Đậu Đỏ Bé Bé
Nguồn: tamlinh247.biz
Tần Phong Hi thật sự hiếu kỳ, muốn xem rốt cuộc Tố Vân Tâm sẽ đưa ra chứng cứ gì. Thấy Tần Phong Hi chẳng chút bận tâm, trong lòng Tố Vân Tâm càng thêm căm hận. Nàng ta không dám hận Tố Lưu Vân, cũng chẳng thích Lệ Tử Mặc, nhưng lại ghét cay ghét đắng Tần Phong Hi Nàng ta nghĩ rằng chính Tổ Lưu Vân đã cướp đi cơ hội bái sư ở Lệ Vân Sơn của mình. Nếu không có Tố Lưu Vân thì người danh tiếng lẫy lừng trong thiên hạ hiện giờ đã là nàng ta, và nàng ta cũng sẽ được người đời ghép cặp với Lệ Tử Mặc. Đáng lý nàng ta phải xứng với một đấng đế vương. Còn Lệ Tử Mặc vừa không tốt vừa không đúng. Tại sao hắn lại để người đời cho rằng Tố Lưu Vân xứng với hắn, có thể làm Hoàng hậu của hắn? Đáng lý ra hắn phải nhìn thấu bộ mặt thật của Tố Lưu Vân mới phải! Còn Tần Phong Hi, nàng ta với Tố Lưu Vân đã ngấm ngầm đấu đá bao nhiêu năm, mà chẳng được gì. Tân Phong Hi dựa vào cái gì mà vừa xuất hiện đã nhận được sự sủng ái của Lệ Tử Mặc? Nàng là cái thá gì? Dù sao, nàng ta cũng sẽ kéo cả ba người đó xuống, giẫm nát dưới chân. Nàng ta sẽ khong để yên cho ai đâu! Chuyện đêm nay chẳng phải chính là một mũi tên trúng ba con chim sao? Tần Phong Hi chính là một người phụ nữ tâm địa rắn rết, độc ác tàn nhẫn, ngược đãi hạ nhân của nàng ta. Tố Lưu Vân thì tỏ ra thoát tục thanh cao, thực chất là một tiện nhân mưu toan hãm hại đường muội của mình để tiếp cận đàn ông. Còn Lệ Tử Mặc, hắn chính là một kẻ ngốc, lại đi dây dưa với hai người phụ nữ này. “Ngươi nghĩ ta không có chứng cứ sao?” Tố Vân Tâm lấy từ trong tay áo ra một mảnh vải, giơ cao để mọi người thấy rõ: “Nhìn đi, đây là mảnh vải nha hoàn của ta xé ra từ váy của nàng ta trong lúc giằng co! Ngươi dám đứng ra đối chiếu không?” “Không cần đối chiếu đâu, đó là của ta.” Tần Phong Hi vốn tưởng rằng nàng ta sẽ có bằng chứng gì khác, hóa ra chỉ là thứ này. Vừa nhìn thấy, nàng đã nhớ lại lúc rời khỏi khoang thuyền ngầm, váy nàng có bị vướng vào đâu đó, nhưng nàng không để ý lắm. Có lẽ sau đó Tố Vân Tâm đã đến nơi ấy, kích hoạt cơ quan khiến nha hoàn bị thương, rồi nhặt được mảnh vải này để bày mưu lừa gạt mọi người. Tuy nhiên, nàng thật sự không hiểu, việc vu khống nàng như vậy có ý nghĩa gì? “... Ngươi thừa nhận rồi?!” Tố Vân Tâm vốn tưởng nàng sẽ chối cãi, không ngờ nàng lại thẳng thắn thừa nhận ngay! “Phải, ta khi qua ải có vô tình vướng vào váy thôi, chuyện này thừa nhận thì có gì khó? Nhưng còn ngươi, tùy tiện nhặt được một mảnh vải rồi muốn cắn người loạn xạ, sao Lưu Vân tiên tử lại thả ngươi ra vậy? Có cần ta tặng ngươi cái vòng