Võ quán Nam Viên của Triệu Thu Nương nằm ở phường Phúc Thiện của chợ nam, diện tích khoảng hơn bốn mươi mẫu, nơi đó cũng là nhà kho của Lý Tuyền, trên thực tế, nhà kho của Lý Tuyền chính là một góc võ quán của Triệu Thu Nương, Triệu Thu Nương cho Lý Tuyền thuê lại với giá rất rẻ mạt.
Phu quân của Triệu Thu Nương là Tiêu Kính Thiên, cũng là một người giàu có của thành Lạc Dương, năm ngoái do không may Tiêu Kính Thiên mắc bệnh và đã qua đời, tài sản được chia đều cho thê tử và ba người huynh đệ, Triệu Thu Nương được phân tòa võ quán này, cùng với hơn bốn mươi mẫu đất nơi đây.
Triệu Thu Nương thu nạp hơn trăm đệ tử để truyền thụ võ nghệ, đồng thời cũng nhận tiền để giải quyết mẫu thuẫn, tranh giành, vô hình chung, Triệu Thu Nương trở thành người phụ nữ có thế lực nhất ở chợ nam.
Triệu Thu Nương và Lý Trân có thể nói là không đánh nhau thì không thể quen biết nhau được, đầu tiên nàng phái hơn chục tên đệ tử mới thu nạp tới để quấy rối tửu quán của Lý Trân, sau khi bị Lý Trân đánh trả tơi bời, lập tức nàng tới tửu lầu của Lý Trân khiêu chiến để lấy lại thể diện, không ngờ cũng bị Lý Trân đả bại, nhưng Lý Trân cũng rất khôn khéo, đánh bại nhưng vẫn giữ thể diện cho Triệu Thu Nương.
Chính vì vụ không đánh không quen nhau này khiến hai người họ hóa thù thành bạn, có điều rất thú vị là Triệu Thu Nương coi Lý Trân là người bạn chiến hữu, tuổi tác hai người cũng sàn sàn nhau, tính cách cũng rứa rứa nhau, có cùng tiếng nói chung nên rất dễ kết thành bằng hữu.
Trong phòng thuốc của võ quán, Triệu Thu Nương rất cẩn thận đem một bình thuốc nhỏ đưa cho Lý Trân, trong bình thuốc đó có nửa bình là bột màu trắng.
- Đây chính là Thất bộ đoạn trường tán, cũng gọi là Khiên cơ tán, có thể hòa tan trong rượu, không màu, nhưng có một vị đắng rất nhạt, bị mùi rượu át đi, những người thường thì không thể nhận ra được, còn những người luyện thuốc độc thì có thể nhận ra ngay.
Lý Trân cầm bình thuốc lên nhìn một lúc lâu rồi hỏi:
- Nó có thuốc giải không vậy?
Triệu Thu Nương khẽ vén vài sợi tóc mai rồi nói:
- Theo ta được biết, chỉ có một loại thuốc giải, đó chính là Tuyết cáp hoàn của Sư phụ, nhưng nếu trúng độc không vào sâu quá, thì có thể dùng lượng lớn Ngưu hoàng là có thể giải được, nhưng Ngưu hoàng lại rất đắt và hiếm, cái người tên là Lam Chấn Ngọc mà ngươi nói tới chưa chắc đã mua được nó.
- Ngoài Tuyết cáp hoàn ra thì còn thuốc giải nào khác không?
- Chắc chắn là không có rồi, đây chính là độc dược tuyệt mệnh, những người bình thường thì chỉ cần uống vào nửa canh giờ sau ắt chết ngay, ngay cả như những người chuyên về thuốc độc như Lam Chấn Ngọc thì cũng chỉ duy trì được trong ba ngày là cùng.
Lý Trân gật đầu, cuối cùng hắn cũng có chút manh mối, có thể từ Ngưu hoàng mà ra, hỏi thăm xem gần đây ai là người mua lượng lớn Ngưu hoàng.
Nhưng, Lạc Dương rộng lớn như vậy, hắn phải bắt đầu từ đâu đây? Hơn nữa biết đâu Lam Chấn Ngọc đã chuồn khỏi Lạc Dương rồi thì sao, lúc đó phiền toái sẽ càng lớn hơn.
Triệu Thu Nương thấy hắn chau mày nhăn nhó liền cười nói:
- Ta sẽ giúp ngươi, sai đám đệ tử đến các phường hỏi thăm tình hình xem gần đây ai là người mua lượng lớn Ngưu hoàng.
Lý Trân mừng rỡ, cúi người hành lễ nói:
- Vậy thì đa tạ Thu Nương đại tỷ quá!
Triệu Thu Nương chớp chớp mắt, khẽ cười nói:
- Một việc lớn như vậy chẳng nhẽ ngươi lại để ta ra tay mà lại về tay trắng sao?
Lý Trân gãi gãi đầu nói:
- Vậy ta phải làm sao giờ?
- Việc lần trước nói, ngươi phải dạy đám đệ tử của ta cưỡi ngựa bắn cung, ngươi đừng có mà nói không giữ lời đó nha.
- Ta chỉ sợ phiền phức thôi, thôi được rồi, ta dạy bọn chúng là được chứ gì.
- Có thế chứ.
Triệu Thu Nương thân mật khoác vai hắn, rồi thong dong đi ra ngoài, đầu còn gối lên vai hắn, giống như đôi uyên ương vậy, mùi hương trên người Triệu Thu Nương cứ phảng phất quanh mũi Lý Trân.
- Còn việc này nữa, nói với đại tỷ của ngươi một tiếng, lần sau tỷ ý còn đưa tiền thuê cho ta nữa thì ta sẽ điều bọn đệ tử tới trộm rượu của tỷ ý để uống đó nha.
……
Lúc Lý Trân quay lại tửu lầu thì đã là xế chiều rồi, đêm qua dường như hắn không chợp mắt, hôm nay lại làm một vòng thành Lạc Dương, hắn thực sự thấm mệt, xiêu xiêu vẹo vẹo đi lên lầu, lao mình lên chiếc giường, do đã quá mệt khiến hắn vào giấc ngủ rất nhanh.
Lúc này, trên giường mặt của hắn dường như chạm vào một vật gì đó, hắn cố hết sức rút nó ra, đúng là một tờ giấy được gấp rất gọn gàng, Lý Trân mơ mơ màng màng mở tờ giấy đó ra, những chữ nghiêng nghiêng ngả ngả xuất hiện trước mắt hắn.
“ Lão Lý, tối qua ta không về ăn cơm, khả năng sáng mai mới về được, ngoài ra, tối qua trên đường ta gặp Ruồi Muỗi nhị hiệp, không biết có nên cho hai tên tiểu tử này một trận không nữa?”