Chương 1925 Có lẽ đáp án ở trong Thần Cung.

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
Cự long im lặng  hồi lâu, lửa đỏ trong mắt dần ảm đạm, không biết là đang suy nghĩ hay đang nhớ lại. Ngay sau đó, nó phát ra vài tiếng rồng ngâm trầm thấp kéo dài, trong thanh âm kèm theo ý vị cổ xưa và thâm sâu. Tuy Lý Dục Thần không thể hiểu hết được ngôn ngữ rồng, nhưng loại ký ức ấy truyền vào trong đầu anh. Trên bầu trời, mây trắng vạn dặm tựa như tấm lụa trắng vô biên mà tĩnh lặng, nhẹ nhàng trải dài giữa thiên không mênh mông, phảng phất mọi ồn ào và hỗn loạn của thế gian đều bị nó ngăn cách bên ngoài. Đột nhiên, tia chớp đen kịt xé toạc màn trời trắng, giống như vết sẹo đen, rất lâu vẫn ở trên bầu trời, trong khe nứt mở ra, bóng tối sâu thẳm cuộn trào bên trong. Bóng đen kèm theo sát khí không thể che giấu từ trên trời giáng xuống, như khối thiên thạch, nặng nề đập xuống mặt đất, đánh lên vô số bụi đất và đá vụn. Thế giới trong khoảnh khắc này như ngừng thở. Người đó bị bao phủ trong bóng tối, khuôn mặt mơ hồ không rõ, chỉ có đôi mắt, lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo như băng, dường như có thể nhìn thấu hết thảy thế gian. Mà trong tay gã nắm chặt thanh kiếm, thân kiếm như được ngưng luyện từ bóng đêm đậm đặc nhất, đen kịt như mực, màu đen sâu thẳm ấy tựa như hố đen, tỏa ra vẻ lạnh lẽo, dường như có thể nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh. Gã giơ kiếm đứng ở đó, giống như bức tranh mực. Nhưng thần thái tỏa ra từ người gã, là thứ mà họa sĩ giỏi nhất nhất trên đời cũng không vẽ ra được. Gã cứ như vậy đứng đó, tĩnh lặng, phảng phất đang chờ đợi điều gì, phảng phất đã tồn tại từ vạn cổ. Khe nứt đen trên bầu trời dần khép vào. Màn trời trắng bắt đầu cuộn trào, giữa từng tầng mây sóng lộ ra ánh sáng đỏ như lửa. Vô số điểm xé toạc chân trời, rơi xuống như mưa. Đây không phải là sao rơi thật sự, mà là từng vị tiên nhân ngự kiếm mà đến. Tay áo bọn họ bay phấp phới, kiếm khí tung hoành, mỗi kiếm quang dường như đều có thể chẻ núi rẽ biển. Những tiên nhân này giống như ngân hà mênh mông, như sao băng tuôn về phía bóng đen kia. Kiếm khí của bọn họ như mưa trút xuống, không khí phảng phất bị vô số lưỡi kiếm điên cuồng cắt xé, phát ra âm thanh “xì xì” khiến người khác rợn tóc gáy. Trong chốc lát, kiếm khí tung hoành đan xen, như mưa dày rơi xuống, những cây cổ thụ cứng cỏi trên mặt đất lập tức bị chém đứt, lá vụn bay đầy trời, cát đá bị kiếm khí cuốn theo bắn tung khắp nơi. Giờ khắc này, giữa trời đất chỉ còn ánh sáng của kiếm và tiếng gào rít sắc bén. Bóng đen ngẩng đầu lên, đột nhiên cười điên cuồng. Tiếng cười hòa lẫn trong mưa gió và tiếng kiếm rít, kèm theo sát ý điên loạn và vô tận. Cả người như tinh linh hắc ám bị thiêu đốt bởi lửa phục thù, múa thanh kiếm đen trong tay, giữa bóng kiếm tung bay, giống như đóa hoa sen ma thuật đen tà ác nở rộ trong đêm tối, tỏa ra sự mê hoặc chết người và nguy hiểm. Bóng người gã điên cuồng múa trong mưa, mỗi lần vung kiếm, đều dấy lên vòng gợn sóng đen, tiêu diệt hoàn toàn kiếm quang xung quanh. Động tác của gã không theo quy tắc, thậm chí còn có cảm giác mất kiểm soát, nhưng kỳ dị mà trôi chảy và trí mạng. Đôi môi gã không ngừng khép mở, dường như đang lẩm bẩm kể thù hận đã bị chôn vùi từ lâu, như đang nguyền rủa sự bất công của thế gian, nhưng âm thanh lập tức bị mưa gió cuồng bạo và tiếng kiếm rít chói tai vô tình nhấn chìm, chỉ còn chữ “giết”, dường như có sức mạnh phá vỡ mọi cản trở, như từng cú búa nặng nề, hung hăng nện vào hỗn độn trời đất này, xuyên qua từng lớp tạp âm, không ngừng vang vọng. “Giết... Giết... Giết...” Mỗi một chữ “giết” đều tràn đầy sát khí vô tận. Thanh