Chương 427: Phong ba dinh thự

Cao Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Buổi trưa ngày hôm sau, Lý Trân đi một lúc sắp đến Trường An xa cách đã lâu, chạy nhanh vào Bá Đông Trấn. Đội ngũ của hắn ngoại trừ mười chiếc xe ngựa ra, còn có hơn tám mươi tên thân vệ kỵ binh, ngoài ra còn có bốn gã văn sĩ quan trọng, một là Trần Tử Ngang, gã đắc tội Võ gia, suýt nữa bị cách chức quan bỏ tù, may mà Địch Nhân Kiệt nói hộ cho gã, mới cuối cùng thoát tội, nhưng chức quan lại mất, Địch Nhân Kiệt tiến cử gã cho Lý Trân, làm trợ tá của Lý Trân, thay hắn quản lý công văn. Tiếp theo đó là Vương Kiến Trung - Đại Lý Tự đệ nhất xử án cao thủ, đây là người Lý Trân đích thân xin người từ Đại Lý Tự. Lý Trân mấy lần chính mắt thấy năng lực suy luận điều tra vụ án của y, đối với y rất khâm phục. Vương Kiến Trung cũng liên tục thất bại, y cũng bằng lòng đi theo Lý Trân đi Trường An làm quan. Y được bổ nhiệm làm lục phẩm phán quan, so với trước đây y làm Tư trực Đại Lý Tự trực tiếp lên cao một cấp. Có một người nữa đó là con thứ của Địch Nhân Kiệt Địch Quang Viễn. Địch Quang Viễn tuổi chừng hơn ba mươi tuổi, làm người khiêm tốn, mà lại thông minh lanh lợi tài giỏi, đặc biệt là giỏi về quản lý vật tư chứa trong kho. Lý Trân vốn định tiến cử gã làm Lục sự tham quân sự, nhưng Địch Nhân Kiệt lại khăng khăng để gã làm Thương Tào Tham quân sự. Người cuối cùng trong bốn người đó là tham mưu Trương Thuyết dưới trướng Vương Hiếu Kiệt. Sau khi Vương Hiếu Kiệt bỏ mình, Trương Thuyết dẫn quân đánh ra khỏi vòng vây, thoát được một mạng. Gã bởi vì vạch tội Tô Hồng Huy mà đắc tội Võ Tam Tư, bị giáng làm huyện thừa Sa Huyền. Địch Nhân Kiệt vô cùng yêu thích tài ba của gã, lại đem hắn chuyển thành Binh bộ Viên Ngoại Lang, quản lý binh dịch Tây Kinh, cũng với tư cách thuộc hạ Lý Trân đi theo hắn đi đến Trường An nhậm chức. Bốn người này đều tạm thời không mang theo gia quyến, chờ bọn hắn sau khi trọ ở Trường An, mới có thể đón gia quyến đến. Bá Đông Trấn bởi vì nằm ở mặt đông Bá Thủy mà được đặt tên, cách Trường An khoảng ba mươi dặm, là nơi nhất định đi qua phía đông Đồng Quan, thương nghiệp vô cùng phát triển, nhân khẩu cũng đông đúc. Trên trấn có chừng hơn hai trăm hộ gia đình, hầu như một nửa đều buôn bán, quan đạo thì đi qua từ giữa trấn nhỏ, quan đạo hai bên bố trí đầy tửu quán, khách sạn bình dân, thanh lâu và các loại cửa tiệm người đến người đi, làm ăn vô cùng hưng thịnh. Đoàn người đến Bá Đông Trấn đúng lúc là thời gian bữa trưa, trên trấn nhỏ năm sáu tiệm tửu quán trên cơ bản đều ngồi đầy, cái loại gác nước trà thô sơ đó cũng ngồi đầy sai dịch tiểu thương, Lý Trân thấy không tìm được chỗ ăn cơm trưa, đành phải phân phó mấy tên thân binh nói - Đi mua chút lương khô đi! Bọn họ dọc trên đường cơ bản đều là ở trong rừng cây nghỉ ngơi ăn lương khô, mắt thấy sắp đến Trường An, Lý Trân vốn định dẫn mọi người ăn một bữa thật ngon ở trên trấn, chẳng ngờ lại không tìm được tửu quán, làm hắn vô cùng thất vọng. Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên dáng vẻ chưởng quỹ vội vội vàng vàng chạy tới, làm lễ hỏi - Các vị chính là nhóm Lý tướng quân từ Lạc Dương tới? Tiếng y không lớn, nhưng Địch Yến lại nghe thấy, liền chỉ vào nam tử trung niên cười nói: - Phu quân, người kia hình như là tới tìm huynh? Lý Trân ngẩn ra, chẳng lẽ là Tửu Chí, không thể nào, Tửu Chí nên ở Trường An mới đúng, nơi đây chỉ là trấn nhỏ Bá Đông , Tửu Chí làm sao biết mình tới? Nhưng không phải Tửu Chí, Lý Trân có quả thực không nhớ nổi còn ai có thể đến đón mình. Trong lòng hắn sinh ra một chút cảnh giác, tay nắm chặt chuôi kiếm. Lúc này, thân binh dẫn nam tử trung niên tới: - Tướng quân, người này nói đặc biệt chuẩn bị tửu quán cho chúng ta. Nam tử trung niên liền vội vàng tiến lên hành lễ - Tướng quân trên đường vất vả, chủ nhân nhà ta đã bao Lâm Giang tửu quán lớn nhất bổn trấn, dành cho nhóm tướng quân nghỉ ngơi dùng cơm. Lý Trân tay nắm chặt chuôi kiếm buông lỏng ra, hắn cười nhạt hỏi: - không biết chủ nhân ngươi là ai? - Chủ nhân nhà ta Độc Cô Gia chủ. Địch Yến nhỏ giọng nói với Lý Trân: - Chính là Độc Cô Minh Hi, minh chủ quý tộc Quan Lũng. Lý Trân gật đầu một cái, hóa ra là người này. Hắn cũng không từ chối, phân phó tuỳ tùng nói: - Đi Lâm Giang tửu quán! Đoàn người lại trùng trùng điệp điệp đi theo người quản lý đi hướng về phía tửu quán. Một tòa tửu quán lớn diện tích năm sáu mẫu quả nhiên rất vắng, không có một người khách, một gã nam tử trẻ tuổi đợi chờ từ lâu ở chỗ này, gã hình như biết Lý Trân, tiến lên khom người hành lễ với Lý Trân: - Tại hạ Độc Cô Hàm, phụng lệnh phụ thân ở đây chờ đón Lý tướng quân và phu nhân, hoan nghênh Lý tướng quân đến Trường An nhậm chức. - Ngươi biết ta? - Tại hạ thì rất yêu môn mã cầu, năm ngoái từng đi Lạc Dương thưởng thức giải thi đấu mã cầu, từng thấy phong thái của tướng quân. Thì ra là như vậy, Lý Trân khẽ mỉm cười, hướng về phía gã chắp tay nói: - Xin chuyển lời tới lệnh tôn, đa tạ ý tốt của ông ấy. Ăn xong cơm trưa, mọi người nghỉ ngơi sơ qua chốc lát, liền muốn xuất phát lần nữa. :úc này Trương Thuyết đi tới bên cạnh Lý Trân, thấp giọng nói: - Tướng quân, ân huệ của Độc Cô Thị tốt nhất không nên tiếp nhận quá nhiều. - Sao lại nói vậy? Lý Trân không hiểu hỏi. Trương Thuyết thở dài: - Quan Lũng quý tộc là một thế lực lớn nhất Đại Đường, sức mạnh to lớn, đủ để thay đổi cục diện chính trị, ngay cả Thánh Thượng đối với bọn họ cũng có chút kiêng dè. Một khi Thánh Thượng biết được tướng quân quan hệ qua lại mật thiết với bọn họ, sợ rằng sẽ mang đến cho tướng quân họa sát thân. Suy nghĩ một chút, Lý Trân lại hỏi: - Nếu lực lưởng của bọn họ đủ để thay đổi cục diện chính trị, vậy vì sao Thánh Thượng còn có thể dễ dàng tha thứ bọn họ? - Nguyên nhân rất nhiều, chủ yếu là Võ gia cũng muốn để cổ lực lượng này sử dụng cho mình, hơn nữa bản thân bọn họ cũng tương đối khiêm nhường, không trực tiếp tham gia vào chính sự, cho nên Thánh Thượng còn có thể dễ dàng tha thứ. Nói đến đây, Trương Thuyết nhìn một chút sang hai bên, hạ thấp âm thanh hơn nói: - Trước đây tướng quốc Lý Đức Chiêu cũng là bởi vì có qua hệ quá chặt chẽ với Độc Cô Thị, cho nên mới bị bãi tướng. Còn có Vi Đoàn Nhi hại chết Hoàng Tự phi, cũng chính là con gái Quan Lũng Đậu Thị, tướng quân tự mình phải coi chừng nha! Lý Trân gật đầu một cái, chắp tay cười nói: - Đa tạ Trương huynh nói thẳng cho biết, Lý Trân nhớ kỹ rồi. Mọi người lại lần nữa xuất phát. Lúc xế chiều, một nhóm đội ngũ vào thành Trường An, khí tức náo nhiệt tiếng động lớn rầm rĩ liền đập vào mặt. Trường An tuy rằng đã không phải là trung tâm chính trị, nhưng bên trong nó hùng hậu, thương mại phát đạt, cho dù bị lạnh nhạt mấy chục năm, nhưng mức độ phồn hoa vẫn như cũ không thua gì Lạc Dương, thậm chí ở trên một vài mức độ nào đó còn vượt qua Lạc Dương. Rõ ràng nhất chính là con đường tơ lụa thương mại, người Hồ Tây Vực Trường An nhiều hơn Lạc Dương, khắp nơi có thể thấy được nhiều đội lạc đà chở đầy hàng hóa.