Chương 1940 "Nhưng rõ ràng hắn ta mang họ Lý mà!"

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
Ầm! Dã Trọng và Du Quang đâm thẳng vào ngọn núi băng khổng lồ, húc thủng trên đó hai cái lỗ to hình người. Linh quang của phù chú trên roi đánh thần vẽ một đường cong chói mắt giữa không trung, phát ra những tiếng rắc rắc, ầm ầm như xé nát không gian, rồi lao thẳng vào trong hang băng. Cao Hề khẽ xoay cổ tay, vung lên một đoá hoa roi, thu phù chú về, xoay tay giắt roi đánh thần ra sau lưng. Lão ta nhìn hai cái lỗ to hình người trên băng, khẽ nhíu mày. Hai tên cáo già này, chạy cũng nhanh thật! Nhưng may là bức tranh Sơn Hà Xã Tắc vẫn ở đây. Trộm chạy thì cứ để chạy, chỉ cần lấy được đồ về là được. Bức tranh Sơn Hà Xã Tắc đang nằm ngay dưới đất, cạnh đó còn có một cây "bút lông" trông chẳng giống bút lông chút nào, chỉ là một đoạn gậy gỗ đầu buộc mấy sợi lông chim. Cao Hề hất chân đá văng cây bút trụi lông, cuộn bức tranh Sơn Hà Xã Tắc lại, rồi quay về vườn Thiên Quỳnh. "Lão tổ về rồi!" Khương Tử Phong vẫn còn đang chờ trong vườn Thiên Quỳnh. Bức tranh Sơn Hà Xã Tắc giả bị xé nát vẫn nằm trên đất, anh ta không biết có nên vứt đi hay không. Giờ phút này, Khương Tử Phong chẳng khác nào một đứa trẻ phạm lỗi. Trước mặt Cao Hề, anh ta không dám làm bất cứ chuyện gì, vì hễ cứ làm là sai. Cao Hề liếc anh ta một cái, trong mắt mang theo vài phần khinh miệt, thậm chí còn có cả chán ghét. Nhưng Khương Tử Phong hoàn toàn không cảm nhận được những điều đó. Anh ta căn bản không dám nhìn thẳng vào mắt Cao Hề, đến đầu cũng không dám ngẩng lên. Thấy hai nửa bức tranh giả còn vứt trên mặt đất, lửa giận trong lòng Cao Hề lại bốc lên ngùn ngụt. "Haiz… một nhánh của Khương Thị ta, nhân tài héo rụi, sao lại ra nông nỗi này chứ!" Cao Hề than thở một tiếng. Đầu Khương Tử Phong cúi càng thấp hơn. Anh ta lấy hết can đảm, lên tiếng: "Lão tổ, cháu nhất định không phụ ơn dày của tổ tiên Khương Thị, sẽ làm thật tốt vị trí Tông chủ Vạn Tiên Tông, khiến một nhánh của Khương Thị tỏa sáng chói lọi!" "Tỏa sáng chọi lọi? Ngươi lấy gì mà tỏa sáng chói lọi? Bằng võ lực của ngươi, hay là bằng trí tuệ của ngươi?" Cao Hề bực bội nói. "Vốn dĩ ta tưởng cho dù ngươi có kém đến đâu, thì trong đám đệ tử Thiên Đô cũng phải thuộc hàng xuất chúng. Trừ tên Liệt Thừa Phong kia ra, thiên phú của ngươi đáng lẽ có thể đè bẹp những người khác. Nhưng ta không ngờ, tư chất của ngươi lại tầm thường đến mức này!" Trong lòng Khương Tử Phong cực kỳ không phục, nhưng không dám cãi lại. Những chuyện xảy ra gần đây, quả thật cũng khiến anh ta không có lý do gì để phản bác. Mười tám đệ tử của Vân Dương, Nhị sư huynh mạnh hơn anh ta, bây giờ đã chứng minh được Đại sư huynh và Tứ sư huynh cũng mạnh hơn anh ta, mà còn mạnh hơn không chỉ một chút. Thế thì tám, chín phần mười, Tam sư tỷ và Ngũ sư huynh chắc chắn cũng đều mạnh hơn anh ta. Ngoài ra còn một