Chương 79: Cá chết lưới rách
- Tên khốn này!
Trong thư phòng, Võ Thừa Tự đang vô cùng tức giận, chỉ vào Lam Chấn Ngọc đang quỳ dưới đất mà mắng:
- Nhà ngươi thật là gan to hơn trời, lại còn dám lừa gạt ta à, hôm nay ta phải giết chết nhà ngươi mới được.
Lam Chấn Ngọc quỳ dưới đất không dám nói nửa lời, trong đầu đang hiện lên vô số các suy nghĩ để tìm cách tự cứu lấy bản thân mình.
- Lúc đầu xá lợi đích xác là đồ thật, tại hạ chỉ đưa cho Võ Thuận nhưng sao lại có thể biến thành đồ giả được, từ đó đến nay đã xảy ra những việc gì ti chức quả thật không hề hay biết.
- Ngươi còn dám lừa gạt ta.
Võ Thừa Tự tức giận đến phát điên. Sự dối trá của Võ Thuận làm cho y hôm nay đã phải chịu bao nỗi nhục nhã. Võ Thuận đã chết nên y trút tất cả mọi tức giận lên đầu của Lam Chấn Ngọc.
Võ Thừa Tự rút ra một cây kiếm đang được treo trên tường rồi thật hung ác vung kiếm chém xuống đầu Lam Chấn Ngọc.
- Đang…!
Một âm thanh thật lớn vang lên, một thanh kiếm khác đã chặn lại đường kiếm của Võ Thừa Tự.
Võ Phù Dung chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện trước mặt phụ thân mình, nàng kích động nói to:
- Phụ thân, người định làm gì vậy?
Võ Thừa Tự sửng sốt rồi lùi lại hai bước, y ngạc nhiên nhìn con gái mình:
- Ngươi…ngươi…dám…
Võ Thừa Tự không biết nên nói thế nào, con gái của y đã dùng kiếm để đỡ cho tên Lam Chấn Ngọc này. Võ Thừa Tự quát to:
- Nghiệp chướng, ngươi dám dùng kiếm để uy hiếp ta?
Võ Phù Dung thu kiếm lại, rồi dùng thân mình che cho Lam Chấn Ngọc nói:
- Phụ thân cần gì phải nói ra những lời như vậy! Lam Chấn Ngọc là kẻ tài giỏi đắc lực của con, phụ thân không dùng hắn nữa thì cũng không cần phải giết chết như vậy. Giết hắn rồi chẳng phải là phụ thân không thấu hiểu suy nghĩ của con gái mình sao?
- Tài giỏi đắc lực!
Võ Thừa Tự cười nhạt:
- Ngươi nói cho ta xem, hắn tài giỏi ở điểm nào?
- Con sẽ để hắn chứng minh cho cha thấy, nhưng một khi nữ nhi còn sống thì tuyệt đối không để cha giết hắn đâu.
Võ Thừa Tự ngồi sụp xuống, không khỏi suy nghĩ, sự cứng rắn của con gái khiến trong lòng y xuất hiện một thứ gì đó e ngại và có phần không hiểu.
Tất cả những võ sĩ mà y nuôi dưỡng đều do con gái của y là Phù Dung nắm trong tay. Phù Dung luôn là trợ thủ đắc lực nhất của y, hôm nay lại vì một tên Lam Chấn Ngọc này mà trở mặt.
- Vậy bây giờ ngươi tính sao?
Võ Thừa Tự vò đầu bứt tai một cách khổ sở, y cảm thấy vô cùng mệt mỏi rồi.
Võ Phù Dung đưa ánh mắt liếc qua phía Lam Chấn Ngọc, Lam Chấn Ngọc lập tức đứng dậy rồi lui ra ngoài.
Nhìn bóng dáng Lam Chấn Ngọc đã lùi xa,Võ Phù Dung mới hỏi:
- Nghe nói Lai Tuấn Thần gửi tới cho phụ thân một bức thư, nội dung ở trong viết gì vậy?
- Thánh thượng không cho gã tiếp tục đảm nhiệm vụ án Địch Nhân Kiệt, giao vụ án này cho Chu Doãn Nguyên rồi.
- Vậy là đúng rồi, Thánh thượng đã có chút nghi ngờ đối với vụ án của Địch Nhân Kiệt rồi, phụ thân không nên do dự nữa, phải lập tức ra tay trừ khử Địch Nhân Kiệt thôi. Nếu ông ta không chết thì kiểu gì sau này phụ thân cũng sẽ bị liên lụy cho coi.
Võ Thừa Tự trầm tư một hồi lâu, cuối cùng cũng gật đầu nói:
- Nói rất đúng, việc này ta giao cho con lo liệu.
- Phụ thân yên tâm, nữ nhi sẽ không để cho cha phải thất vọng đâu.
Võ Phù Dung thi lễ rồi vội vã quay người bước đi. Lúc này quân sư thân cận của Võ Thừa Tự là Minh tiên sinh từ trong bóng tối bước ra, hắn thản nhiên hỏi:
- Điện hạ sao chỉ nói có một nửa sự việc cho nữ nhi của mình nghe vậy, Lai Tuấn Thần không chỉ bị tống khỏi vụ án của Địch Nhân Kiệt thôi đâu.
Võ Thừa Tự lắc lắc đầu:
- Ngươi không thấy sao, con gái ta và Lam Chấn Ngọc có quan hệ phải nói là trên mức tình cảm, nếu nói cho con bé biết thì ắt Lam Chấn Ngọc cũng sẽ biết, ngộ nhỡ hắn làm lộ ra chuyện gì thì e là sẽ gây cho ta rất nhiều bất lợi.
- Một khi đã như vậy, tại sao điện hạ không trực tiếp ra tay giết hắn luôn đi?
- Bây giờ giết hắn, Phù Dung sẽ trở mặt với ta. Bây giờ chưa cần vội, xem xem kết quả Lai Tuấn Thần điều tra như thế nào rồi mới tính tiếp.
Võ Thừa Tự khoanh tay đi qua đi lại vài bước rồi hỏi:
- Theo ngươi thì Lai Tuấn Thần điều tra đến đâu rồi?
Minh tiên sinh ngẫm nghĩ một chút rồi nói:
- Bây giờ thì cũng thật khó đoán, xong Lai Tuấn Thần là kẻ hai mặt, điện hạ cũng không nên quá tin tưởng loại người như vậy. Thần nghĩ điện hạ nên phái người âm thầm đi điều tra vụ việc này.
- Ta phái người thì lại phải thông qua Phù Dung. Có thể con bé sẽ…
- Không cần phải thông qua Phù Dung, điện hạ có thể mời Ngư Phẩm Long tới mà.
- Nhưng…….Ngư Phẩm Long là người của Vi Đoàn Nhi, nàng ta liệu có chắc chắn đồng ý không?
Minh tiên sinh lạnh lùng nói:
- Chỉ cần cho Vi Đoàn Nhi cái mà nàng ta muốn, thì làm gì có việc gì mà nàng ta không đồng ý với điện hạ được.
- Nói rất có lý, chuyện này để ta suy nghĩ thêm một chút.