Mộc Hạ Vy chán nản bỏ kem vào miệng, tay cô không ngừng xúc kem trong hộp bỏ vào miệng. Thật là không còn gì để nói. Ông bà ngoại bắt cô đi học nha. Lại còn vào lớp nam nữ chủ, tức chết rồi.
Trước kia cô cũng được tham gia lớp các lớp học như thường, chỉ có điều phải chịu sự giám sát của tổ chức, Lưu Thủy Tinh là người học cùng cô trong những năm tháng ấy,vì vậy các kiến thức chỉ thừa không thiếu. Chết! Lại nghĩ đến con nhỏ phản bội Lưu Thủy Tinh. Ánh mắt Hạ Vy chợt nồng sát khí. Tại sao trước kia cô phải đối sự với cô ta tốt vậy. Biết có ngày cô ta phản mình thì đã không thèm thân thiết với cô ta.