Chương 413: Thảo nguyên chi lang (2)

Cao Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Hối hận và lo lắng khiến lòng Tôn Vạn Khang không yên. Đúng lúc này, ngoài doanh trại có tiếng bước chân dồn dập. - Nhị tù trưởng! Là âm thanh của người báo tin, âm thanh hoảng sợ vạn phần, khiến tim Tôn Vạn Khang gần như muốn ngừng đập. Gã lờ mờ đoán được, tin dữ sắp đã đến. - Địch cách chúng ta trong lúc này đã không đến ba mươi dặm. - Leng keng! Trường kiếm trong tay Tôn Vạn Khang rơi xuống đất, gã ngây người tại chỗ. Sau nửa ngày, gã bỗng tỉnh táo lại, chạy ra khỏi doanh trại, khua cánh tay lớn tiếng kêu gào. - Chạy mau! Lều trại và bầy cừu cũng không muốn nữa, chạy mau không chết! Nhưng bầy cừu và lều trại chính là tánh mạng của dân du mục, bọn họ ai cũng không muốn bỏ tài sản mà mình dựa vào để sinh tồn, không ai chịu buông tài vật để chạy trốn. Tôn Vạn Khang thấy nguy cơ vô cùng cấp bách, gã không thể lựa chọn, chỉ phải hạ lệnh nói: - Thổi kèn, chuẩn bị nghênh chiến! “Ô…ô…" tiếng kèn thổi lên, đây là âm thanh triệu tập dũng sĩ Khiết Đan, nhiều đội kỵ binh trong các lều trại chạy ra, nhanh chóng tạo thành một quân đội cường hãn, cuối cùng tạo thành sáu ngàn kỵ binh chờ xuất phát. Không đến nửa canh giờ, đại quân tiên phong của Đột Quyết liền xuất hiện ở cuối thảo nguyên, do một vạn kỵ binh tiên phong tạo thành, đại tướng tiên phong chính là tù trưởng Ô Thuật Liệt của bộ tộc Dã Bạt Cổ. Trong lần phối hợp tác chiến này với Đột Quyết Khả Hãn, bộ tộc Dã Bạt Cổ dốc ra tinh nhuệ, bọn họ lấy ra mười lăm vạn con dê làm quân lương, hơn nữa bọn họ đối với vùng địa hình Ô Sơn quen thuộc nhất, cho nên bọn họ lần này trong tác chiến Đột Quyết cũng có tác dụng dẫn đường, quân tiên phong cũng do bọn họ đảm nhiệm. Ô Thuật Liệt nhìn hơn vạn đỉnh lều xa xa, người Khiết Đan rõ ràng không mang đi, quả thực khiến Ô Thuật Liệt quá bất ngờ. Bộ tộc Dã Bạt Cổ của bọn họ và người Khiết Đan đã có quan hệ mấy thập niên, bọn họ đã quá hiểu rõ nhau, người Khiết Đan vốn dĩ có đầy đủ quân đội, nhưng mùa đông năm ngoái sau khi bắt đầu tác chiến với Đường quân, quân Khiết Đan ở lại nhiều nhất không quá một vạn người. Bọn họ không bỏ chạy, hiển nhiên là muốn quyết chiến một trận cuối cùng, một vạn người rõ ràng cũng dám chống lại năm vạn đại quân Đột Quyết. Ô Thuật Liệt cười lạnh một tiếng, không biết lượng sức, sào huyệt của Khiết Đan đã hủy diệt ở trước mắt rồi. - Hành quân chậm dần! Ô Thuật Liệt ra lệnh một tiếng, một vạn quân tiên phong chậm lại tốc lại, bọn họ cách doanh trại Khiết Đan còn có bảy tám dặm, sáu ngàn lưu thủ quân đội Khiết Đan đã xuất chiến, bọn họ xếp thành hàng hành quân, nghênh chiến địch. - Thổi kèn! Ô Thuật Liệt hạ lệnh, trên thảo nguyên chợt trỗi lên tiếng kèn, âm thanh phương xa cũng truyền đến đáp lại, chỉ thấy một hắc tuyến dài đến vài dặm xuất hiện. - Truyền lệnh hữu quân xuất kích!