Chương 1931 "Thì anh làm sao mà biết được!"

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
Chương 1631: Đập hắn một gậy              Dã Trọng cầm một cây bút lông trụi thùi lụi, đối diện với bức tranh trải trên mặt băng, thử bên trái một cái, thử bên phải một cái mà vẫn không hạ được bút. "Haiz, anh làm được không đấy? Không được thì để em!" Du Quang đứng bên cạnh lên tiếng. "Em vẽ! Em vẽ đi!" Dã Trọng nhét luôn cây bút vào tay Du Quang. Du Quang nhận bút, cúi người xuống, rất ra dáng nghiêm túc, trông như sắp vẽ nên một kiệt tác. Nhưng cây bút trong tay ông ta cũng chỉ là quàng bên trái một cái, quẹt bên phải một cái, mãi mà không chạm nổi lên mặt giấy. "Haiz ya, cái bút này không được, trụi quá rồi!" "Em cũng biết bút trụi à?" Dã Trọng trợn trừng mắt. "Đồ làm tạm bợ, lông cũng chẳng phải loại tốt, nhổ đại trên người một con quạ, không trụi mới là lạ!" Du Quang nói: "Không thể kiếm con chồn vàng sao? Ai đời đi lấy lông chim làm bút?" "Xì, chỗ này băng tuyết vạn năm khắp nơi, lấy đâu ra chồn vàng? Kiếm được vài cọng lông chim đã là tốt lắm rồi." Dã Trọng đáp. Hai người ngồi đối diện, ở giữa là bức tranh, cùng nhau nhíu mày ủ ê. Đó là một sơn cốc, bốn phía toàn là huyền băng, lạnh lẽo lấp lánh hàn quang. Trên bầu trời có hai mặt trời, một mặt trời ở trong mắt, sáng rực muôn trượng, chiếu khắp dãy núi Côn Luân, vậy mà vẫn không làm tan được băng tuyết trên núi. Một mặt trời ở trong thần thức, kim quang ngưng tụ, như một quả cầu vàng lơ lửng giữa không trung. Đó chính là nơi trận kiếm Vạn Tiên trấn giữ. Du Quang ngẩng đầu nói: "Hay là chúng ta lén khởi động trận kiếm Vạn Tiên, cho tan hết băng tuyết trên núi này, trong băng chắc chắn chôn đủ loại thú, tùy tiện kiếm một nắm lông là được rồi." Dã Trọng nói: "Em muốn chết thì đừng kéo anh theo. Trong đại trận đó có mười vạn kiếm tiên, em đánh lại được sao?" "Xì, mười vạn kiếm tiên thì sao? Thần ma đại chiến năm xưa, có trận pháp nào mà em chưa từng thấy!" Du Quang khinh khỉnh. "Đừng quên, hai lão ca đây giờ không phải năm xưa nữa, bây giờ là hai con quỷ rồi." Dã Trọng nhắc nhở. "Nói trắng ra, chúng ta là kẻ bại trận, mấy kẻ đang ngồi trong trận pháp kia mới là kẻ chiến thắng." "Phì, chẳng qua là bọn trộm đạo mà thôi!" Du Quang cười lạnh một tiếng. "Nếu không phải Thánh Nhân và Thiên Ma liều mạng đồng quy vu tận, thì đâu có đến lượt bọn chúng? Bây giờ ngồi trên cao, mượn danh Thiên Đạo mà ra lệnh thiên hạ…" Ông ta còn chưa nói hết đã bị Dã Trọng chụp tay bịt miệng lại. "Nhỏ tiếng thôi, chúng ta tới cứu người, không phải tới trút giận, đừng để người khác nghe thấy." "Cái chỗ quỷ quái này thì lấy đâu ra người?" Đột nhiên, văng vẳng tiếng hát truyền đến, còn kèm cả tiếng đàn. "Ý, thật sự có người!" Hai người quay đầu nhìn, chỉ nghe tiếng mà chẳng thấy bóng dáng đâu. Qua một lúc lâu, mới thấy một người tóc xõa, ngực áo phanh rộng, đạp bước theo nhịp ca đi tới. Trước người hắn còn có một cây đàn lơ lửng, vừa tự gảy vừa tự hát. "Ý, người này thú vị đấy, em từng thấy người vừa đi đường vừa ăn cơm, chưa thấy ai vừa đi vừa gảy đàn." Du Quang nói. Người kia cũng trông thấy bọn họ, dường như có chút ngạc nhiên, dừng tay đàn lại, nói: "Ý, các ngươi là ai? Sao ta chưa gặp bao giờ?" "Người ngươi chưa gặp còn nhiều lắm, dựa vào cái gì mà nhất định phải gặp bọn ta?" Du Quang khó chịu đáp. Người kia sững ra một chút, nói: "Cũng đúng, người ta chưa gặp thì nhiều, cũng không thiếu gì hai người, tạm biệt hai vị." Nói xong liền quay người muốn đi. "Khoan đã!" Du Quang hét lên. "Ngươi gọi ta?" Người kia dừng bước, quay lại hỏi. "Đúng vậy, ta muốn hỏi, trong tay ngươi có bút lông không, tốt nhất là bút làm