Lần này, Tô Vô Tế không có ý định tự mình ra tay, chỉ muốn xem tình trạng tổng thể của Hứa Gia Yên như thế nào.
Có Tiểu Bàng và Tiêu Nhân Lôi là đủ để đối phó với Lý Tôn Dương rồi, lại còn sắp xếp thêm tên kế toán độc miệng kia đi nữa, dù đối phương có giấu tiền trong heo đất tiền lì xì của con riêng thì cũng sẽ bị lật tung ra.
Một nghĩ đến việc sắp thu về một khoản tiền lớn, tâm trạng Tô Vô Tế trở nên vui vẻ không thể tả, anh cười nói:
"Được đấy, giờ tôi có đủ tiền để lo cho cô rồi."
Hehe, vòng ba 86cm, phải giữ gìn kỹ mới được.
"Anh cứ giữ lấy mà dùng, tôi đâu có thiếu tiền." Long Thanh Hòa cười nhẹ nói: "Thu nhập hàng năm của tôi cũng rất cao."
"Vậy tôi đi trước đây." Tô Vô Tế vừa húp phở bò vừa nói: "À, chuyện xảy ra hôm qua, đừng kể với ai nhé, ở Hoa Hạ nhìn vậy thôi chứ vẫn có chỗ nguy hiểm, dễ gặp rắc rối lắm."
Long Thanh Hòa nói: "Ừm, tôi biết rồi, tôi sẽ giữ kín."
Nghe Tô Vô Tế nói sẽ đi, trong mắt cô có chút phức tạp: "Vậy, sau này anh có thể thường xuyên ghé chơi."
"Được thôi." Tô Vô Tế cười toe toét: "Cô cũng có thể qua Hoàng Hậu chơi mạt chược với tôi. Mấy cô kia lúc nào cũng có ý đồ riêng, cứ thích dụ dỗ tôi, không ai trong sáng cả."
Long Thanh Hòa suýt phun ra: "Anh nói đêm nào cũng có bạn gái mới mà, vậy chẳng phải anh cũng vui vẻ để bị họ lừa à?"
Tô Vô Tế hehe cười: "Gu của tôi cao lắm, phải xinh như MC Long thì tôi mới miễng cưỡng chịu đấy."
Nói xong, Tô Vô Tế vào phòng tắm tắm rửa.
Long Thanh Hoa đứng trước gương soi toàn than, xoay một vong, nhìn vay ngu bay lên đến eo, phần đẹp nhất lộ ra ngoài, mặt cô có vẻ không cam lòng: "Hứ, miễn cưỡng sao?"
Khi Tô Vô Tế tắm xong, thay đồ xong, chuẩn bị ra ngoài, Long Thanh Hòa lại dang rộng đôi tay: "Tôi không tiễn anh, ngoài kia đông người, cho tôi ôm anh một cái ở đây được không?"
Cô không phải sợ người ta nhìn thấy, tuy mình không phải ngôi sao có lượng fan lớn, nhưng nếu bị paparazzi chụp đăng lên mạng, hậu quả vẫn sẽ khá phức tạp, đặc biệt là Tô Vô Tế, với tư cách bạn trai tin đồn của Long Thanh Hòa, cuộc sống bình thường của anh cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Tô Vô Tế tỏ vẻ cảnh giác: "Cô không phải yêu tôi rồi chứ?"
"Không phải đâu." Cánh tay Long Thanh Hòa vẫn không hạ xuống: "Hôm nay trải qua quá nhiều chuyện, chỉ muốn ôm để bày tỏ sự thân thiết thôi."
Nếu là trước đây, chắc cô ấy sẽ nghĩ mình bị khùng mất - mới quen nhau chưa đầy một ngày mà đã ngủ chung phòng với đàn ông, còn chủ động đòi ôm tạm biệt!
Tô Vô Tế liếc nhìn bộ váy ngủ và đôi chân trắng nõn lộ ra ngoài của cô, miễn cưỡng đồng ý: "Được thôi."
Nói là ôm nhẹ mà không phải chỉ chạm rồi buông ra ngay.
