Nếu không nâng ngọn đèn đúng độ cao này, chiếu vào vách trong rương thì sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy hàng chữ đó.
“Chàng giữ lấy, để ta xem. Tần Phong Hi đưa roi cho Lệ Tử Mặc để hắn giữ ngọn đèn ở độ cao đó, còn nàng thì áp người xuống ván thuyền, cẩn thận điều chỉnh góc độ để nhìn rõ từng chữ.
Nàng đọc từng chữ một.
“Phương pháp khác để qua ải, xua tan sương mù, sẽ có năm ngọn đèn.
Ô, không cần phải tìm từng ngọn một nữa sao? Tần Phong Hi mừng rỡ, ngẩng lên nhìn Lệ Tử Mặc với đôi mắt long lanh, khiến tim hắn như bị cọng lông vũ nhẹ nhàng quét qua, mềm mại và ngứa ngáy.
Sao hắn lại thích ngắm đôi mắt lấp lánh tự tin của nàng thế nhỉ?
Sao hắn lại yêu nàng đến vậy!
“Chàng biết phá trận pháp lớn không?”
Lệ Tử Mặc nhìn nàng, hiểu ngay nàng biết phá nên lắc đầu, tò mò hỏi: “Nàng biết à?”
Tần Phong Hi lập tức nở nụ cười rạng rỡ, cam đoan: “Bảy phần chắc chắn, có thể thử!”
Thanh Phong Quyết là một chiêu thức đốt cháy nội lực. Trước đây nàng đã từng dùng một lần trong rừng hoa mây. Nhưng bây giờ nàng thật sự không sợ việc đốt cháy nội lực nữa. Sau khi giải được ảnh hưởng do bị huyết chú bản mệnh tác động ngược lại, nội lực của nàng hiện tại đủ để cung cấp cho Thanh Phong Quyết.
Cầm ngọn đèn thứ hai, hai người nhanh chóng ra khỏi khoang, nhảy lên thuyền.
“Thanh Phong Quyết là chiêu thức hóa nội lực thành gió, điều khiển gió chuyển động theo ý mình.” Tần Phong Hi vừa giải thích đơn giản cho hắn, vừa nhanh chóng kết ấn.
Lệ Tử Mặc có thể cảm nhận nội lực của nàng liên tục đổ dồn vào mười ngón tay, sau đó theo chú ấn tan ra ngoài.
Dù nàng nói không có vấn đề gì, chỉ cần luyện công tĩnh dưỡng sẽ hồi phục, nhưng hắn vẫn không kiềm được nhíu mày, đặt một chưởng ấn vào lên nàng.
Tần Phong Hi đang kết ấn thì đột nhiên có một luồng nội lực hùng hậu ùa vào, nàng lập tức cảm thấy nhẹ nhõm. Vốn dĩ nàng phải điều chỉnh, phân chia nội lực trong quá trình kết chú quyết, dù gì nàng cũng chỉ có một mình, có mạnh đến đâu thì cũng không thể phí phạm nên vẫn hơi gắng sức.
Nhờ có thêm nội lực của Lệ Tử Mặc, Tân Phong Hi lập tức thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Tốc độ kết quyết của nàng nhanh lên không ít, thậm chí động tác càng thêm linh hoạt.
Tân Phong Hi cũng chẳng hề từ chối, hoặc làm bộ làm tịch nói rằng không cần, để nàng tự mình làm. Một người đàn ông sẵn sàng sánh vai cùng nàng, thương xót nàng, cùng nàng gánh vác mọi chuyện thì nàng tuyệt đối không nên khước từ, hãy để hắn có cơ hội được thể hiện.
Nếu không, lần sau có lẽ hắn sẽ chẳng làm như vậy nữa.
Tần Phong Hi vốn không phải người ngốc.
Thậm chí nàng còn ngẩng đầu, trao cho hắn một nụ cười đầy ngọt ngào.
Dù nụ cười ấy chỉ thoáng qua nhưng lòng Lệ Tử Mặc cũng vì thế mà trở nên ấm áp lạ thường.
Đây là lần đầu tiên hắn được chứng kiến cảnh không có gió mà lại có thể sinh ra gió. Hơn nữa, cơn gió này hoàn toàn khác với gió tự nhiên, nó như sóng vô hình, từng đợt từng đợt trào lên, tràn về phía lớp sương mù dày đặc phía trước. Gió chuyển động theo ý muốn, đúng là nàng có thể khống chế nó thật.
Tuy nhiên, vì hắn cũng tham gia nên dễ dàng cảm nhận được việc thi triển Thanh Phong Quyết này tiêu hao nội lực đến mức nào. Nội lực của hắn liên tục truyền vào cơ thể nàng, nhưng chẳng mấy chốc đã bị tiêu hao.
Nhớ lại trước đó nàng còn định tự mình thực hiện, trong lòng Lệ Tử Mặc không khỏi buồn bực. Hắn thầm nghĩ, liệu có phải bản thân vẫn chưa làm đủ? Không được, hắn phải tiếp tục cố gắng, hy vọng có một ngày, bất cứ khi nào gặp khó khăn, điều đầu tiên nàng nghĩ đến chính là ngả vào vòng tay hắn.
