Chương 76: Điều tra manh mối
Rời khỏi nhà lao, Lý Trân lập tức tới nha môn của Đại Lý Tự, đưa một tấm thiệp cho lính canh.
Lý Trân khoác trên người trường bào màu lam nhạt, đeo thắt lưng da, nếu như vẫn khoác bộ y phục của quan cai ngục thì e rằng lính canh ở nha môn sẽ không bao giờ giúp hắn truyền tấm thiệp này đi cả.
Một lát sau, một tên quan văn xuất hiện trước cửa quan, chắp hai tay nói:
- Mời Lý công tử theo tại hạ.
Đại Lý Tự cũng giống như những quan nha khác, đều mang một kiểu kiến trúc na ná như nhau, đến cả việc bố trí phòng ốc cũng vậy, theo một trục ở trung tâm, phòng nghỉ của Đại Lý Tự khanh bao giờ cũng được bố trí ở phía trong cùng.
Lý Trân muốn tìm Tôn Lễ, đi đến khoảng sân thứ hai, hai bên đều có ba gian quan phòng chính, đây chính là quan phòng của sáu vị Đại Lý Tự thừa.
Hai bên tủ hồ sơ của phòng thẩm tra, loại hồ sơ về các tội nhân mang án tử hình chất cao như núi, cần Đại Lý Tự thừa thẩm định hạch phán lại từng cái một, vì vậy công việc của các vị quan thừa có thể nói là làm mệt nghỉ cũng không hết.
Năm đó Địch Nhân Kiệt lúc còn trẻ tuổi đã được đảm nhiệm chức quan Đại Lý Tự thừa, ông đã xử lý một số lượng lớn các vụ án oan, bởi vậy mà ông mới có được thanh danh tốt như vậy.
Tên văn lại đưa Lý Trân tới trước cửa một gian quan phòng, để Lý Trân đứng ở ngoài đợi rồi một mình tiến vào bẩm báo:
- Sứ quân, Lý công tử đã đến.
- Mời vào!
Lý Trân sửa sang lại y phục mũ mão rồi bước nhanh vào trong quan phòng, người đang ngồi trước mặt hắn chính là Tôn Lễ.
Trên chiếc bàn mà Tôn Lễ đang ngồi, hồ sơ được chất cao như núi, mặc dù Tôn Lễ là chưởng quản giám ngục nhưng cũng phải tham gia vào việc xét lại hồ sơ các vụ án lâu năm, áp lực công việc mỗi ngày rất lớn, không có một phút nghỉ ngơi.
Tôn Lễ dáng người cao gầy, là một người tính tình khôn khéo và có năng lực, mặc dù là cũng dựa hơi của cha mình nhưng điều cốt lõi là y không bao giờ chịu thua kém ai cả, bởi vậy nên Đại Lý Tự mới thu nạp y.
Lý Trân tiến lên thi lễ:
- Tham kiến Tôn sứ quân!
Tôn Lễ đặt bút xuống rồi cười tủm tỉm nói:
- Lý công tử cảm thấy công việc trong lao ngục thế nào?
- Đa tạ Sứ Quân lần này đã ra tay giúp đỡ.
Tôn Lễ khoát tay, mỉm cười nói:
- Cũng chỉ là tiện tay mà giúp thôi, đâu có gì đâu, trước đây nếu như không phải cậu cứu ta thì có lẽ ta đã bỏ mạng ở Đôn Hoàng rồi, làm sao mà có hôm nay được. Công tử xin mời ngồi.
Sau khi Lý Trân ngồi xuống, Tôn Lễ mới sai tên quan văn vừa nãy bê lên một ấm trà, Lý Trân nhấp một ngụm và hỏi dò:
- Ta có thể xem qua hồ sơ của Địch tướng quốc ở chỗ của đại nhân không?
Tôn Lễ trầm tư một lát, cầm lấy một tập hồ sơ trên bàn rồi đưa cho Lý Trân:
- Xem ở đây thôi chứ không được đem đi nơi khác.
Lý Trân đỡ lấy tập hồ sơ rồi mở ra, đây rồi, tìm được cái ta cần đây rồi.
Tôn Lễ trong lòng có chút hoang mang, vì án của Địch Nhân Kiệt phải qua Tam ti hội thẩm, do đó tình tiết vụ án đều phải sao chép thành ba bản, lần lượt báo cáo lên Ngự Sử Đài, Hình Bộ và Đại Lý Tự.
Hồ sơ phải lập tức báo cáo lên Đại Lý Tự khanh, nhưng Tôn Lễ đoán được Lý Trân muốn xem qua liền lén giữ lại cho Lý Trân xem, nhưng dù cho bất cứ thế nào đi nữa hôm nay Tôn Lễ cũng phải đem hồ sơ này báo cáo lên.
Lý Trân vừa uống trà vừa lật qua xem các tình tiết của vụ án. Rất nhanh, hắn đã tìm ra được nội dung mà mình đang tìm kiếm, cao tăng Vân Tuyên sau khi cầm vào quyển kinh phật thì bị chết, sau khi chết toàn thân đều vàng rực, cứng ngắc như đá, quả là rất giống với dáng vẻ lúc chết của tăng nhân Thổ Hỏa La.
