữ không được mà mạng nhỏ cũng phải mất. Lý Trân bước nhanh ra ngoài, nhìn mấy người ngoài cửa lớn một cái. Có huyện lệnh, huyện thừa và chủ bộ. Chỉ không thấy huyện úy Bùi Thuận Thanh, liền hỏi: - Bùi Huyện Úy ở đâu? Hoàng Duy Phương ngẩn ra, y cũng vừa mới tới, Bùi huyện úy vì sao đến giờ còn chưa tới? - Hạ quan đã phái người đi tìm, hạ quan cũng không biết, hắn lẽ ra phải tới rồi mới phải. Lúc này một gã nha dịch chạy tới, trong tay cầm một vật. Chạy lên trước cao giọng nói: - Khởi bẩm, Bùi huyện úy vứt bỏ áo quan đi rồi, hắn đem quan ấn bỏ lại đại sảnh. Sắc mặt Lý Trân lập tức biến đổi, lập tức nói với Triệu Thu Nương đang đứng phía sau: