Chương 280: Tâm tư ác quan

Cao Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Chỉ thấy có mấy người từ thang lầu đi lên, nữ nhân cầm đầu chính là Võ Phù Dung, đi theo sau còn có mấy tên, hắn lại không quen biết, đoán chừng đều là thuộc hạ của Võ Phù Dung. Trong lòng của Lý Trân lập tức có ngay một sự hứng thú vô cùng lớn, Võ Phù Dung sao lại cũng đến Thành Đô. Hắn vốn dĩ tưởng là Võ Phù Dung bị chịu thiệt thòi ở huyện Phòng Lăng, nên đã về lại Lạc Dương rồi, không ngờ nàng lại đột nhiên xuất hiện ở Thành Đô, chẳng lẽ nàng cũng là vì Dương Bái mà đến sao? Lúc này Võ Phù Dung nhìn lướt một cái, bỗng thấy thích chỗ ngồi của Lý Trân, từ chỗ của bọn hắn có thể dễ dàng thấy được cửa chính của quan thự Ngự Sử Đài, Võ Phù Dung chỉ chỉ về phía Lý Trân, lập tức có hai tên vạm vỡ đi lên, dùng chuôi kiếm đập mạnh lên bàn của bọn Lý Trân: - Biết điều thì mau mau cút đi, nếu không ông đây sẽ ném ngươi từ trên này xuống đấy. Lý Trân với Địch Yến đều đang mang mặt nạ, Võ Phù Dung và đám thuộc hạ của nàng tuyệt nhiên đều không nhận ra, Địch Yến vội dựt Lý Trân một cái, ra hiệu cho hắn không được gây chuyện, rồi chỉ chỉ sang chỗ bên cạnh, Lý Trân bèn đứng dậy, lặng lẽ cầm hũ rượu và chén bát dịch sang một bên. Lúc này tên hầu rượu bỗng nhìn Lý Trân với ánh mắt rất cảm kích, rồi vội vàng lau thật sạch cái bàn, cúi đầu khom lưng mời Võ Phù Dung ngồi. Võ Phù Dungliếc Lý Trân một cái, vì vừa rồi nàng nhìn thấy bóng lưng hắn có chút quen quen, thế nhưng dù nàng có nằm mơ cũng không thể ngờ được, ngay tại một quán rượu ở giữa Thành Đô này, nàng lại có thể bắt gặp tên oan gia đối đầu ở Lạc Dương như thế này. Lúc này, tên hầu rượu cũng mang đồ ăn lên, Lý Trân và Địch Yến cùng liếc mắt ra hiệu, hai người đều không nói lời nào, chỉ vểnh tai lên nghe cuộc nói chuyện giữa Võ Phù Dung và thuộc hạ. Hai bên chỉ cách nhau một hành lang rất hẹp, nhưng cạnh Lý Trân lại có ngay một hàng giá gỗ để bát đũa, nên có thể che khuất ánh nhìn của đằng bên kia, Võ Phù Dung và thuộc hạ dù nhìn không rõ Lý Trân và Địch Yến, nhưng mỗi câu mỗi chữ bọn họ nói ra đều truyền lại rất rõ rệt. - Các ngươi đừng có oán thán gì nữa, ta còn muốn về Lạc Dương đây này, nhưng vì là lệnh của công chúa, ai dám không nghe chứ? - Thống lĩnh nghĩ liệu Lý Trân có đến không? Lý Trân đang ở phía sau tấm vách bỗng khẽ giật mình, Địch Yến vội vàng nắm chặt lấy tay hắn, rồi liếc một cái ra hiệu, Lý Trân cũng bình tĩnh trở lại, coi như không có việc gì mà tiếp tục uống rượu, nhưng mỗi từ Võ Phù Dung nói ra hắn đều nghe không lọt tai. - Hắn có lẽ đang bảo vệ Lý Hiển vào kinh rồi, nhưng mà cũng khó dám chắc, cái thứ tiện nhân kia cũng rất có thể sẽ phái hắn tới, sự việc lần này rất quan trọng, chắc hắn sẽ không bỏ mặc làm ngơ đâu. Lúc này, một tên thuộc hạ bỗng hạ thấp giọng nói: - Thống lĩnh, hắn tới rồi! Lý Trân cũng vô thức quay người lại, chỉ thấy ở đầu thang lầu xuất hiện một gã ba mươi mấy tuổi, trông vẻ ngoài rất thanh tú, mặc dù y phục tầm thường, nhưng lại không che giấu được cái khí chất của bọn quan trường.