cổ kèm xích không, đeo vào rồi lôi về nhà cho rồi. Nhiều người không hiểu lời Tần Phong Hi, còn những người hiểu thì cũng không dám cười lớn, dù sao đó cũng là người của Lệ Vân Sơn, đâu ai dám chọc vào? Tần Huyễn Thiên nhanh trí đá vào người một gã thị vệ áo xanh đứng gần mình. Tên ngốc, mau nói đỡ cho muội ấy đi chứ! Tên thị vệ áo xanh vốn đang thu tiền đặt cược, rất lanh lợi, bị đá một phát liền cười lớn hô lên: “Hahaha, ý của Đế phi là muốn tiên tử Tố Lưu Vân coi muội muội như chó đeo vòng cổ sao?” Vừa nói xong, Tần Huyễn Thiên liền đá hắn ta lần nữa, tránh để người khác phát hiện ai là người đã nói. Tần Phong Hi cười khúc khích. Những người khác không thấy, nhưng nàng thì nhìn thấy rõ ràng. Tố Vân Tâm tức tối định nói gì đó, nhưng Tân Phong Hi đã ngắt lời nàng ta: “Ta còn đang chờ thu tiền cược đây, không rảnh đôi co với ngươi. Ngươi nói mảnh vải này là do nha hoàn của ngươi xé ra được trong lúc giằng co với ta?” Nàng cúi đầu nhìn lại váy mình, bật cười nhạo: “Không biết khi đó nha hoàn của ngươi ở tư thế nào? Nằm sấp dưới đất sao? Nếu là nằm sấp, mà ta còn có ý làm hại nàng ta, chẳng phải nàng ta sẽ vội bò dậy chống trả sao? Cớ gì lại đi giằng co với váy ta? Trước đây, ta có nuôi một con chó cũng thích làm vậy, thường cắn váy ta khi ta sắp rời đi, quyến luyến không muốn buông” Mọi người nghe xong thì phá lên cười. Quả thật vậy, vị trí bị xé trên váy quả là kỳ quái, chính là phần gấu váy dưới cùng. Tân Phong Hi lại nói tiếp: “Còn nữa, nếu thật sự bị giằng co bằng tay thì cũng không thể chỉ xé ra một mảnh nhỏ như vậy, ít nhất cũng phải là cả một mảng cơ. À, nếu ngươi nói là do tay nha hoàn của ngươi chỉ dùng một hai ngón tay để bấu, vậy phiền ngươi thử với váy của Lưu Vân tiên tử đi, xem ngươi có thể bấu mà xé ra một mảnh nhỏ thế này không?” Nghe có vớ vẩn không chứ? “Thêm nữa, ta và nha hoàn của ngươi xảy ra xô xát? Động cơ đâu? Mục đích đâu? Mấy chuyện này tạm thời chưa bàn, nếu thật sự là ta động thủ với nàng ta, thì giờ liệu nàng ta còn mạng không?” Tần Phong Hi nói xong, nhẹ nhàng nhấc chân, dẫm một cái xuống mặt đất. Mọi người không thấy nàng dùng bao nhiêu sức, nhưng tấm đá xanh dưới chân nàng lại vỡ nát thành từng mảng lớn. Mọi người hít một hơi lạnh. Thật không ngờ nội lực của Đế phi Phá Vực này lại cao siêu đến vậy! Nhìn nàng chỉ chừng ấy tuổi, nhưng công lực đã đạt đến trình độ khiến người ta phải kinh hãi. Ánh mắt Bắc Hải Đường chợt lóe lên. Nếu Tần Phong Hi bảo nàng chưa từng uống thạch tủy ngàn năm thì e là khó tin! Nhưng giờ chuyện đã qua lâu, nhắc lại thạch tủy ngàn năm