Chương 61

Hồi Sênh
Nguồn: metruyenhot.me
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. 《 Nhớ mãi không quên 》 chọn quay tại thành phố Hạ Môn xinh đẹp phương Nam, mùa này chính là nóng khiến người ta chịu không nổi, Nghi Hi mỗi ngày đều mặc áo ngắn tay quần short tới trường quay, khiến cho các chàng trai ở đoàn phim thường xuyên liếc trộm bắp đùi cô. Nhưng cô lại giống như không hề hay biết, hoặc có phát hiện cũng không để ý, như cũ làm theo ý mình, cuối cùng biến thành người đi tới chỗ nào, tầm mắt quần chúng cũng theo tới chỗ đó, quả thực sắp thành phong cảnh của đoàn phim. Đối với lần này cùng Hứa Mộ Châu hợp tác, Nghi Hi đã dự đoán qua rất nhiều tình huống, tuy rằng nói như thế với Vương An Huệ, nhưng kỳ thật cô chẳng hề lo lắng. Cô và Hứa Mộ Châu lúc làm việc đều rất chuyên nghiệp, phân biệt công tư rõ ràng không phải việc khó, giống như lúc đóng 《 Đoạt cung 》, cô đề nghị sau khi đóng máy sẽ nói chuyện, hắn liền đáp ứng. Nhưng mà tuy rằng có chuẩn bị tâm lý này, nhưng mức độ thuận lợi ở hiện thực vẫn vượt qua dự liệu của cô, một Hứa Mộ Châu lúc trước muốn níu kéo cô giờ đây đã thay đổi tác phong, đối đãi với cô không khác gì so với các diễn viên khác, trước giờ trừ lúc quay phim không lén tìm cô nói chuyện. Nghi Hi âm thầm đau buồn một tháng rốt cục xua tan, nhẹ nhàng thở ra, không nhịn được cảm thán, xem ra hắn cũng để xuống rồi. Đúng a, vì cái gì không thể để xuống chứ? Chuyện lâu như vậy, ngay cả cô cũng thích người khác. Suy nghĩ này vừa mới xuất hiện, cô liền hung hăng cốc vào đầu mình một cái. Nơi xa truyền tới âm thanh của phó đạo diễn gọi diễn viên vào chỗ, cô nhìn biển khơi xanh thẳm trước mắt, thu thập tâm tình đi về chỗ đám người đang tụ tập. 《 Nhớ mãi không quên 》 là câu chuyện kể về mối tình đầu, nam nữ chính sau nhiều năm chia tay bất ngờ gặp lại nhau, nhận ra đối phương chính là người yêu thời đi học, mà lúc này cô gái mới biết được chàng trai sắp kết hôn. Lần này trong quá trình tiếp xúc, những hồi ức tốt đẹp đã từng trải qua cũng ùn ùn kéo đến, thì ra nhiều năm như vậy cô gái vẫn không quên được chàng trai, nhưng rốt cuộc đến khi gặp lại, anh ta lại muốn lấy người khác … Đây chính là điển hình của kiểu phim điện ảnh đề tài thanh xuân, đại khái là một đám sau 80 thành gia lập nghiệp, nhao nhao bắt đầu nhớ lại trước kia, mấy năm gần đây trên thị trường có rất nhiều phim điện ảnh đề tài thanh xuân, đại đa số đều có doanh thu phòng vé không tồi. Đây cũng là nguyên nhân Vương An Huệ vừa mắt hạng mục này, có nguyên tác nổi tiếng, nhân vật được xây dựng tốt, cùng với lợi nhuận tốt đẹp tương lai. Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, sau khi bộ phim này ra mắt, trên người Nghi Hi chí ít có thể có thành tích phòng vé trên trăm triệu, sau này chọn phim cũng không cần lo lắng. Bộ phim chia làm 2 phần là sau khi trưởng thành và thời còn đi học, gần đây đang quay thời kỳ trưởng thành, Nghi Hi để tóc quăn dài, dưới trời nắng nóng mặc chiếc váy dài có tay, suýt nữa là không che được phần bị mẩn ngứa. Đây cũng là nguyên nhân khi không làm việc cô nhất định phải để lộ bắp chân ra, quay phim đã khổ như vậy, nếu bình thường còn phải cưỡng ép chịu đựng, vậy hôm đó thật là trông thể trông cậy gì. Phân cảnh hôm nay là nam chính và nữ chính sau khi gặp nhau, anh ta lái xe đưa cô về nhà, kết quả đi được nửa đường thì dừng lại bên