Nếu biết được suy nghĩ của hắn, Tần Phong Hi nhất định sẽ trợn mắt khinh bỉ. Vừa thích nàng mạnh mẽ có thể sóng vai cùng mình, lại vừa mong nàng mềm mại yếu đuối dựa dẫm, rốt cuộc là muốn như thế nào đây?!
Cuối cùng, lớp sương mù cũng từ từ tản ra.
Ngay lập tức, từ bờ vang lên những tiếng reo hò.
“Chắc chắn là ta đã đặt đúng cược rồi, chắc chắn là thế!”
“Gào cái gì, vẫn chưa phân thắng bại đâu!”
“Sao lâu thế mà vẫn chưa thấy ai ra nhỉ? Chẳng lẽ đều xảy ra chuyện rồi? Ui da, ai đập đầu ta vậy!”
“Ngươi ăn gan hùm mật gấu nên mới ăn nói hàm hồ phải không, chẳng lẽ ngươi quên ai đã tiến vào à? Nếu ở đây xảy ra chuyện, chúng ta còn không mau chạy đi, hết thảy đều
bị bắt hết thôi!”
Người kia nghe xong, thấy cũng có lý nên sợ đến mức đổ mồ hôi lạnh. Hơn nữa bản thân cũng đã đặt không ít bạc cược vào đó, lỡ mà mất trắng thì đúng là đau lòng không chịu nổi.
Đúng lúc này, có người reo lên: “Có người ra rồi! Có người ra rồi!”
Chủ quầy chợt bật khỏi lan can đá cao nửa người, nhìn về phía những chiếc thuyền với vẻ đầy kích động.
Điều khiển bọn họ ngạc nhiên là tiếng khóc nức nở của một người phụ nữ truyền đến từ một chiếc thuyền hoa. Rồi người bước ra đầu tiên lại là một người đàn ông đeo mặt nạ bạc.
Kẻ đó quay lại nhìn hai cô nương phía sau, gương mặt dưới lớp mặt nạ thoáng vẻ chán ghét nhưng vẫn đưa tay đỡ lấy một cô gái chân bước loạng choạng như sắp ngất xỉu, trên mình khoác tạm áo choàng của người đàn ông, rồi ôm nàng ta nhảy lên bờ.
“Không phải đó là nha đầu rơi xuống hồ trước đó à?”
Không thể phủ nhận, có những người rất tinh mắt.
“Đó là muội muội của Lưu Vân tiên tử mà.
Tố Vân Tâm cũng nhảy lên bờ, chưa để ai kịp phản ứng đã lao tới đỡ lấy thị nữ của mình: “Người của Hội Hoa Lâu đâu! Ta muốn gặp Lâu chủ, Lâu chủ phải đòi lại công bằng cho thị nữ của ta!”
Mọi người sững sờ. Nàng ta định làm gì đây?
Triệu Vân cũng ngẩn ra, sau đó buông tay, lùi lại vài bước.
Chủ quầy nhíu mày nhìn về phía Triệu Vân, hỏi: “Công tử có được đủ năm chiếc đèn không?”
Triệu Vân giơ tay lên, ba chiếc đèn tinh xảo trong tay thu hút mọi ánh nhìn, hắn ta khẽ lắc đầu nói: “Tại hạ chỉ có ba chiếc đèn, hổ thẹn.
“Công tử được ba chiếc đèn cũng rất lợi hại rồi” Chủ quầy cũng hơi thất vọng, nhưng ánh mắt lại lóe lên tia hy vọng khác. Không lấy được đủ năm đèn cũng không vấn đề, đã có người phá giải toàn bộ các cơ quan rồi!
Tố Vân Tâm thấy lúc này không ai quan tâm đến mình, phần lớn lại ngóng trông người khác đi lên thì nghiến răng, nàng ta mạnh tay kéo áo choàng đang bọc người thị nữ, lớn tiếng kêu lên: “Lâu chủ của Hội Hoa Lâu đâu, khách nhân tại gian chữ kim đánh đập thị nữ của ta đến mức này, các ngươi vẫn còn muốn bao che cho nàng ta sao?”
Lời này vừa hô lên, mấy chữ quan trọng khiến tất cả mọi người đều bị thu hút.
Trong ba tầng, bảy gian của Hội Hoa Lâu, gian chữ kim là nơi tôn quý nhất.
Giờ thì khách nhân ở gian chữ kim đánh đập thị nữ của muội muội Lưu Vân tiên tử sao?
Chà, chuyện này quả thật không tầm thường!
Lại quay đầu nhìn, lập tức có tiếng hít hà kinh ngạc vang lên khắp nơi.
“Trời ơi..” Một đại hán lẩm bẩm, đúng lúc đỡ lấy một tiểu phu nhân phía trước đã bị cảnh tượng trước mắt dọa đến bủn rủn cả người.
Cô thị nữ thanh tú kiều diễm ấy từ cổ xuống ngực là cả một vùng da thịt gồ ghề, máu đã khô lại thành màu đỏ bầm, cộng với mảng thịt đỏ hồng nhấp nhô, quả thật khiến người nhìn không khỏi rợn người! Không chỉ rợn người mà còn gây sự kinh hãi tột độ.
