Chương 86: Tranh chấp bên sông (1)

Cao Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Lý Trân phát hiện ở góc tường phía tây bắc có một hàng dấu chân, trên tường cũng có dấu chân, rõ ràng cho thấy có người trèo tường ở đây. Tinh thần hắn lập tức phấn chấn, cẩn thận lục soát trong bụi cây, rất nhanh phát hiện một vài vết máu. Hắn ngửi vết máu, vết máu rất mới, lại toát lên mùi tanh tưởi, bình thường chỉ có miệng vết thương chưa lành mới có loại máu đen này. Lý Trân nhớ tới bảy ngày trước hắn từng đâm Lam Chấn Ngọc bị thương, chẳng lẽ vết thương ở vai của Lam Chấn Ngọc vẫn chưa khỏi hẳn sao? Đúng lúc này, Cao Lực Sĩ vội vàng chạy tới, gấp giọng nói: - Lý đại ca, chúng ta ở phòng bếp phát hiện tình huống, một nữ đầu bếp bị giết, có người trông thấy. Lý Trân lập tức nói: - Dẫn ta đi xem. Một lát, Cao Lực Sĩ dẫn Lý Trân đi vào phòng bếp. Trong viện tử đứng đầy gia đinh, hai gã bị giết cũng được khênh ra. Lúc này, có gia đinh dẫn tới một thiếu niên mười một mười hai tuổi, cậu ta sợ hãi cả người run rẩy, trong ắt đầy nỗi hoảng sợ. Lý Trân ngồi trước mặt cậu ta, ôn hòa nói: - Cậu không cần phải sợ, hãy nói những gì cậu thấy cho ta biết. Thiếu niên đứt quãng nói: - Tôi...tôi nhìn thấy...một người co rúc trong viện tử, hộc máu không ngừng. Vương đại nương... cũng thấy, bước đến hỏi hắn, lại bị hắn một kiếm đâm chết, hắn xông vào phòng, giết chết Vương đại gia, lúc ấy tôi trốn sau đại thụ... Thiếu niên nói đến đây, thất thanh khóc lên, Lý Trân ngẫm nghĩ một chút lại hỏi: - Trên vai hắn bị thương đúng không? Thiếu niên gật gật đầu: - Vai trái của hắn quấn vải trắng, toàn là máu đen. Vậy là đúng rồi, người này chính là Lam Chấn Ngọc bảy ngày trước bị mình đâm bị thương. Hắn không đoán sai, Lam Chấn Ngọc trước tiên đã trốn ào trong Cao Diên Tự phủ. - Sau đó thì sao? Lý Trân lại hỏi thiếu niên: - Hắn chạy khỏi từ nơi này? Thiếu niên chỉ ra phía tây: - Hắn nhảy lên đỉnh nhà, chạy về hướng kia, vừa mới thôi. Đúng lúc này, phía tây Cao phủ vọng đến tiếng hét thảm. Lý Trân cả kinh, thả người chạy về hướng có tiếng kêu thảm thiết đó. Cao Lực Sĩ cũng gấp gáp, lớn tiếng ra lệnh với gia đinh đối diện: - Nhanh đến tây tường! Trong lòng Lý Trân nóng như lửa đốt, phía tây là Địch Yến lục soát, hy vọng đừng chia ra làm việc nha. Hắn chạy một mạch đến tây tường, thấy cửa phía tây đã mở ra, hai bên cửa chính đứng đầy gia đinh, mặt người nào cũng kích động. Trên mặt đất nằm hai gã gia đinh, đều là trước ngực trúng kiếm, máu nhuộm đẫm, xem ra đã chết rồi. - Địch cô nương đâu? Lý Trân không thấy Địch Yến, gấp gáp hô to. Một gã gia đinh nơm nớp lo sợ chỉ vào ngoài cửa lớn: - Địch. . . cô nương đã đuổi ra ngoài rồi. Lý Trân đạp chân, vung kiếm lao ra cửa hông, chạy như điên. Bên ngoài phường Tích Thiện nơi Cao phủ là một mảnh rừng dài dọc con sông chừng hơn mười dặm, xuyên qua khu rừng rộng hơn bốn trăm bước, phía trước là Lạc Thủy đen nhánh, rộng chừng mấy trăm trượng mơ hồ có thể thấy tường thành Hoàng thành Hoàng thành bờ Lạc Thủy bên kia.