Chương 135 Dù nhìn có vẻ

Diêm Phong
Nguồn: metruyenhot.me
Trác Linh Vũ, là bạn cùng lớp thời trung học của Tô Vô Tế. Tuổi học trò, ai mà chẳng từng thích thầm một ai đó. Dù nhìn có vẻ bất cần phóng khoáng, Tô Tiểu Sứ cũng từng trải qua cảm giác đó Từ nhỏ đến lớn, anh ấy cũng từng là một học sinh bình thường như bao người. Chỉ là do bố mẹ luôn thuê những thầy giáo kỳ quặc để dạy anh, bắt anh làm những nhiệm vụ kỳ quặc, nên suốt thời đi học Tô Vô Tế luôn trong tình trạng đi học thất thường, thậm chí thường xuyên vắng mặt trong các kỳ thi, nên lúc nào anh cũng đứng bét lớp. Thời trung học của Tô Vô Tế, học sinh đứng đầu lớp luôn là một cô gái tên Trác Linh Vũ. Con trai tuổi mới lớn thường hay a dua theo bạn bè, từ chuyện hút thuốc, đánh nhau, mê thần tượng cho đến cùng thích một cô gái. Trác Linh Vũ thời đó thực sự rất nổi bật, học giỏi, lại xinh đẹp, gia thế cũng khá tốt, là báu vật của trường. Lớp 10, các nam sinh đua nhau viết thư tình cho cô, Tô Vô Tế cũng thuận tay viết một lá, còn kiên trì theo đuổi lấy lòng cô suốt nửa học kỳ - cứ đến lớp là Tô Vô Tế lại mua sẵn bữa sáng và cả băng vệ sinh cho Trác Linh Vũ. Có cô gái nào mà ngày nào cũng đến tháng đâu. Tuy nhiên, lúc đó Tô Vô Tế thực sự cảm thấy Trác Linh Vũ khá tốt, ai bảo hồi đó anh còn non nớt, chưa từng trải, cũng chưa từng gặp Tống Tri Ngư. Ừm, còn chưa gặp Mộ Thiên Vũ, Park Nhạn Hi, Giang Vãn Tinh, Tiêu Nhân Lôi ... Sau khi Tô Vô Tế cũng viết thư tình, các nam sinh khác đành chuyển sang chỉ dám thầm thích Trác Linh Vũ - không cách nào khác, họ đánh không thắng Tiểu Tô. Nhưng ngay từ đầu, Trac Linh Vũ đã bày tỏ thái độ ro rang với Tô Vô Tế: "Tôi bây giờ chưa muốn yêu đương, tôi hứa với cậu, chỉ cần thi đỗ đại học, tôi sẽ xem xét cậu đầu tiên." Nhưng dù vậy, cô vẫn nhận hết những thứ Tô Vô Tế mua cho. Trác Linh Vũ không biết rằng, những đồng tiền này là Tô Vô Tế tiết kiệm từ khoản tiền sinh hoạt ít ỏi của mình. Ừm, ông bố không đáng tin cậy của anh, nghe nói từ nhỏ đã lớn lên trong trại trẻ mồ côi, chịu không ít khổ cực, nên luôn kiên trì quan niệm "nuôi con trai phải khổ”. Tuy nhiên, sau nửa học kỳ 2 lớp 10, Tô Vô Tế hầu như không đến trường nữa. Trác Linh Vũ lúc đầu còn không quen việc tự mua bữa sáng, nhưng sau khi đói bụng vài ngày, chỗ trống bữa sáng nhanh chóng được các nam sinh khác lấp đầy Cô gái này cũng khá tỉnh táo, thời trung học thực sự chưa từng yêu ai, lần thi đại học đầu tiên cô thi khá tốt, cơ bản đạt điểm chuẩn của hai trường đại học hàng đầu ở Thủ đô, nhưng cô lại đánh giá quá cao khả năng của mình, cố chấp chỉ đăng ký những ngành hot của hai trường đó, và còn không chấp nhận điều chỉnh ngành. Không nghi ngờ gì, trượt đại học. Vậy nên Trác Linh Vũ chỉ có thể thi lại một năm, năm thứ hai còn không bằng năm đầu, cuối cung vao được trường Nam Đại. Năm nay, cô thi đỗ cao học ngành Khoa học và Kỹ thuật Quản lý của Đại học Lâm Châu. Trác Linh Vũ nói: "Tô Vô Tế, trước đây tôi thực sự đã nói với cậu, đợi lên đại học khi yêu đương sẽ xem xét cậu đầu tiên ... nhưng mà ... " Cô ấy còn nhớ những lời năm xưa! Tô Vô Tế nhat điếu thuốc rơi dưới đat lên, ném vao thung rác rồi hỏi luôn: "Nhưng mà sao?" 'Sau khi tốt nghiệp trung học, tôi đã rời khỏi tất cả nhóm chat lớp, mất liên lạc với hầu hết bạn cùng lớp, nhưng tôi không ngờ cậu lại kiên trì đến thế, theo đuổi tận đại học Lâm Châu." Tô Vô Tế lâu rồi không bị ai làm cho choáng váng chỉ với vài câu nói: "Tôi chỉ là tình cờ thôi ... " Đứng bên cạnh Trác Linh Vũ còn có vài nam sinh nữ sinh, có vẻ đều là bạn bè của cô ấy. Ánh mắt của nhóm bạn này, phần lớn đều tỏ ra tò mò, cũng có người đang xem trò. Trác Linh Vũ nhìn chiếc Santana cũ kỹ: "Đây là xe của cậu à?" Tô Vô Tế cười cười: "Là xe của tôi, lái khá thuận tay, thuần túy là phương tiện đi lại." Nhưng lời này rơi vào tai một số sinh viên, sẽ khiến họ cảm thấy, chỉ có những người mua không nổi xe tốt mới hay nói "xe chỉ là phương tiện đi lại", không ngừng nhấn mạnh. Một nữ sinh nói: "Ừm, ở tuổi này, tự mình mua được một chiếc xe cũng khá tốt rồi.' Tô Vô Tế nói: "Đúng thế, đặc biệt bền, Trác Linh Vũ, cậu có muốn lên ngồi thử không, lâu rồi không gặp, đưa cậu đi dạo một vòng?" Anh nói rồi, anh ta vui vẻ vỗ vào thân xe ... Bộp! Gương chiếu hậu của xe bị rung rơi xuống.