Chương 396: Một đao sau lưng

Cao Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
- Lương Vương phát sinh chuyện gì? Lý Trân lại hỏi tiếp. - Nghe nói có người tố giác mộ táng của phụ thân y vậy mà lại bắt chước lăng mộ của tiên đế, chuyện này ở trong kinh thành truyền ra, tất cả mọi người đều giật mình. Lý Trân chậm rãi buông lỏng cánh tay của tửu bảo, trong lòng hắn âm thầm gật đầu, đây nhất định là Võ Thừa Tự ra tay rồi, chỉ có Võ Thừa Tự mới biết được loại chi tiết này của Võ Tam Tư, là Võ Phù Dung trong kinh thành rải ra tin tức. Nhưng đây chỉ là tin tức dân gian, vẫn còn người khác buộc tội Võ Tam Tư? Địch Yến cũng thầm giật mình, muội thấy được vẻ khác thường của Lý Trân, liền vội vàng hỏi: - Đây là có chuyện gì? Lý Trân không muốn giấu diếm muội, liền thấp giọng đem chuyện hôm qua hắn và Võ Thừa Tự gặp mặt nói ra, cuối cùng cười nói: - Loại chuyện này đi quá giới hạn của đế chế, là đại tội diệt tộc. Võ Tam Tư bị quỷ ám, không ngờ lại làm loại chuyện này, y nghĩ có thể giấu được người ngoài, nhưng không ngời lại bị Võ Thừa Tự phúc kích. Địch Yến nhướn mày: - Huynh sao có thể hợp tác với Võ Thừa Tự? Gã là loại người chết chưa hết tội, huynh sao lại còn đi bảo vệ gã. Lý Trân cười giải thích nói: - Võ Thừa Tự cũng coi như chết rồi, nội bộ Võ thị đã thống nhất, bọn họ sẽ nhất trí đối ngoại, chỉ cần Võ Thừa Tự không chết, Võ gia nội đấu cũng sẽ không dừng lại. - Nghe huynh nói như vậy, hình như cũng có vài phần đạo lý, nhưng muội khuyên huynh vẫn là không cần ở kinh thành, gần đây rối loạn, muội sợ liên lụy đến huynh. Lý Trân gật gật đầu: - Ta tính đi huyện Văn Thủy Tịnh Châu bắt giữ Võ Thừa Tự, muội đi cùng ta chứ? Địch Yến đương nhiên muốn đi, nếu nói là trước đây, nàng sẽ không do dự mà đáp ứng, nhưng hiện tại phụ thân nàng đã trở về, nàng phải trưng cầu ý kiến của phụ thân đã. Địch Yến do dự một chút nói: - Muội đi về hỏi phụ thân đã, chỉ cần ông đáp ứng, muội sẽ đi theo huynh. Địch Yến rời khỏi tửu điếm, liền cưỡi ngựa về nhà, mới đến cửa lớn, lại thấy phụ thân tiễn khách đi ra. Địch Yến nhận ra là ngự sử Từ Hữu Công, là môn sinh đắc lực nhất của phụ thân nàng, nàng vội vàng đứng một bên, từ xa nghe thấy Từu Hữu Công nói: - Việc khác có thể dễ dàng tha thứ, nhưng chuyện này tuyệt đối không được, cũng dám mô phỏng lăng của tiên đế, đây là tử tội, đại nghịch bất đạo. - Chuyện này không nên gấp, cần xác nhận một chút, dù sao đó chỉ là tin đồn đại. Nếu chẳng may chuyện này sai thực tế, chúng ta cũng khó lòng giao phó với Thánh Thượng. - Ty chức hiểu được ý của Địch tướng quốc, sẽ thận trọng khi xử lý việc này. Từ Hữu Công lên xe ngựa vội vàng rời đi, Địch Nhân Kiệt mới quay đầu lại, vừa lúc thấy nữ nhi đang trốn một bên, không khỏi cười nói: - Con núp ở đó làm gì đấy? - Phụ thân còn không đi thượng triều sao? - Ta lập tức đi giờ. Địch Nhân Kiệt cười cười, xoay người đi vào trong phủ.Địch Yến vội vàng đuổi theo phụ thân hỏi: - Phụ thân, sự kiện Võ Tam Tư đối với phụ thân rất quan trọng ư? Địch Nhân Kiệt ngẩn ra: - Con hỏi chuyện này làm gì? Địch Yến do dự, nàng không biết có nên nói thật với phụ thân không. Địch Nhân Kiệt là lão già đời như thế nào chứ, nhìn ra được nữ nhi có lời muốn nói, ông suy nghĩ một chút rồi thấp giọng nói: - Lẽ nào chuyện này có liên quan đến Lý Trân? Địch Yên không thể gạt được phụ thân, chỉ đành khẽ gật đầu một cái. Vẻ mặt Địch Nhân Kiệt trở lên nghiêm túc: - Con đi theo ta! Ông xoay người đi về phía thư phòng của mình, Địch Yên thấp thỏm trong lòng đi theo, đi tới thư phòng thì ngồi xuống. Địch Nhân Kiệt hỏi: - Con nói thật cho phụ thân, rốt cục là xảy ra chuyện gì? Địch Yến bất đắc dĩ, chỉ có thể đem chuyện nàng được Lý Trân kể khi đi Bách Tước sơn trang gặp Võ Thừa Tự nói lại một lần, cuối cùng nói: - Con không biết sao Lý Trân lại cùng gã lại đàm phán, Võ Thừa Tự đáp ứng trợ giúp Lý Trân lật đổ tướng vị của Võ Tam Tư, tin tức này hẳn là do Võ Thừa Tự truyền ra. Địch Nhân Kiệt nửa ngày không nói gì, ông đương nhiên biết được là đang giúp mình lật đổ tướng vị của Võ Tam Tư, đảo loạn cục diện lực lượng chủ đạo của Võ thị trên mặt chính sự, chiêu này thực nham hiểm, Võ Tam Tư dù không chết thì chức tướng quốc cũng không làm nổi nữa. Chỉ có điều Địch Nhân Kiệt không nghĩ tới Lý Trân lại ghê gớm như vậy, lợi dụng Võ Thừa Tự để lật đổ Võ Tam Tư. Ông cũng không biết có nên tức giận với Lý Trân không, ông không chủ trương dùng thủ đoạn âm độc như vậy, nhưng ông không thừa nhận cũng không được, thủ đoạn của Lý Trân quả thực cao minh, hoàn toàn không thua gì Lai Tuấn Thần, huống chi Lý Trân là vì trợ giúp mình. Một lúc lâu sau, Địch Nhân Kiệt mới cười khổ một tiếng nói: - Xem ra ta cũng cần phải nói chuyện với hắn một lần. - Phụ thân, Lý Trân muốn đi Văn Thủy để bắt Võ Thừa Tự, nữ nhi muốn đi cùng huynh ấy. Địch Nhân Kiệt lắc đầu, ông vốn định kêu nữ nhi đừng đi, người khác sẽ nghĩ Địch Nhân Kiệt ông là chủ mưu việc này. Tuy nhiên nghĩ lại, ông cũng không thể động chạm sau lưng, Lý Trân là vì muốn tốt cho mình, mình sao lại để một mình Lý Trân mạo hiểm chứ? Địch Nhân Kiệt liền cười nói: