Chương 411: Hai quân giằng co
Vài tên binh lính dẫn Đỗ Nguyên Sơn đi lên. Đỗ Nguyên Sơn trong thâm tâm cảm động vạn phần, nếu không có Lý Trân xuất kỵ binh kịp thời đuổi tới, bọn họ hôm nay toàn quân đã bị tiêu diệt, y quì xuống nắm lấy tay Lý Trân hành lễ:
- Tại hạ Đỗ Nguyên Sơn, cảm tạ Lý tướng quân đại ân cứu viện.
Lý Trân vội vàng đỡ hắn dậy:
- Đỗ tướng quân không cần đa lễ, xuất quân cứu viện là việc của chúng ta, ta chỉ hi vọng có thể viện binh kịp thời, hi vọng Đường quân không bị tổn thất quá lớn.
Đỗ Nguyên Sơn thở dài:
- Lý tướng quân đến thật đúng lúc, Đường quân đã thương vong thảm trọng, sắp tan tác, ta cũng không biết Đường quân thương vong bao nhiêu.
Lý Trân thấy mặt trời đã xuống núi, màn đêm sắp buông xuống, bèn nói:
- Nhanh chóng thu dọn rồi rút quân! Ta e rằng Khiết Đan một lần nữa lại tới, dù sao binh lực chúng ta không nhiều lắm, nếu đánh sẽ thiệt thòi lớn.
Một câu nhắc nhở Đỗ Nguyên Sơn, y lập tức ra lệnh:
- Cứu giúp thương binh rồi lập tức lui lại!
Đường quân không kịp thu dọn chiến trường, chỉ là góp nhặt chiến mã và lương khô quân Khiết Đan bỏ lại, chiến mã dùng để vận chuyển sĩ binh Đường quân bị thương, lương khô dùng để tiếp tế cho binh lính, hơn một vạn Đường quân, năm nghìn kỵ binh hộ vệ, nhanh chóng rút lui hướng đông.
Đúng như Lý Trân lo lắng, vừa mới rút lui khỏi hướng tây hơn một canh giờ sau, Tôn Vạn Vinh liền xuất lĩnh hai vạn kỵ binh Khiết Đan chạy tới huyện Ngư Dương. Lúc này Tôn Vạn Vinh đã nhận được cấp báo đến từ Lạc Dương, triều Đường phái Lâu Sư Đức làm chủ soái, đã xuất lĩnh mười vạn đại quân bắc thượng, y sợ Lạc Vụ Chỉnh tổn thất liền suất quân chạy đến trợ giúp.
Nhưng Tôn Vạn Vinh vẫn tới chậm một bước, Lạc Vụ Chỉnh đã bị Đường quân đánh bại, hai vạn quân chỉ còn lại không đủ một vạn người, chết hơn vạn, chủ tướng Lạc Vụ Chỉnh cũng không may chết thảm, đây là lần tổn thất lớn nhất từ trước tới nay mà Tôn Vạn Vinh khởi binh gặp phải.
Tôn Vạn Vinh nhìn thi thể khắp nơi trên mặt đất, tay của y siết chặt, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Lại là cái tên Lý Trân, ta nhất định phải tự tay giết chết hắn!
Một Vạn phu trưởng ở bên cạnh thấp giọng đề nghị nói:
- Bọn họ mới bỏ chạy hơn một canh giờ, hay là chúng ta đuổi theo, có lẽ có thể đuổi kịp bọn họ!
Tôn Vạn Vinh lắc đầu:
- Đây là chi Đường quân không phải chủ lực, không thể đem tinh lực đặt ở trên người bọn họ, mấu chốt là Đường quân chủ lực của Lâu Sư Đức. Chúng ta phải nghĩ cách đánh bại hắn, chỉ cần chiến thắng Đường quân chủ lực, Hà Bắc sẽ thuộc về chúng ta.
Lúc này, Ất Oan Vũ tiến lên cười nói:
- Ta có cách đánh bại Đường quân, không biết tù trưởng nguyện ý tiếp thu hay không?
Tôn Vạn Vinh tinh thần chấn động, cho tới bây giờ, tất cả kế sách của Ất Oan Vũ đã thành công. Tôn Vạn Vinh đối với gã cơ hồ nói gì nghe nấy, y vội vàng nói:
- Mời Tướng quân nói!
Ất Oan Vũ thấp giọng nói:
- Hai mươi vạn đại quân Đường quân, vấn đề lớn nhất chính là tiếp tế, có thể nói tiếp tế mang tính chất thành bại. Nếu chúng ta kéo dài chiến tuyến, như vậy Đường quân chủ lực và hậu cần tiếp tế trong lúc đó tất nhiên sẽ xuất hiện lỗ hổng, chỉ cần chúng ta nắm lấy cơ hội, làm thiệt hại hậu cần tiếp tế của Đường quân. Đường quân chủ lực sẽ không chiến tự loạn, như vậy tiêu diệt hai mươi vạn quân sẽ nằm trong lòng bàn tay của chúng ta.
Tôn Vạn Vinh mừng rỡ, lại hỏi:
- Thế kéo dài chiến tuyến như thế nào?
Ất Oan Vũ ghé vào lỗ tai y nói nhỏ vài câu. Tôn Vạn Vinh chậm rãi gật đầu, phương án của Ât Oan Vũ đã rõ trong lòng của y.
Trời sáng dần, Đường quân đã tới Yến Tắc Bảo, nơi này là căn cứ phía ngoài Yến Sơn, địa thế hiểm yếu, Đường quân đóng trong này có ba trăm quân.
Mặc dù ba trăm quân coi giữ không thể nào ngăn cản đại quân Khiết Đan tiến công, nhưng có hơn vạn Đường quân, tòa Yến Tắc Bảo lại có ý nghĩa không tầm thường. Bọn họ có thể dựa vào địa thế hiểm yếu trấn thủ, cho dù có mấy vạn quân Khiết Đan đánh tới cũng chưa chắc có thể đánh hạ Yến Tắc Bảo.
Đường quân lúc này mới buông lỏng một hơi, bọn họ sớm đã mỏi mệt không chịu nổi, đều nghỉ ngơi uống nước, bổ sung lương khô. Đỗ Nguyên Sơn lại tìm đến Lý Trân, thở dài nói:
- Ta vừa nãy kiểm kê một chút, còn có một vạn hai ngàn binh lính, ngày hôm qua kịch chiến một hồi, chúng ta bỏ mình gần hai ngàn binh lính, người bị thương cũng có hơn một ngàn người.
- Nhưng chúng ta lại lấy được thắng lợi cuối cùng, không phải sao?
Lý Trân cười an ủi y nói:
- Ta cũng đại khái đoán chừng một chút, hai quân chúng ta ít nhất giết bảy tám ngàn địch, còn giết chết Lạc Vụ Chỉnh, chí ít chúng ta có thể hướng triều đình thỉnh công.
Đỗ Nguyên Sơn nghe hiểu ý tứ Lý Trân, hắn muốn đem công lao tính cho quân đội. Đỗ Nguyên Sơn nào không biết xấu hổ tiếp nhận phần chiến công không thuộc về mình, y lắc đầu nói:
- Tối hôm qua công lao thuộc về tướng quân, chúng ta là được tướng quân cứu, sẽ không tham công.
Lý Trân cười cười, liền chuyển hướng chủ đề, nói với Đỗ Nguyên sơn:
- Từ nơi này đến Du quan ước chừng còn một trăm hai mươi dặm, ta tính suất quân tiến đến bên Du quan, Yến Tắc Bảo giao cho Đỗ tướng quân trấn thủ, hẳn là không có vấn đề!
Đỗ Nguyên Sơn gật gật đầu
- Ta còn có một vạn hai ngàn huynh đệ, thủ Yến Tắc Bảo hoàn toàn không có vấn đề, nhưng ta không đủ lương thực, đây là vấn đề trước mắt lớn nhất. Ta đang tính toán Du quan đến o tuyến đường vận chuyển lương thựcYến Tắc Bả, không biết tướng quân có thể lưu một ít ngựa cho ta không.
- Không có vấn đề!
Lý Trân sảng khoái đáp ứng nói:
- Ta đem được ba nghìn con chiến mã đoạt trong tay quân Khiết Đan đều để lại cho tướng quân, hơn nữa Lâu tướng quốc xuất lĩnh đại quân chậm nhất ba bốn ngày sau sẽ giết đến, tướng quân cứ cố gắng duy trì vài ngày.
Đỗ Nguyên Sơn im lặng gật đầu, y có chút lo lắng về tình trạng của Đường quân ở huyện Kế. Một lúc lâu sau, thủ hạ Lý Trân thu thập xong, hơn năm ngàn người phi thân lên ngựa, thúc mã chạy đi hướng Du quan.