cũng chẳng có ích gì, chỉ làm ảnh hưởng quan hệ đôi bên. Dù sao nàng ta cũng không tin lời của Tố Vân Tâm, Tân Phong Hi không cần phải ra tay với một nha hoàn tầm thường. Nếu là vì nàng ta chọc giận Lệ Tử Mặc, có thể hắn sẽ ra tay đấy, nhưng tuyệt đối sẽ không khiến nàng ta bị thương kiểu này. Tố Vân Tâm không ngờ Tần Phong Hi lại điềm nhiên, có thể rành rọt chỉ ra từng điểm yếu, trong thoáng chốc nàng ta á khẩu không nói được gì. Tố Lưu Vân định lên tiếng, nhưng chủ sạp vốn bị mọi người bỏ quên lại đột nhiên lên tiếng: “Nha hoàn ấy là do chạm phải cơ quan bên trong, bị lửa thiêu cháy, sau đó không xử lý tốt, có người vô tình xé mất một mảng da thịt lớn. Vết thương này là do lửa gây nên. Hắn ta dừng một chút, bổ sung thêm: “Cơ quan ấy bảo vệ bảo vật của tộc ta, do trưởng lão đã khuất canh giữ, ai không tham tài vật sẽ không chạm vào cơ quan” Ý là, các ngươi tham tài mà động vào bảo vật của ta, bị thương thì trách ai? Tố Vân Tâm tức đến mức suýt hộc máu! Trời đất ơi! Biết rõ như vậy thì sao không nói sớm hả? Tần Phong Hi liếc chủ sạp một cái, bĩu môi. Ngươi đấy, sớm nói rõ thì có phải ta đỡ tốn hơi rồi không? Tố Lưu Vân cắn răng, nhanh chóng điểm huyệt ngủ của Tố Vân Tâm, ra hiệu cho các nha hoàn đỡ nàng ta dậy rồi dịu dàng nói với Tần Phong Hi: “Muội muội này của ta từ nhỏ đã bị chiều chuộng sinh hư, Lưu Vân thay mặt muội ấy xin lỗi Tần cô nương, ta sẽ đưa muội ấy về Lệ Vân Sơn, phạt giam giữ ba năm, không cho phép xuống núi. Mong Tần cô nương niệm tình muội ấy còn trẻ người non dại mà tha cho muội ấy một lần?” Dù nói với Tần Phong Hi nhưng ánh mắt nàng ta lại hơi ngấn lệ nhìn về phía Lệ Tử Mặc. Lệ Tử Mặc lạnh lùng nói: “Ngươi gọi nàng ấy là Tần cô nương là ý gì? Đây là phi tử của bổn Đế quân.” Tần Phong Hi suýt bật cười. Trước kia vị này còn giữ chút thể diện cho Tố Lưu Vân, có lẽ vì giữa họ từng có giao tình, nhưng với tính cách nhớ thù nhỏ nhen của hắn, e là chút giao tình ấy giờ đã tan biến không còn. Mặt Tố Lưu Vân trắng bệch, ánh mắt lộ vẻ thê lương. Nhưng Lệ Tử Mặc lại bước lên vài bước, nói: “Người phụ nữ của bổn Đế quân, ngươi cho rằng chỉ cần mèo chó nào đó đến nhục mạ một phen rồi xin lỗi là xong sao?” Vừa dứt lời, không ai thấy hắn ra tay như thế nào, Tố Vân Tâm và nha hoàn đang ngất xỉu đồng thời bị hất văng. Hai tiếng “tõm” vang lên, cả hai người đều rơi xuống hồ. Mọi người không kiềm được kinh ngạc thốt lên. Hai người ấy, một kẻ bị điểm huyệt ngủ, một kẻ còn ngất xỉu, rơi xuống hồ chẳng phải là chìm luôn sao... Khóe mắt Tố Lưu Vân giật giật, chỉ thấy mỗi vẻ sát khí băng