người, chính là Lão Thập Bát. Vừa nghĩ đến Lý Dục Thần, trong lòng Khương Tử Phong lại càng thêm phẫn uất. Trước khi Lý Dục Thần đến Thiên Đô, anh ta - Khương Tử Phong - là thiên tài được mọi người công nhận, là người kế tiếp sau Nhị sư huynh. Vậy mà sau khi Lý Dục Thần đến, mọi sự sủng ái đều đổ dồn hết lên người Lý Dục Thần, Khương Tử Phong lập tức cảm thấy mình bị lạnh nhạt. Nhưng lúc đó anh ta còn không để tâm lắm. Anh ta cho rằng Lý Dục Thần được sủng ái chẳng qua vì tuổi còn nhỏ, còn anh ta, Khương Tử Phong, vẫn là niềm kiêu hãnh của Thiên Đô. Huống hồ, anh ta còn mang họ Khương cao quý, cùng huyết thống cao quý mà cái họ đó đại diện. Nhưng sau đó, sau khi Lý Dục Thần xuống núi, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã liên tiếp phá mấy đại thiên kiếp, ứng nghiệm lời Vân Dương Tử đánh giá là người đứng đầu trong năm trăm năm. Ban đầu, Khương Tử Phong vẫn còn muốn chứng minh mình mạnh hơn Lý Dục Thần. Cho đến mười năm trước, khi một phân thân của Lý Dục Thần bước lên Thiên Lộ, trận chiến ấy, anh ta thua hoàn toàn. Cũng chính trận chiến đó, gần như đánh nát lòng tin của anh ta. Mười năm qua, anh ta một lòng khổ tu, không biết đã ăn vào bao nhiêu linh dược, chịu khổ còn nhiều hơn một trăm năm trước cộng lại. Thế mà lòng tin vất vả lắm mới gây dựng lại được, lại bị Đại sư huynh và Tứ sư huynh vô tình đập cho tan nát. "Vì sao? Vì sao chứ…" Không biết vì sao, nỗi uất ức và không cam lòng trong lòng anh ta vào khoảnh khắc này bỗng bùng nổ. Khương Tử Phong cũng chẳng còn để ý đến thái độ của Cao Hề, anh ta ngẩng mặt lên, òa khóc thành tiếng. "Rõ ràng thiên phú của cháu là khác thường, sư phụ rõ ràng đối với cháu sủng ái vạn phần, ai cũng nói cháu là niềm kiêu hãnh của Thiên Đô, là hy vọng trong tương lai! Vì sao? Vì sao tất cả lại đột nhiên thay đổi? Lão tổ, ông nói cho cháu biết đi, rốt cuộc là vì sao?!" Ban đầu, Cao Hề chỉ lạnh lùng nhìn anh ta, rồi chợt thở dài, trong mắt loé lên một tia thương hại. "Bỏ đi, chuyện này không trách ngươi, đều là do Tự Vân Dương giở trò." "Sư phụ?" Khương Tử Phong sững người. "Chuyện này thì liên quan gì đến sư phụ?" "Hừ, là do hắn chọn ngươi." Cao Hề nói. "Ngươi khác với những đệ tử Thiên Đô khác. Phần lớn đệ tử Thiên Đô đều là giữa đường mới lên núi, sau khi đã chứng minh được thiên phú của mình ở thế gian, vượt qua tầng tầng cửa ải mới có tư cách gia nhập Vạn Tiên Tông. Chỉ có mình ngươi là từ nhỏ đã được Vân Dương Tử đưa lên núi, lớn lên ở Thiên Đô." "Như vậy thì có vấn đề gì?" Khương Tử Phong vẫn chưa hiểu ra. "Đương nhiên là có vấn đề!" Cao Hề tức giận nói. "Vân Dương Tử đã lừa chúng ta!" "Lừa chúng ta?" "Không liên quan đến ngươi, là hắn lừa ta, lừa tất cả tiên nhân một nhánh của Khương Thị đang trấn thủ trong Vạn Tiên Trận." Cao Hề trầm giọng nói. "Vạn Tiên cùng lập, thay trời mà dựng đô, tám họ luân phiên thống trị thiên hạ. Đó là thