Chương 437: Khẩn cấp hồi kinh

Cao Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Năm năm thấm thoắt trôi qua nhanh. Năm năm này triều dã yên bình, gợn sóng không sợ hãi, tuy rằng Lý - Võ khi có ám đấu, cũng đều không có lan đến đối phương. Song phương duy trì một loại động thái cân bằng, đây cũng là kết quả mà Võ Tắc Thiên chờ mong. Tuy nhiên nữ hoàng Võ Tắc Thiên tuổi già dường như khó giữ được khí tiết, bà hoàn toàn sa vào trong hoang dâm với Nhị Trương. Quyền thế của huynh đệ Trương thị thế càng thêm ngập trời, Võ Tắc Thiên còn sáng lập thêm Khổng Hạc phủ cho huynh đệ Trương thị, trên danh nghĩa là nơi nghiên cứu học vấn, trên thực tế lại thành trung tâm triều đình thứ hai. Tất cả chỉ thị và ý chỉ được Võ Tắc Thiên phê đều phát ra từ Khổng Hạc phủ. Bởi vì tướng quyền bị suy yếu, Khổng Hạc phủ và Chính Sự đường dần dần tạo thành xu thế đối lập. Tuy nhiên Trường An lại rất bình ổn. Có lẽ là nguyên nhân rời xa triều đình, thù hận của Trương Xương Tông đối với Lý Trân cũng dần dần phai nhạt, cá quay về nước, quên đi chuyện trên bờ. Năm năm này cuộc sống của Lý Trân cũng rất êm ả. Hai năm trước hắn từ Phó Lưu thủ Tây Kinh thăng lên làm Lưu thủ, tước vị cũng thăng làm huyện công Đôn Hoàng, Trương Thuyết thăng làm Trưởng sử Lưu thủ Tây Kinh. Tuy nhiên gia đình của Lý Trân đã có biến hóa không nhỏ, năm năm trước, Địch Yến trước sau sinh cho hắn một trai một gái. Vương Khinh Ngữ ba năm trước sinh một đứa con trai, Lý Trân đã trở thành cha của ba đứa con rồi. Chạng vạng hôm nay, Lý Trân như bình thường từ quan nha về nhà, vừa mới đến gia môn, con gái Lý Huệ như một cơn gió lao tới, nũng nịu gọi: - Phụ thân! Lý Huệ năm nay mới ba tuổi, so với con thứ Lý Diên kém nửa tuổi. Lý Trân thương yêu nhất là cô con gái út này. Hắn ngồi xổm xuống, bế con gái lên, cười ha hả, dùng râu ngắn cọ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, hỏi: - Tiểu tử kia hôm nay lại nghịch ngợm rồi hả? - Huệ nhi rất biết điều, không nghịch ngợm, ca ca rất nghịch ngợm, bị mẹ đánh đòn rồi. - Ca ca nào nghịch ngợm? Lý Trân cười hỏi. - Hai ca ca đều nghịch ngợm. Lý Trân lại hôn cô bé, ôm vào trong. Địch Yến cười ra đón: - Phu quân đã về rồi. - Ừ! Hôm nay chạy một ngày, có chút mệt mỏi. Địch Yến đón con gái, cười nói: - Phu quân đi thư phòng nghỉ ngơi một lát đi. Muội đi chuẩn bị cơm chiều, đợi lát nữa bảo Khinh Ngữ rót trà cho huynh. Lý Trân trở lại thư phòng mình ngồi xuống, mệt mỏi nằm xuống. Hôm nay hắn đi vài quân doanh thị sát huấn luyện tân binh, đi đường dài hơn một trăm dặm, thật sự làm hắn mệt muốn chết rồi. Một lát, Vương Khinh Ngữ bưng một ly trà sâm tiến vào, hé miệng cười nói: - Phu lang như rất mệt! Lý Trân tiếp nhận trà sâm uống một ngụm