Long Thanh Hòa cao một mét bảy, cô chôn mặt vào vai Tô Vô Tế: "Hôm qua, nếu tôi bị mấy tên côn đồ đó làm nhục, chắc chắn sẽ chọn tự tử, là anh đã cứu tôi."
Đôi tay Tô Vô Tế ôm lấy vòng eo thon của cô: "Eo cô mềm thật đấy."
Long Thanh Hòa nói: "Tôi đột nhiên hiểu tại sao anh lại bỏ ra nhiều công sức để bắt chị Phân, tại sao lại để gạch trong cốp xe ... đều xuất phát từ lòng tốt của anh."
Tô Vô Tế: "Vòng eo cô bao nhiêu nhỉ?"
Long Thanh Hòa cười nhẹ: "Anh không cần cố tình chuyển chủ đề, cứ tỏ ra bỡn cợt để che đi lòng tốt."
Tô Vô Tế: "Tôi thực sự chỉ thiếu thông tin vòng eo thôi ... "
Ôm thật chặt Tô Vô Tế, Long Thanh Hòa buông tay ra, rất nghiêm túc nhìn vào mắt anh, nói: "Được gặp anh, là niềm vui bất ngờ lớn nhất trong cuộc sống mệt mỏi của tôi những năm gần đây."
Khi cô ấy buông ra, Tô Vô Tế vẫn còn lưu luyến: "Vậy lần sau gặp nhau sẽ ôm nhiều lần hơn."
Long Thanh Hòa cười tươi: "Ừm, được!"
Ngay cả bản thân cô cũng không nhận ra, trong mắt mình đã bừng lên niềm mong đợi to lớn.
Cuộc sống hàng ngày dưới ánh đèn sân khấu, tuy có vẻ lộng lẫy nhưng khiến Long Thanh Hòa kiệt sức cả thân lẫn tâm, đôi khi thậm chí muốn trốn tránh một thời gian.
Nhưng có lẽ, từ tối hôm qua, mọi thứ sẽ trở nên khác biệt.
Lúc này, điện thoại của Tiêu Nhân Lôi gọi đến: "Sếp, chúng em đã đến Ninh Hải rồi, Hứa Gia Yên nói hôm nay buổi sáng cô ấy có ca phẫu thuật, không có thời gian gặp anh."
Tô Vô Tế bản năng cảm thấy có gì đó không đúng, lập tức đẩy cửa xuống lầu: "Vậy thì trực tiếp đến Bệnh viện Từ Hội tìm cô ấy, người phụ nữ này giấu quá nhiều bí mật, nhất định phải đào sạch cho được."
Long Thanh Hòa lập tức đến bên cửa sổ, chờ xem Tô Vô Tế đi ra từ cổng tòa nhà.
Cho đến khi đối phương lên xe, xe biến mất khỏi tầm nhìn, cô mới thu hồi ánh mắt.
"Anh thực sự là người như thế nào?" Long Thanh Hòa tự nhẩm, nhíu mày nhẹ.
Tuy nhiên, lông mày cô nhanh chóng duỗi ra: "Dù anh là người như thế nào, dù sao cũng là người tốt."
Long Thanh Hòa mở điện thoại, đăng một dòng Weibo.
Nội dung là-
Trong đêm hôm qua, anh đã chữa lành tôi.
Với độ nổi tiếng của Long Thanh Hòa, dòng Weibo này đăng ra, chắc chẳn có nghĩa là-
Lên hot search là cai chắc!
Tô Vô Tế chia quân làm hai hướng, Tiểu Bàng và kế toán dẫn đội đi chặn Lý Tôn Dương, còn anh thì cùng Tiêu Nhân Lôi đến Bệnh viện Từ Hội.
Hỏi mới biết, Hứa Gia Yên hôm nay chỉ sắp xếp một ca phẫu thuật vào buổi sáng, giờ ca phẫu thuật đã kết thúc, người cũng đã xin phép về nhà.
"Điện thoại cũng tắt máy." Tiêu Nhân Lôi nói: "Liên lạc không được."