- Bên dưới ta là gì? - Âu Dương Sương yếu ớt hỏi.
- Bên dưới ngươi là huyền băng chứ còn gì! - Du Quang nói.
Dã Trọng đập Du Quang một cái: "Cô ta không biết cái mông mình đang ngồi trên mặt băng sao? Cô ta hỏi là dưới lớp băng còn có gì kìa!"
"Dưới băng…" Du Quang lắc lư cái đầu: "Có cần nói cho cô ta biết không?
"Nói đi, có sao đâu!"
"Được rồi, vậy ta nói cho ngươi biết. Dưới lớp huyền băng này là một đám vu yêu Thái Cổ và ma quân ngoại vực bị phong ấn."
"Vu yêu Thái Cổ và ma quân ngoại vực?" Âu Dương Sương giật mình. Cô ta cố nén cơn đau vì ma độc trong cơ thể bộc phát, hỏi tiếp: "Ta đã sống ở đây mấy trăm năm, sao lại không biết?"
"Điều đó chứng tỏ ngươi còn chưa đủ tư cách để biết." Du Quang không khách khí đáp.
"Thế các ngươi làm sao biết được?"
"Bởi vì thi thể của hai ta cũng đang bị chôn dưới đó chứ sao!"
Âu Dương Sương tưởng bọn họ đang nói đùa. Rõ ràng hai người kia đang đứng sờ sờ trước mặt, sao thi thể lại có thể bị chôn dưới huyền băng được, trừ phi bọn họ là quỷ.
Nhưng bọn họ rõ ràng có cơ thể thực. Dù có đi theo con đường quỷ tu mà luyện ra được thân thể, nếu không có mấy vạn năm tu hành, thêm thiên phú cực cao, cũng không thể tu luyện ra cơ thể máu thịt chân thực đến mức này.
"Các ngươi là ai? Ta chưa từng gặp các ngươi." Âu Dương Sương hỏi.
"Người ngươi chưa từng gặp còn nhiều lắm!" Du Quang nói.
"Không thể nào, người của Thiên Đô ta đều quen biết. Trừ phi các ngươi là từ trận kiếm Vạn Tiên đi ra." Âu Dương Sương chưa từng nghĩ bọn họ đi lên từ bên dưới, vì Ngưng Băng Cốc là cấm địa, người ngoài căn bản không thể vào.
"Trận kiếm Vạn Tiên?" Du Quang bỗng cười ha hả: "Lão Dã, cô ta nói chúng ta là từ trận kiếm Vạn Tiên chui ra đấy, ha ha ha!"
Dã Trọng cũng phá lên cười.
"Các ngươi… cười cái gì?"
"Không có gì, chỉ thấy buồn cười thôi."
Thấy Dã Trọng và Du Quang không hề phủ nhận, Âu Dương Sương liền tưởng bọn họ đúng là kiếm tiên từ phía trên kia, bèn nói: "Hai vị, xin cứu ta!"
"Ừm, cứu không nổi." Dã Trọng lắc đầu: "Ma độc mà ngươi trúng không phải loại tầm thường, mấu chốt là lại dùng Thần Nông Đan phối vào, nửa thần nửa ma, ma tính được tăng cường, căn bản không cách nào loại bỏ."
Tia hy vọng vừa mới nhen nhóm lên trong lòng Âu Dương Sương lập tức tắt ngấm, cô ta rơi vào tuyệt vọng, ý chí đè nén ma độc cũng khó mà kiên trì nổi, nỗi đau đớn càng lúc càng nghiêm trọng.
"Đã cứu không nổi… vậy ta cầu xin hai vị, hãy giết ta đi!"
Dã Trọng và Du Quang liếc nhau một cái.
"Em không nghe lầm chứ, cô ta bảo chúng ta giết cô ta đi? Du Quang nói.
Dã Trọng nói: "Hình như là vậy."
"Thế giết hay không giết?"
"Cô ta đâu có phạm tội, cũng chẳng đắc tội với chúng ta, tại sao phải giết?"