Lúc này, Tôn Lễ chậm rãi đi đến trước mặt Lý Trân rồi đưa cho Lý Trân một cuộn giấy, nói nhỏ:
- Đây là bản sao hồ sơ, ngươi cầm lấy và cất kĩ đi.
Lý Trân mừng rỡ, quả thực là còn rất nhiều chi tiết muốn tìm hiểu và nghiên cứu, nhưng thực sự là không có thời gian. Có bản sao hồ sơ vụ án đây rồi, vậy là có thể mang về chậm rãi nghiền ngẫm nghiên cứu.
Lý Trân lập tức đón lấy cuộn giấy rồi trả lại hồ sơ cho Tôn Lễ. Lý Trân đứng dậy chắp tay nói:
- Sự giúp đỡ của Tôn sứ quân hôm nay Lý Trân xin khắc cốt ghi tâm.
Tôn Lễ cười cười gật đầu nói:
- Ngươi mau đi đi!
Sau khi Lý Trân cáo từ và rời đi, lúc này Tôn Lễ mới cầm lấy tập hồ sơ đi nhanh tới quan phòng của Đại Lý Tự khanh.
… .
Bước ra khỏi Đại Lý Tự thì trời cũng đã sâm sẩm tối, Lý Trân cảm thấy có chút không yên tâm liền vội vàng chạy về nhà lao, khi cách cửa chính một đoạn Lý Trân bỗng nghe thấy giọng của Địch Yến đang hỏi thăm tên quan coi ngục điều gì đó, Lý Trân thấy vậy liền rảo chân bước tới.
Quan coi ngục nhìn thấy Lý Trân liền chỉ về hướng của hắn và nói:
- Hắn đến rồi.
Địch Yến thấy Lý Trân liền vội vàng chạy tới:
- Lý đại ca, cha của muội tình hình sao rồi?
Nha đầu này, chuyện này sao có thể oang oang mà hỏi ở chỗ này được.
Lý Trân cười nói:
- Nơi này không tiện nói chuyện, muội đi theo ta.
Lý Trân theo đường cửa hông, đưa Địch Yến tới phường Thanh Hóa đối diện Hoàng Thành rồi vào một quán rượu. Tiểu nhị lăng xăng chạy tới nhiệt tình chào đón hai vị khách quý:
- Rất vui được phục vụ hai vị khách nhân tới quán dùng cơm.
- Có nơi nào có thể ngồi mà yên tĩnh không?
- Có! Có, ở lầu trên, xin mời hai vị theo ta.
Dù Địch Yến trong lòng nóng như lửa đốt, nhưng Lý Trân vẫn lờ đi vì vậy nàng cũng không biết phải làm sao, đành phải đi theo Lý Trân lên lầu hai và ngồi trong một căn phòng nhỏ.
Lý Trân nói với tiểu nhị:
- Cho ta ba chay ba mặn, loại nào thì tùy ngươi lựa chọn và mang thêm cho ta một bầu rượu.
- Vâng lập tức có ngay đây ạ.
Tên tiểu nhị đi rồi, Địch Yến mới gõ gõ xuống bàn thúc giục:
- Huynh mau nói đi, ta thật là sốt ruột muốn chết rồi.
Lý Trân cười cười rồi kể lại rành rọt từng chi tiết những sự việc đã diễn ra trong ngày hôm nay. Địch Yến nghe xong thì ngạc nhiên đến mức mắt chữ a mồm chữ o, thật không ngờ việc nàng đi Lương Châu và mua được cuốn kinh phật do chính Âu Dương Tuân viết lại là một cạm bẫy.
- Ta phải giết chết cái lão phương trượng ngu ngốc đó, lão thật đúng là cái đồ con lừa.
Địch Yến hận đến mức nghiến răng nghiến lợi.
- Việc xảy ra ở Lương Châu chúng ta sẽ bàn sau. Chiều nay ta đã tìm ra được một manh mối quan trọng.
Địch Yến mừng rỡ hỏi:
- Đầu mối gì?
- Sợ là chuyện này ta còn biết được chính xác chút nội tình nữa kia.
Lý Trân đem việc Vân Tuyên trúng độc và cái chết của cao tăng Thổ Hỏa La kể lại cho Địch Yến nghe, cuối cùng hắn nói:
- Nếu như ta đoán không nhầm thì chất độc này là loại độc do Lam Chấn Ngọc mang về từ chỗ của Thổ Hỏa La cho Võ Thuận, rồi Võ Thuận lại đem cho Võ Thừa Tự.
Chỉ cần chúng ta tìm ra được bằng chứng nói lên việc Võ Thừa Tự có loại thuốc độc này, vậy coi như nếu không thể chứng minh được lệnh tôn trong sạch, thì chí ít cũng đã tạo nên sự nghi ngờ trong Hoàng Thượng rồi.
Địch Yến gật đầu:
- Huynh nói đúng, huynh trưởng của muội cũng nói, Thánh thượng cũng không tin cha muội có dã tâm hạ độc bà ấy, chỉ là các chứng cứ đều chống lại cha muội do đó mới phải xem xét thẩm định nghiêm ngặt, chỉ cần chứng minh Võ Thừa Tự có loại độc này thì lúc đó Thánh thượng yên tâm, cũng sẽ không giết cha muội đâu.