giá của Lệ Tử Mặc. Nhưng nàng ta không thể trơ mắt đứng nhìn, nếu không thiên hạ chẳng biết sẽ đồn thổi thế nào. Những năm qua nàng ta nuông chiều Tố Vân Tâm, dung túng nàng ta làm càn, lo dọn dẹp mớ hỗn độn do nàng ta để lại, chỉ để xây dựng hình ảnh biết ơn trả nghĩa. Giờ mà nhìn nàng ta sắp chết đuối mà không cứu, chắc chắn sẽ bị đồn rằng vì đàn ông mà không màng đến muội muội. Vì thế Tố Lưu Vân cắn răng, hét lớn: “Còn đứng ngây ra làm gì, mau cứu người!” Họ ra ngoài tất nhiên không chỉ mang theo vài nha hoàn mà còn mang cả đệ tử Lệ Vân Sơn. Lệ Tử Mặc liếc nàng ta, đứng yên tại chỗ: “Cứu người? Được, qua mười nhịp thở bổn Đế quân sẽ cho các ngươi cứu. Mười nhịp thở sau! Hai người kia đã chìm xuống hồ, thêm mười nhịp nữa thì dù cứu lên liệu còn sống không. “Đế quân không thể nể mặt Lưu Vân một chút sao?” Tố Lưu Vân cắn răng. Lệ Tử Mặc liếc nàng ta: “Ngươi là cái thá gì?” Trước kia hắn còn nể mặt nàng ta, nhưng muội muội của nàng ta dám sỉ nhục Phong Hi, hắn quyết không dung thứ. Câu nói này quá mức đả kích, đến đàn ông nghe còn khó chịu nổi huống hồ là phụ nữ, mà còn là người phụ nữ luôn được tôn sùng. Tố Lưu Vân chỉ thiếu chút nữa là phun ra ngụm máu. Nàng ta siết chặt tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn ta. Nhưng biết nếu cứng rắn đối đầu thì cũng chẳng đời nào vượt qua hắn trong mười nhịp để cứu người, Tố Lưu Vân đành phải lạnh lùng nhìn hồ nước, chờ đến khi hết mười nhịp. Mười nhịp thở bình thường ngắn ngủi, nhưng lúc này lại dài dằng dặc. Bắc Hải Đường chỉ cúi đầu, Tố Lưu Vân lạnh người, biết nàng ta sẽ không đối đầu với Lệ Tử Mặc. Còn Cảnh Tinh Nghiên vừa thấy Lệ Tử Mặc đã sững sờ, càng không dám lên tiếng. Người khác thì đâu ai dám đối đầu trực diện với Lệ Tử Mặc? Nhìn vào hành động lạnh lùng vô tình đẩy người ta xuống hồ của hắn, ai dám tự đâm đầu vào chỗ chết? Cuối cùng cũng hết mười nhịp, Tố Lưu Vân lập tức ra lệnh cứu người, đệ tử Lệ Vân Sơn nhanh chóng nhảy xuống hồ. Nhưng mặt mũi của Lệ Vân Sơn, đêm nay đã mất sạch. Lúc này, chủ sạp bước lên nói: “Các vị phá trận của ta phải không? Mau đến nhận đá Phượng Hoàng!” Mọi người lại giật mình. Họ là người thắng ư? Có người lập tức than trời: “Vậy là chúng ta đều thua?” Họ có thể phản đối sao? Nếu hai vị kia không dùng thân phận giả thì làm gì có chuyện họ không cược cho hai người đó được? Người của Hội Hoa Lâu lên tiếng: “Đã đặt cược thì phải chấp nhận thua, đâu có quy định phải báo ra thân phận thật” Tần Phong Hi nhìn hắn ta một cái, biết chắc chắn mục đích của hắn ta không chỉ đơn giản là đưa đá Phượng Hoàng.