"Nhưng cô ta trúng độc Thiên Ma, ma tính bộc phát sẽ làm thức tỉnh đám ma hồn dưới huyền băng kia."
"Không sao, chỉ cần huyền băng không tan ra, ma hồn dù có thức tỉnh cũng không ra được."
"Vậy lỡ huyền băng tan thì sao?"
"Huyền băng sao có thể tan ra được?"
"Nhỡ có kẻ mang Phong Ma Thư đến thì sao?"
"Phong Ma Thư?" Dã Trọng ngẩn ra, đưa tay gãi đầu gãi tai: "Ây da, ta lại quên mất chuyện này! Phong Ma Thư đang ở chỗ Lục Ngô."
"Các ngươi đang nói gì thế?" Âu Dương Sương đau đến mức gần như muốn chết đi sống lại, nhưng nghe thấy hai chữ "Lục Ngô" vẫn nhịn không được mà cất tiếng hỏi. Lục Ngô chính là tổ sư gia của Thiên Đô, là người sáng lập ra trận kiếm Vạn Tiên.
"Không có gì, bọn ta đang bàn xem có nên giết ngươi hay không thôi." Du Quang nói.
"Không, các ngươi vừa nhắc tới ma hồn gì đó, với cả Phong Ma Thư là cái gì? Sao ta chưa từng nghe qua?"
"Thứ ngươi chưa nghe qua còn nhiều lắm."
"Haiz, cô ta sắp chết rồi, nói cho cô ta biết cũng được." Dã Trọng lên tiếng: "Năm ấy thần ma quyết chiến, chính là diễn ra trên đỉnh Côn Luân này. Đông Tây hai Côn Luân, ma quân ngoại vực, chư tiên khắp thế gian, quần yêu thiên hạ, vạn quỷ Minh Giới, quần vu Linh Lung, tất cả đều tham dự vào trận chiến đó. Trận chiến ấy thảm khốc đến mức khiến Thánh Nhân cũng phải rơi lệ. Cuối cùng Thánh Nhân lấy cái giá là tự diệt mà luyện thành Phong Ma Thư, đem quần ma phong ấn dưới Huyền băng. Bằng không, ngươi tưởng một Côn Luân to lớn như vậy, vì sao quanh năm bị lớp huyền băng dày đặc phủ kín?"
Âu Dương Sương ngây người. Đây là chuyện cô ta chưa từng nghe nói, nghe qua chỉ thấy hai tên đầu to lùn tịt kia đang nói nhăng nói cuội, nhưng sâu trong lòng lại mơ hồ cảm thấy đây là sự thật.
"Ý các ngươi là, ta sẽ đánh thức đám yêu ma bị phong ấn đó?"
"Không phải ngươi, mà là con ma trong cơ thể ngươi!"
"Con ma trong người ta?"
"Thứ mà ngươi nuốt vào ấy. Nếu ta đoán không lầm, đó hẳn là Ma Phù Đan." Dã Trọng nói. "Sở dĩ gọi là "Ma Phù" chính là ma mẫu tử, nó bắt buộc phải ký sinh trong cơ thể mẹ để ấp nở. Điều kiện ký sinh cực kỳ hà khắc, cơ thể mẹ trước hết, dĩ nhiên phải là nữ nhân, phải có tử cung, nếu không thì không thể thai nghén ma thai. Sau đó nữ nhân này còn phải là người tu hành, tu vi phải đủ cao, nếu không sẽ không chịu nổi ma lực của Ma Phù, cũng không có đủ năng lượng cho Ma Phù trưởng thành ấp nở. Tất nhiên, cô ta còn phải giữ thân như ngọc, là một trinh nữ."
"Này, điểm quan trọng nhất sao anh lại không nói, cô ta còn phải là thể chất Tiên Thiên Băng Hàn nữa chứ." Du Quang xen vào. "Thể chất Tiên Thiên Băng Hàn vốn đã là vạn người mới chọn được một, lại còn phải tu luyện vào Tiên Thiên, ít nhất phải đến bốn kiếp trở lên, mượn thiên kiếp tẩy sạch tạp khí trong cung. Rồi rót thiên ma Quý thủy vào cung, hình thành Xích Nhiệt Chi Cung… Mà..."
