Chương 21-2: (2)

Áp Áp Áp Bất Tri Đạo
Nguồn: metruyenhot.me
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Tay của em, tôi nhìn xem." Đột nhiên vang lên thanh âm, cắt đứt suy nghĩ của Đường Thu Bạch. "Không có gì đâu, so với hôm qua đỡ hơn nhiều rồi." Đường Thu Bạch đưa tay phải qua cho cô xem. Cảnh Thư Vân nắm cổ tay Đường Thu Bạch, nhìn trái nhìn phải, phát hiện cục sưng cũng không tiêu, màu sắc dường như còn trở nên thâm hơn chút, "Thật không?" "Đúng vậy, so ngày hôm qua đỡ hơn chút rồi." Đường Thu Bạch ngẩng mắt lên nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của Cảnh Thư Vân, nói tiếp: "Em cảm thấy, đỡ hơn một chút so với hôm qua." Cảnh Thư Vân không tỏ ý kiến, chỉ cẩn thận nhìn một hồi nữa, mới buông tay, nhẹ nhàng nói: "Thời gian tới em cũng phải chú ý." "Được, không sao, em lại không làm thực nghiệm." Đường Thu Bạch cười thả tay xuống, dư quang quét đến Địch Nghiên vẻ mặt vẫn trước sau như một, không có bất kỳ biểu cảm gì, ngay cả ánh mắt cũng là bình tĩnh nhìn phía trước, tựa như không có gì xảy ra. Không hổ là trợ lý số một của Cảnh Thư Vân, tính chuyên nghiệp bồi dưỡng thật sự rất tốt, Đường Thu Bạch cảm thán. Tới công ty, vẫn đang trong thời gian nghỉ trưa, Lam Hoa còn có một điểm làm cá nhân Đường Thu Bạch cảm thấy vô cùng tốt, đó chính là Lam Hoa sắp xếp cho mỗi người một chiếc ghế nằm, ghế nằm có thể co lại duỗi ra. Mỗi nhân viên một cái, đến lúc ngủ trưa có thể mở ra nghỉ ngơi ở bên cạnh vị trí của mình, đồng thời trên đó có nguyên một bộ gối đầu và chăn mỏng. Trước mặc kệ người có cần dùng hay không, nhưng ít ra đều chuẩn bị cho mỗi người, liền nhân tính hóa vô cùng. Vậy cho nên buổi trưa không có thực nghiệm cấp thiết, nằm nhoài trên bàn lại cảm thấy đè tay đau, vậy nên đều sẽ lựa chọn ghế nằm. Điểm này vô cùng nhỏ, có thể nói là bé đến không đáng kể, nhưng mà Đường Thu Bạch vẫn cho rằng, trong tiểu tiết cho thấy phẩm chất của công ty. Thang máy tới tầng 3, Đường Thu Bạch chào hỏi với Cảnh Thư Vân trong thang máy, trở lại phòng làm việc của mình. Ngủ là không thể nào ngủ được, lúc Đường Thu Bạch lấy di động ra, mới thấy tin nhắn Hạ Sâm gửi tới. "Sư phụ, hôm nay sao chị không tới?" "Sư phụ, chị xin nghỉ?" Thời gian gửi là buổi sáng, Đường Thu Bạch căn bản không chú ý tới thông báo WeChat. "Đúng vậy, xin nghỉ nửa ngày, sao vậy?" Trả lời tin nhắn xong, Đường Thu Bạch mở máy tính ra, hệ thống văn kiện tạm thời không sửa được, thiếu một tay đánh chữ, tốc độ có thể so với rùa bò, Đường Thu Bạch quyết định trước tiên xác nhận giá cả dụng cụ với nhà máy. Ngành kiểm tra đo lường, tuy rằng chia thành rất nhiều bộ phận, môi trường, nông sản, thực phẩm, vệ sinh công cộng v.v, nhưng trên thực tế có thể nói