bờ biển. Đêm khuya trên bờ không có ai, hai kẻ đã từng yêu nhau này cùng tản bộ dọc theo đường bờ biển, sau đó nhớ lại trước kia. Đây là cảnh tượng cuối cùng của phần mở đầu, sau đó sẽ trở lại thời đi học, ban đầu Nghi Hi đóng rất tốt, nhưng sau khi nghe đến lời thoại nào đó, nước mắt đột nhiên rơi xuống. Hứa Mộ Châu đóng Bạch Tuyền nhìn cô, giọng nói có phần bất đắc dĩ, còn cả nhu tình như có như không, “Có phải hiện tại em rất hối hận không? Có lẽ không nên gặp lại nhau, cứ để cho chúng ta giữ lại hồi ức tốt đẹp ngày xưa, mới là tốt.” Cô che miệng, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, thế nào cũng không ngừng được. Đầu tiên xoay người ấp úng khóc một lát, cuối cùng dứt khoát ngồi xổm trên mặt đất. Phó đạo diễn giật nảy mình, vội vàng đi lên hỏi cô làm sao, Nghi Hi vùi đầu, 2 giây sau mới chậm chạp, ngẩng đầu hướng về phía mọi người miễn cưỡng cười một tiếng, “Thật sự xin lỗi, hôm nay tôi có phần không được thoải mái, vừa rồi không nhịn được… Tôi không sao đâu, cảnh này làm lại một lần nữa đi.” Rốt cuộc chờ đến thời gian nghỉ ngơi, Nghi Hi như trút được gánh nặng, một mình chạy đến bờ cát phía xa. Hai tay ôm gối ngồi xuống, cô lẳng lặng nhìn biển khơi tối đen, bên tai là âm thanh sóng biển vỗ vào đá ngầm. Trong tiểu thuyết Kỷ Niệm cũng thích như vậy, mỗi khi tâm tình cô ấy không tốt sẽ chạy tới bờ biển, Nghi Hi học cô ấy làm theo như vậy, lại không có được cảm giác an bình như cô ấy nói. Lòng cô vẫn loạn như cũ, dường như làm thế nào cũng không thể an tĩnh được. “Em không sao chứ?” Lông mi của Nghi Hi run rẩy, không quay đầu, cũng không đáp lời. Hứa Mộ Châu ngồi xuống bên cạnh cô, giống như cô nhìn về phía biển khơi. Gió biển phất qua, chung quanh rất yên lặng, chỉ có âm thanh nói chuyện của mọi người trong đoàn phim xa xa truyền tới, lại mơ hồ cái gì cũng không nghe rõ. Nghi Hi nói: “Tôi không sao, anh không cần ở đây cùng tôi.” “Bên kia quá ồn, anh cũng muốn một chỗ yên tĩnh ngồi một lát. Không phải vì em.” “Nhưng tôi muốn ngồi một mình.” Hứa Mộ Châu im lặng một lát, “Muộn như vậy, bờ biển rất không an toàn. Nếu em ở đây xảy ra chuyện gì, cách xa như vậy mọi người cũng không nghe thấy.” Câu nói này thật quen thuộc, giống như trước kia cũng có người từng nói với cô như vậy. Nghi Hi chau mày suy tư, 3 giây sau mới nhớ ra, là lúc quay 《 Đoạt cung 》, cô làm sao cũng không tìm được trạng thái đúng, đêm tối liền đi dạo không có phương hướng trong thành, kết quả Lê Thành Lãng bám theo suốt quãng đường. Anh nói: “Thấy em đi ra một mình, lo lắng không an toàn. Tối lửa tắt đèn, em cho rằng trong đây không có người xấu sao?” Mệt mỏi nhắm mắt lại, cô cảm thấy tuyệt vọng với chính mình. Rõ ràng trước mặt Vương An Huệ thì khoe khoang khoác lác, nói cái gì mà ngoài công việc sẽ không nghĩ đến chuyện khác, nhưng mỗi một câu vô ý lại có thể liên tưởng đến anh. Còn ai không có triển vọng hơn cô sao? Gò má kề sát mu bàn tay, cô gượng cười. Hứa Mộ Châu nhìn trong mắt, rốt cục nhẹ nhàng hỏi: “Tiểu Hi, em có người trong lòng sao?” Cô mở to mắt, yên lặng nhìn hắn không trả lời. Nhưng như vậy đã đủ, hắn lộ ra vẻ mặt quả nhiên là như thế, tự giễu lắc đầu, “Anh biết rồi … Anh biết rồi …” Thuận tay nhặt lên một hòn đá, hắn đột nhiên ném về phía biển khơi, động tác trẻ con như thế nản lòng như thế, quả thực không giống hắn. Hứa Mộ Châu thở sâu, “Thật ra vài