bằng lông chồn vàng, mà phải là con chồn sống hơn một ngàn năm, lấy đúng túm lông nhọn nhất ở chót đuôi ấy." Du Quang nói rành rọt. "Yêu cầu của ngươi cũng cao quá rồi đó." Người kia nói. "Vốn dĩ ta từng nuôi một con cầy gấm vạn năm, rất hợp với điều kiện ngươi nói, chỉ là hơn chục năm trước cho người ta mượn, tới giờ chưa trả." "Haizz, thế thì đáng tiếc quá. Kẻ mượn lông đúng là đáng ghét!" "Đúng là đáng ghét. Nếu ngươi gặp hắn, phiền nhắn giúp ta một tiếng, bảo hắn trả lại ta." "Được, ta mà gặp nhất định sẽ nói với hắn." "Cáo từ." Người kia cứ thế đi ngang qua họ. Lúc ngang qua còn liếc nhìn bức tranh trải trên mặt băng, nhưng cũng chẳng nói gì, chỉ tiếp tục vừa đàn vừa hát, rồi dần đi xa. Du Quang dõi theo bóng hắn khuất hẳn, gãi đầu nói: "Đúng là một kẻ kỳ quái." Dã Trọng nói: "Em cũng kỳ quái nốt. Em hứa với hắn làm gì?" "Thuận miệng hứa thôi, dù sao cũng chẳng gặp được." Du Quang nói. "Nhỡ gặp thì sao?" "Nhỡ gặp thì nhắn giúp hắn một câu chứ sao." "Em không nghĩ chuyện trước mắt à?" "Trước mắt gì? Ý anh là cái bút hả?" "Không phải bút, là việc hắn đã thấy tranh của chúng ta." Dã Trọng chỉ bức tranh Sơn Hà Xã Tắc trải dưới đất. "Thấy thì đã sao?" "Em không thấy lạ à? Hắn trông thấy bức tranh này, vậy mà một câu cũng không hỏi." "Có gì lạ chứ? Hắn đàn hát như vậy, rõ là người mê nhạc, chứ chưa chắc thích vẽ. Không thích vẽ thì hỏi làm gì?" "Nhưng hắn rõ ràng là người tu hành, mà cảnh giới cũng không thấp, anh thấy ít nhất cũng trải qua bốn, năm, sáu kiếp rồi." "Cái gì mà bốn, năm, sáu kiếp? Rốt cuộc là bốn kiếp, năm kiếp hay sáu kiếp?" "Thì anh làm sao mà biết được!" "Không biết thì anh nói cái khỉ gì!" "Ý anh là, đây là Thiên Đô, tu sĩ có cảnh giới như vậy nhất định là đệ tử Thiên Đô. Trong số đệ tử của Vân Dương Tử, người có tu vi cao nhất là nhị đồ đệ hình như đã chết rồi, đại đồ đệ đang ở trong bức tranh này, vậy người kia hoặc là tam đồ đệ, hoặc là tứ đồ đệ." "Thế rốt cuộc là tam đồ đệ hay là tứ đồ đệ?" "Mặc kệ hắn là tam đồ đệ hay tứ đồ đệ, anh chỉ biết một điều: chuyện chúng ta trộm tranh đã bị phát hiện rồi." Dã Trọng trợn mắt nói. "Ôi trời!" Du Quang đập tay lên trán. "Vậy là hắn đi báo tin rồi à? Giờ làm sao?" "Hai con đường, em chọn đi." "Hai con đường nào?" "Một là chuồn." "Còn đường kia?" "Hai là đuổi theo, đập cho hắn một gậy." Du Quang hơi sững ra, rồi bật cười: "Dã Trọng à Dã Trọng, anh lông mày rậm mắt to mà tâm địa cũng xấu như vậy!" "Đừng nói nhảm nữa, rốt cuộc em chọn đường nào?" "Hỏi thừa, tất nhiên là… đập cho hắn một gậy chứ còn gì nữa!" Du Quang cười hí hí, cuộn gọn bức tranh Sơn Hà Xã Tắc, kéo tay Dã Trọng, hai người khoác tay nhau vung ngang một cái, trong nháy mắt đã biến mất trên mặt băng ngàn dặm. … Tăng Ức Chi vừa đàn vừa hát, bước sâu vào trong Ngưng Băng Cốc, dừng lại trước một vách băng khổng lồ. Anh ta ngẩng đầu nhìn, vách băng như cao đến vạn trượng. Nhưng thực tế không đến mức đó, anh ta rất rõ. Ngưng Băng Cốc là một nơi vô cùng kỳ lạ. Ở đây khắp nơi đều là băng, nhưng khác với những dãy núi băng bên ngoài, băng ở đây nguyên sơ hơn, rắn chắc hơn, cực khó tan chảy, như những khối thủy tinh khổng lồ phủ kín cả sơn cốc rộng lớn. Mỗi lần bên ngoài có núi băng tan chảy, trong Ngưng Băng Cốc lại vang lên những tiếng động mơ hồ, như có như không, phảng phất tiếng khóc của băng. Còn trên vách băng khổng lồ trước mắt, từng giọt từng giọt "lệ băng" chảy xuống. Tăng Ức Chi khẽ gõ lên vách băng ba cái, rồi cất giọng: "Sư tỷ, đệ là Ức Chi đây, đệ tới đưa thuốc cho tỷ." Sau đó, khe nứt khép lại, trở lại thành một mặt băng phẳng phiu, hòa làm một với xung quanh, ngưng kết thành một vách băng dựng đứng sừng sững.