âm của gã trở nên càng lúc càng cao, càng lúc càng sắc nhọn, mỗi chữ đều như lưỡi kiếm đâm vào trời đất. Tuy chỉ nghe thấy chữ “giết”, nhưng Lý Dục Thần cũng biết những chữ khác là gì. Không phải anh biết đọc khẩu hình, cũng không phải thần thức của anh mạnh đến mức có thể đi sâu vào ký ức của rồng để tìm kiếm những thứ mà ngay cả bản thân rồng cũng không nghe rõ. Mà là đoạn kiếm vũ và sát quyết ca này, anh sớm đã từng lĩnh giáo, hơn nữa còn học được rồi. “Giết. . . Giết. . . Giết. . . Giết. . .” Khi chữ “giết” thứ bảy có sức nhiếp hồn đoạt phách thốt ra, thân hình bóng đen đột nhiên dừng, phảng phất thời gian cũng vì khoảnh khắc này mà ngưng đọng. Ngay sau đó, kiếm khí đen thô vô cùng to, giống như nộ long thức tỉnh từ thời viễn cổ xông ra biển lớn, kèm theo khí thế hủy trời diệt đất, thẳng xông lên trời. Dường như sức mạnh ẩn chứa trong kiếm khí có thể hủy diệt mọi vật hữu hình vô hình trên đời, nơi nó đi qua, không gian như tờ giấy yếu ớt bị xé toạc, lộ ra từng khe nứt đen kỳ dị, như thông đạo dẫn tới vực sâu vô tận. Tiếp đó, chỉ nghe tiếng vang giòn lớn, như lưu ly trân quý nhất thế gian trong khoảnh khắc vỡ tan, toàn bộ bầu trời ầm ầm sụp đổ. Khắp trời kiếm tiên bị kiếm khí đen cuồn cuộn nuốt chửng trong nháy mắt, ánh sáng trường kiếm trong tay bọn họ lập tức tiêu tán, như chưa từng tồn tại, tiếng kêu thảm cũng bị tiêu diệt trong sức mạnh hắc ám vô tận này. Chớp mắt, bầu trời như bị bàn tay vô hình mở ra cánh cổng máu, mưa máu trút xuống như thác. Cơn mưa máu bị bóng tối ăn mòn, giống như nước dãi của ác ma, rơi xuống đất. Hoa cỏ cây cối nhanh chóng khô héo với tốc độ mắt thường có thể thấy, lá xanh trong nháy mắt chuyển vàng, cuộn vào, rồi hóa thành bột mịn. Dường như sức sống bị bàn tay vô hình rút đi, mặt đất bắt đầu run rẩy, nứt toác, từng khe rãnh sâu không thấy đáy xuất hiện. Đất vốn phồn thịnh lan dần trở nên tĩnh mịch, như bức tranh tận thế từ từ mở ra, biến thành vô tận Hoang Trạch. Bóng đen đứng trên đất hoang vu, giơ kiếm hướng trời, điên cuồng cười lớn. “Ha ha ha ha, tôi chỉ dùng nửa kiếm, mấy người đã chết sạch...” Nhưng gã nói được một nửa, đột nhiên dừng. Nhìn cảnh tan hoang trước mắt, bỗng nhiên gã quỳ gối xuống đất, bi thương kêu lên: “Tôi hiểu rồi! Thánh nhân cũng hối hận, mà cuối cùng tôi cũng không phải thánh nhân...” … Hình ảnh đến đây, như mực loang ra, dần nhạt đi, hư ảnh cùng thế giới trước mắt chồng lên nhau. Lý Dục Thần ngẩn người hồi lâu, không ngờ từ trong ký ức của rồng có được câu chuyện như vậy. Điều này hiển nhiên không phải vấn đề của anh, nếu đây là câu trả lời của rồng, thì chính là trả lời không đúng câu hỏi. Có lẽ rồng cũng không hiểu anh hỏi gì, hoặc trong ký ức của rồng, đoạn này mới là sâu sắc nhất, còn những ký ức khác, đã sớm theo năm tháng mà phai nhạt. Lý Dục Thần không có được đáp án mà anh muốn, nhưng những thứ trong đoạn ký ức này hiển nhiên càng quý giá hơn. “Thánh nhân cũng hối hận, mà cuối cùng tôi cũng không phải thánh nhân...” Rốt cuộc câu nói này có ý nghĩa gì? Dường như anh đã hiểu, nhưng luôn cảm thấy vẫn chưa thỏa mãn. Có lẽ đáp án ở trong Thần Cung. Anh chậm rãi quay trở về bên cạnh rồng, nhẹ nhàng vuốt thân rồng, nói: “Chờ tao, tao từ Thần Cung đi ra, sẽ trả tự do cho mày. Hơn nữa là tự do hoàn toàn, sau này mày không cần phải canh giữ ở đây nữa.” Lần này, rồng không có bất kỳ phản kháng nào, giống như thú cưng hiền lành, trong đôi mắt rồng lóe lên ánh sáng hy vọng. Lý Dục Thần quay người, đang chuẩn bị lần nữa đi về phía Thần Cung, bỗng nhiên nghe thấy giọng nói: Âm thanh mờ mịt hư ảo, không biết từ đâu truyền đến, như thể cả thế giới trong bí cảnh này, chính là hóa thân của cô ta.