vẫn có rất nhiều điểm tương đồng, hoặc là nói các thực nghiệm cơ bản đều có điểm chung. Vốn dĩ Lam Hoa có một phòng thí nghiệm môi trường, máy móc chuẩn bị cũng hết sức đầy đủ, nhưng nếu muốn xin công nhận nông sản đạt chuẩn thì không chỉ yêu cầu phân chia ra khu thực nghiệm mới, bộ phận máy móc cũng phải tách ra. Dẫu sao nông sản xét đến cùng là muốn bỏ vào miệng, còn môi trường thì không cần, đơn giản lấy kim loại nặng vô cơ làm ví dụ, nông sản nồng độ thấp, môi trường nồng độ cao, bởi vậy về cơ bản đã quyết định bộ phận dụng cụ của chúng không thể dùng chung. Lúc đầu Đường Thu Bạch ở Quang Thần không phân chia tỉ mỉ, nông sản trước khi xử lý đã rất dễ bị vật tư môi trường đã qua sử dụng thải ra làm ô nhiễm, một khi ô nhiễm, thực nghiệm lập tức trở thành phế thải. Điện thoại Đường Thu Bạch đặt ở trên bàn chợt rung lên, Hạ Sâm trả lời tin nhắn. "À! Vậy chị đến phòng làm việc chưa thế?" "Tới rồi." Đường Thu Bạch cũng không cầm di động, dứt khoát lựa chọn nhất chỉ thiền đánh chữ pháp*(cách đánh chữ bằng một ngón). "Vậy em tới tìm chị, ngày hôm qua bọn em nghiệm chứng thực nghiệm hạng mục mở rộng làm ra không đúng, sư phụ chị giúp bọn em xem thử xem." Hạ Sâm trả lời rất nhanh. "Được." Chỉ mấy phút, Hạ Sâm đã đứng ở trước bàn làm việc của Đường Thu Bạch, chẳng qua là vẻ mặt khiếp sợ, hai mắt trợn to, miệng há ra, nhưng mà Đường Thu Bạch cảm thấy, nhét trứng gà thì không nhét lọt, khả năng có thể nhét hai cái trứng cút. "Sư phụ!!" Hạ Sâm cao giọng kêu lên, ngay sau đó lướt qua bàn làm việc đi tới bên cạnh Đường Thu Bạch, hai tay do dự treo giữa không trung, chạm vào cũng không tốt, không chạm vào cũng không tốt. "Chị...... Tay chị sao thế?" "Lúc lấy đồ, bị đập trúng, không sao." Đường Thu Bạch theo tầm mắt Hạ Sâm nhìn về phía tay phải. "ĐM! Thứ gì nặng thế, vậy chị tìm người giúp chị a, chị muốn học theo Doraemon cũng không cần học như vậy chứ?" Hạ Sâm khom người, cũng không dám chạm vào tay Đường Thu Bạch, liền tự mình chuyển đầu trái phải nhìn tay phải của Đường Thu Bạch. "Tôi cảm ơn em, còn có thể nhớ tới Doraemon, có phải tôi còn nên khen em hồn nhiên trong sáng như một đứa trẻ không hả!" Đường Thu Bạch bất đắc dĩ dỗi nói. "Không đau sao?" "Còn tốt, đã......" Đường Thu Bạch mới vừa nhớ lại vẻ nhu hòa trong ánh mắt Cảnh Thư Vân khi cầm cổ tay nàng ngày hôm qua, lời còn chưa nói xong, tiếng gõ cửa đã cắt ngang lời nàng. "Mời vào." Người tiến vào là Địch Nghiên, trên tay còn ôm một vật nhỏ hình chữ nhật, thoạt nhìn hình như còn khá nặng. "Đường bộ trưởng, xin lỗi quấy rầy cô, Cảnh tổng kêu tôi đưa chiếc tủ lạnh ô tô* nhỏ này tới đây cho cô." Lần này Đường Thu Bạch cũng kinh hãi rồi, "Tủ, lạnh, ô, tô?" Nàng từng chữ từng chữ, nói.