nói: - Hôm nay đi Bá Thượng, lại đi Hàm Dương, chạy một ngày, thắt lưng mệt không duỗi nổi đây này. - Sáng hôm nay muội cùng Yến tỷ cũng đi xem tiệm mới của đại tỷ, thật sự rất khí phái. Việc buôn bán của Lý Tuyền càng làm càng lớn, không chỉ có bán rượu nho và Hồ phấn nổi danh ở Trường An, hơn nữa năm trước bắt đầu đặt quán rượu, trước sau mua hơn mười quán rượu ở Trường An, Lạc Dương. Gần đây vừa mới xây xong một quán rượu chiếm đất mười mẫu ở bên cạnh cửa chính chợ Tây, bốn tầng lầu, ngoài ra còn có hơn mười tiểu viện, tên là Tửu Tuyền lầu, trở thành một trong ba tửu quán lớn ở Trường An. - Ồ! Lý Trân thật sự không có hứng thú đối với việc kinh doanh của đại tỷ, thuận miệng đáp một tiếng, lại cười hỏi: - Nghe Huệ nhi nói, hai ca ca của con bị đánh, sao vậy? - Hài! Hai tiểu tử kia rất nghịch ngợm, trêu cợt Lâm quản gia, thừa dịp khi Lâm quản gia ăn cơm trưa, một đứa thì dụ Lâm quản gia đi, đứa kia thì lén trộn cát vào bát cơm của ông ấy. Vừa lúc bị Yến tỷ thấy, đã tức giận giáo huấn chúng một chút. Lý Trân bật cười. Hai cậu con trai của hắn không ngờ nghịch ngợm như vậy. - Giờ con đang ở đâu? Lý Trân lại hỏi. - Yến tỷ phạt con viết chữ, mỗi người viết năm trăm chữ. Phỏng chừng bây giờ còn đang mắt nước mắt lưng tròng viết chữ đó. Lý Trân vốn định nói hộ con, nhưng lại nghĩ, cảm thấy như vậy cũng tốt, nếu không quản thúc nghiêm, sau này hai đứa lớn lên sẽ biến thành Nhị hiệp ruồi muỗi rồi. Lúc này, ngoài cửa vọng đến những tiếng bước chân. Ngay sau đó một thị nữ bẩm báo: - Lão gia, Đại phu nhân có việc gấp đến tìm, hình như có người từ kinh thành đến. - Ta biết rằng rồi, lập tức đi ngay. Lý Trân đứng lên, ôm Vương Khinh Ngữ, lại hôn nàng. Hai người triền miên hôn một lúc, Lý Trân mới bước nhanh ra ngoài. Vừa đi tới phòng chính, vừa lúc gặp Địch Yến bước nhanh tới. Lý Trân thấy nàng lo lắng, liền hỏi: - Xảy ra chuyện gì? Đôi mắt Địch Yến đỏ lên, nhào vào trong ngực của Lý Trân khóc không ra tiếng: - Bà nội sắp không qua khỏi rồi, muốn gặp muội lần cuối. Muội phải về nhà. Trong lòng Lý Trân cả kinh, bà nội của Địch Yến hai năm trước rất nguy cấp, sau đã cứu trị được. Lúc ấy ngự y đã nói, bà nhiều nhất chỉ sống được hai ba năm, quả nhiên là đúng rồi. Hắn suy nghĩ một chút nói: - Ta vừa lúc cũng phải về Lạc Dương báo cáo công tác, không bằng chúng ta cùng đi, cả nhà cùng nhau trở về. Lý Trân tính toán nửa tháng sau về Lạc Dương báo cáo công tác, nếu bà nội sắp ra đi, vậy đơn giản cả nhà cùng nhau trở về. Địch Yến gật gật đầu: - Giờ muội đi thu dọn hành lý, sáng mai chúng ta xuất phát. - Không vấn đề! Lý Trân nghĩ mình còn có chút việc cần chỉ bảo Trương Thuyết, lập tức không ăn cơm chiều nữa mà vội vàng đi đến nhà Trương Thuyết.