ngày này anh vẫn do dự, muốn nói lại không biết mở miệng thế nào, càng không rõ hiện tại em còn muốn nghe hay không. Nhưng dù sao đi nữa, Tiểu Hi, anh thiếu em một lời xin lỗi. “Chuyện của Yên Như, anh biết hết rồi …” Vài giây sau Nghi Hi mới phản ứng kịp hắn đang nói gì, trong mắt người đàn ông là áy náy sâu sắc và đau đớn, cứ như vậy lẳng lặng nhìn cô chăm chú. Nghi Hi nhìn một lát, bỗng nhiên lắc đầu cười. Cảnh tượng này cô đã từng mong đợi biết bao, giống như trong phim thần tượng, nam chính nhìn thấu bộ mặt thật của nữ phục độc ác, sau đó tới nhận lỗi với nữ chính. Chỉ là khi ngày này thật sự đến, bọn họ đã sớm mỗi người một ngả, cái gì cũng không thể thay đổi được nữa. Cô khẽ thở dài, “Đều là chuyện đã qua, tôi cũng không còn trách anh nữa. Khi ấy tuổi tác của tôi quá nhỏ, quá xúc động …” Hứa Mộ Châu phát hiện, đây không phải câu trả lời hắn mong muốn. Hắn thà rằng Nghi Hi mắng hắn chỉ trích hắn, như vậy hắn còn có thể nghĩ cách bồi thường, nhưng cô lại bình tĩnh hòa nhã như vậy, dường như những chuyện cũ đều trôi đi theo thời gian, ngay cả nhắc tới cũng không còn cần thiết. Quả nhiên là do cô không yêu hắn. Nhận thức này đâm vào trong lòng hắn đau xót, Hứa Mộ Châu nhếch môi, dùng hết toàn lực mới không nói ra chuyện gì không nên nói tới. Hắn đã không còn tư cách, hiểu lầm cô lâu như vậy, khiến cô chịu nhiều oan ức như vậy, hắn đã sớm không còn tư cách đi níu kéo cô. “Biển ở vùng này thật đẹp, tôi nhớ trước đây chúng ta còn nói muốn tới Hạ Môn chơi, không nghĩ rằng lúc ấy không có cơ hội, trái lại hiện tại quay phim mới tới. Đoàn phim sẽ lên Cổ Lãng Tự lấy cảnh sao? Tôi muốn lên đó xem.” Nghi Hi nói. “Sẽ đi, nghe nói còn muốn đến Đại học Hạ Môn…” “Đại học Hạ Môn, không phải người nhà anh từng muốn đưa anh vào đó ư… Bọn họ vẫn phản đối anh đi đóng phim sao? Hiện tại cũng như vậy?” Tình huống của Hứa Mộ Châu và Nghi Hi có chút tương tự, đều là thư hương thế gia, cha mẹ trưởng bối đều hy vọng hắn kế thừa truyền thống đi làm học giả, hắn lại nhất quyết chạy đi làm “Con hát”. Khi Hứa Mộ Châu còn theo đuổi cô, chính là vì chuyện này, mới sinh ra cảm giác đồng bệnh tương lân, cũng vì thế mới có phát triển sau này. Cô biết hắn 3 năm trước vừa mới đậu vào Học viện Điện ảnh, ngay cả Tết Âm lịch người nhà cũng không cho hắn sắc mặt tốt, vì làm diễn viên, thứ hắn bỏ qua so với cô còn nhiều hơn. Cho nên hắn trân trọng phần sự nghiệp này, cho nên hắn xem nhẹ cô. Có lẽ cô thật sự không nên trách cứ hắn. “Tốt hơn rồi. Tuy rằng ba anh vẫn không tán thành, nhưng mẹ và ông nội đã tiếp nhận, đầu năm còn đi tới rạp chiếu phim xem tác phẩm của anh.” “Vậy thì tốt, chú nhất định cũng sẽ hạ được. Ông ngoại tôi cũng chịu thua, lần trước tôi tới ăn cơm, ông còn tán gẫu với tôi về đạo diễn Đàm Vệ Đông. Ông vẫn luôn thích《 Năm tháng》 của đạo diễn Đàm.” Hứa Mộ Châu cười nhẹ một tiếng, Nghi Hi trường thở phào một hơi, “Thật kỳ quái, không nghĩ rằng mới qua một năm, chúng ta có thể ngồi cùng một chỗ tán gẫu. Có lẽ khi ấy không ai để ý, cũng không nghĩ sẽ gặp lại…” Hắn cuối cùng không nhịn được, “Người mà em thích… Anh ta đối xử với em không tốt sao?” Nghi Hi để đuôi tóc quăn như tảo biển ra sau, tự giễu nói: “Gần đây tôi quá thảm, bị anh nhìn ra rồi? Người tôi thích… Anh ta là tên khốn nạn.” (sorry anh, em cũng không muốn viết thế đâu, tất cả lo do bạn Sênh, hãy trách tội bạn ấy