Lúc này, trong một trấn nhỏ cách huyện Vấn Thủy về phía đông khoảng mười dặm, hơn mười người áo đen cưỡi ngựa đến trước một khách điếm. Bọn họ xoay người xuống ngựa, đi vào khách điếm. Trong đám người có một trung niên nam tử tầm năm sáu mươi tuổi, ánh mắt phù thũng, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt vẫn còn nét hoảng sợ chưa hết, đúng là người tìm được đường sống trong chỗ chết Võ Thừa Tự.
Đám người áo đen mà cứu được y là sĩ binh Nội Vệ, bọn họ dùng kế kim thiền thoát xác đưa Võ Thừa Tự giả lên xe ngựa, mà Võ Thừa Tự thật tránh ở trong tòa nhà, để cho khi Võ Sùng Liệt dẫn thủ hạ đuổi theo xe ngựa thì võ sĩ Nội Vệ mới mang theo Võ Thừa Tự trốn ra khỏi tòa nhà, từ cửa bắc chạy ra khỏi thành, lại đi vòng theo hướng đông, rồi mới tới trấn nhỏ này.
Võ Thừa Tự tận mắt thấy tình hình Võ Sùng Liệt dẫn nhóm lớn võ tướng đuổi giết thủ hạ và thế thân của y, trong lòng y vẫn hoảng sợ và bất an như trước, dường như Võ Sùng Liệt ngay lập tức lại đuổi theo mình. Y thấp giọng nói:
- Hay là chạy xa thêm chút đi!
Thủ lĩnh sĩ binh cười nói:
- Yên tâm đi! Nơi này rất an toàn, tướng quân của chúng ta cũng tới rồi.
Võ Thừa Tự nghe được Lý Trân cũng ở đây, lòng y lập tức buông xuống, đi theo sĩ binh Nội Vệ vào khách điếm. Trong một gian phòng ở tầng hai, Võ Thừa Tự rốt cục gặp được Lý Trân. Lý Trân cười mà khoát tay chặn lại nói:
- Võ tiên sinh mời ngồi!
Võ Thừa Tự gật gật đầu, ngồi xuống, một tên binh linh đem trà lên cho họ. Y bưng trà đang nóng bỏng tay lên uống một ngụm, lòng còn sợ hãi hỏi:
- Không biết thủ hạ của ta hiện tại sao rồi?
Lý Trân lắc lắc đầu:
- Ta vừa mới nhận được tin tức, tất cả thủ hạ và hai thị thiếp của ngươi, bao gồm cả thế thân kia đều bị giết chết rồi, không còn ai sống sót.
Võ Thừa Tự vừa hận lại vừa sợ, không kìm nổi mà run lên. Y không nghĩ tới Võ Tam Tư lại lòng lang dạ sói như vậy, phải đưa mình vào chỗ chết. Lý Trân nhìn chăm chú y trong chốc lát nói:
- Thực lực bây giờ của ngươi còn lâu mới đấu lại được Võ Tam Tư, ngươi chỉ có thể cầu Thánh Thượng che chở. Nếu Thánh Thượng đồng ý tha cho ngươi, bà nhất định sẽ bảo vệ ngươi an toàn.
- Ngươi đã đáp ứng, sẽ thuyết phục Thánh Thượng tha cho ta, đây là giao dịch của chúng ta, ngươi không thể nói không giữ lời được.
- Ta sẽ không nói mà không giữ lời, ta sẽ cầu Cao Diên Phục thay ngươi cầu tình, ta lại phối hợp một chút, tin tưởng Thánh Thượng cuối cùng sẽ bỏ qua cho ngươi, tuy nhiên ngươi cần phải chuẩn bị tâm lý trước.
- Chuẩn bị tâm lý gì?
Âm thanh Võ Thừa Tự run rẩy hỏi.
- Ngươi có khả năng sẽ bị giam lỏng một thời gian ngắn. Đương nhiên, chúng ta sẽ hết sức trợ giúp ngươi, bao gồm chọn lúc tâm tình Thánh Thượng tốt nhất mà đị gặp bà, giúp ngươi tránh được kiếp này.
Kỳ thật Võ Thừa Tự không nghĩ rõ ràng, y đối với Lý Trân vẫn còn một quân cờ tốt nhất để đối phó Võ Tam Tư, không lợi dụng cho tốt, chẳng phải là đáng tiếc sao. Võ Tam Tư không nghĩ thông chỗ này, tâm tình y nặng nề gật gật đầu.
Vào đêm, Lý Trân liền hối hả dẫn Võ Tam Tư trở về Lạc Dương. Mà lúc này, Võ Sùng Liệt còn ở Huyện Vấn Thủy lùng bắt toàn thành.
Thẳng đến khi trời sáng, thủ hạ của hắn ta mới từ chỗ quân coi cửa đông biết được rằng tối qua có người theo cửa đông chạy rồi, đi về hướng nào không rõ. Võ Sùng Liệt nổi trận lôi đình, hạ lệnh đập hai mươi tên lính trông cửa đông một trận. Nhưng hắn ta lại không thể làm gì, chỉ đành phải trở về tổ trạch Võ thị tiếp túc phá mộ.