Lúc này ai còn để ý đến cảnh xuân trên khuôn ngực vốn dĩ trắng nõn mềm mại của cô gái kia? Không ai có thể dấy lên tâm tư trước một mảng máu thịt tan nát như vậy! “Tiểu... thư.” Thị nữ hoàn toàn không ngờ Tố Vân Tâm sẽ làm như vậy, nàng ta đã quằn quại vì đau, giờ lại bị kích thích thế này nên máu dâng lên, rồi ngất lịm.
Tố Vân Tâm không phải không nhìn thấy ánh mắt bi phẫn, thất vọng của thị nữ mình trước khi ngất đi, nhưng nàng ta đã bị thương đến mức này, nếu không lợi dụng một phen thì chẳng phải uổng phí sao? Cùng lắm sau này bồi thường cho nàng ta thôi.
“Mọi người xem đi, đây đều là do khách nhân ở gian chữ kim ra tay đấy! Đều là phụ nữ với nhau, sao lòng dạ nàng ta lại độc ác đến thế? Người đàn bà này đúng là lòng lang dạ sói, vậy mà lại chiếm được sự sủng ái của Đế quân Phá Vực, một đời chỉ yêu mình nàng ta, tâm cơ phải thâm sâu đến mức nào! Vốn dĩ Đế quân đã sớm có tình cảm sâu đậm với tỷ tỷ của ta, Lưu Vân tiên tử, nhưng giờ đây vì người phụ nữ lòng dạ rắn rết đó mà từ bỏ tỷ tỷ của ta, thiên lý ở đâu chứ?”
Tố Vân Tâm ôm lấy thị nữ mình, vừa khóc vừa la lối kêu oan, nước mắt lưng tròng.
Triệu Vân vốn không muốn dây dưa, định bỏ đi rồi, nhưng nghe thấy lời nàng ta vừa nói, chân hắn ta liền khựng lại.
Giữa đám đông, Tân Huyễn Thiên đang đợi muội muội của mình tới để thảo luận xem tối nay có làm một bàn rượu và đồ nhắm không, nghe thấy cuộc sống mấy năm qua của nàng qua lời Tố Vân Tâm, khuôn mặt tuấn mỹ của hắn ta bỗng tối sầm.
“Chết tiệt, không muốn sống nữa sao!” Dám mắng Tiểu Hi của hắn ta là người phụ nữ lòng dạ rắn rết?
Tố Vân Tâm thấy toàn bộ sự chú ý của mọi người đều đổ dồn về mình thì khóc to hơn: “Ban đầu chính bọn ta tìm thấy chiếc đèn đó trước, nào ngờ người phụ nữ ấy vừa đến đã tranh đoạt, nha hoàn của ta chỉ tiến lên tranh biện với nàng ta, vậy mà nàng ta lại, nàng ta lại ra tay tàn nhẫn như thế!”
“Tố cô nương, ngươi nói thật không?”
“Đương nhiên là thật, ta có chứng cứ đây!”
Tố Lưu Vân chưa kịp đưa ra chứng cứ, thì lại có thêm vài người đi lên thuyền hoa, chính là Bắc Hải Đường, Lưu Vân tiên tử, và thêm hai người đàn ông lạ mặt khác.
Người cuối cùng bước lên lại là đôi phu thê trẻ vừa bị người ta chê cười trước đó.
Người đàn ông mặc hồng y đeo mặt nạ vàng, còn người nữ che mặt bằng rèm châu vàng, dưới ánh đèn càng thêm lộng lẫy.
Vừa thấy Tố Vân Tâm đang đứng cùng nha hoàn máu me đầm đìa mà nàng ta đang ôm trong lòng, Tố Lưu Vân cũng kinh hãi vô cùng, không khỏi hít một ngụm khí lạnh.
“Tỷ tỷ, cuối cùng tỷ cũng đã trở về! Tỷ phải đòi lại công bằng cho bọn muội!”
Tần Phong Hi và Lệ Tử Mặc cũng nhìn sang, Tân Phong Hi vừa thấy rõ vết thương của nha hoàn thì trợn to mắt.
Nàng lập tức đưa tay che mắt Lệ Tử Mặc lại: “Dù giờ không thấy rõ lắm nhưng dì gì tiểu cô nương ấy cũng mới mười bảy, mười tám tuổi, đừng nhìn, hãy giữ chút tôn nghiêm cho nàng ấy.”
Lệ Tử Mặc gật đầu, lập tức xoay người sang hướng khác.
Tần Phong Hi vẫn còn đang nghĩ, không biết nha hoàn ấy đã gặp phải chuyện gì mà thương tích đầy mình đến thế, thật đáng thương.
“Chính là ngươi! Ngươi khiến nha hoàn của ta bị thương thành thế này mà còn dửng dưng như chẳng có chuyện gì! Tâm địa ngươi rốt cuộc làm từ gì chứ!” Tố Vân Tâm giàn giụa nước mắt, trông như đau đớn phẫn nộ đến cực độ, hoàn toàn không giống giả vờ.