Du Quang nhìn Âu Dương Sương: "Tất cả điều kiện, ngươi đều phù hợp! Ngươi nói xem có phải kỳ tích không?"
"Không phải kỳ tích, mà là cô ta bị chọn trúng." Dã Trọng nói. "Phương pháp ấp dưỡng Ma Phù này vốn là biến thể của Thiên Ma đại pháp truyền thừa từ Ma giáo. Thiên Ma đại pháp của Ma giáo có hẳn một mạch chuyên thủ hộ huyết mạch Thiên Ma, nuôi dưỡng Thiên Ma thai cung, chuyên để nghênh đón Thiên Ma ra đời. Còn cách biến thể này thì tà đạo tới mức cực điểm, chỉ có thể nuôi ra ác ma mà thôi."
"Chẳng trách…" Gương mặt Âu Dương Sương vặn vẹo vì đau đớn, nhưng thần trí vẫn còn tỉnh táo." Chẳng trách lần trước ta xuống núi lại bị một vết thương quái lạ như thế. Ta vẫn không hiểu vì sao bị thương, cũng không biết đó là loại vết thương gì, chỉ thấy trong cung nóng đến khó chịu, chỉ khi vào Ngưng Băng Cốc, mượn huyền băng vạn năm hóa giải mới đỡ hơn đôi chút."
"Ừm, tám chín phần mười là chuyện như vậy." Dã Trọng gật gù. "Bọn chúng muốn mượn cơ thể ngươi để ấp dưỡng Ma Phù. Ma Phù ra đời thì có thể dẫn động khí Thiên Ma. Đến lúc đó, Phong Ma Thư xuất thế, làm tan huyền băng, tất cả yêu ma Thượng Cổ sống lại, thiên hạ coi như xong đời!"
Vừa nói, Du Quang vừa làm một vẻ mặt khoa trương, cái đầu to rung lên như trống lắc.
"Nhưng nếu đã có Phong Ma Thư, trực tiếp làm tan huyền băng, thả yêu ma ra chẳng phải xong rồi sao? Cần gì phải vòng vo thế này?" Âu Dương Sương hỏi.
"Phong Ma Thư là phong ấn do Thánh Nhân lập ra, bọn chúng e là không trực tiếp sử dụng nổi, thiếu một vật dẫn. Ma Phù vừa khéo có thể làm vật dẫn đó. Hơn nữa, Ma Phù tương đương con của Thiên Ma, quần ma nghe lệnh nó. Lại có ngươi là "mẹ" ở đây, bọn chúng sẽ có thể khống chế được Ma Phù."
"Ta hiểu rồi!" Trong mắt Âu Dương Sương thoáng hiện lên một tia kiên quyết. "Hai vị, xin hãy giết ta đi. Ta không muốn trở thành tội nhân thiên cổ. Cầu xin hai vị!"
Du Quang nhìn sang Dã Trọng, Dã Trọng cũng nhìn lại Du Quang, hai đôi mắt nhìn nhau chớp chớp, cuối cùng đồng loạt lắc đầu.
Dã Trọng nói: "Nếu là trước kia, chúng ta đã sớm giết ngươi rồi. Nhưng từ sau khi vấn đạo Lý công tử, ta đã hiểu ra nhiều đạo lý. Giết một người để cứu vạn người, chưa chắc đã là thiện. Ngươi không có tội, tại sao ta phải giết ngươi?"
"Nhưng ta sắp nhập ma rồi, đợi Ma Phù chào đời, giết chóc nổi lên, ta chính là tội nhân lớn nhất."
"Đó là chuyện của tương lai, bây giờ vẫn chưa xảy ra. Chúng ta không thể lấy chuyện chưa xảy ra để định tội một người." Dã Trọng nói.
Dã Trọng ngẩn ra, rồi bỗng mừng rỡ: "Ý kiến hay đấy!"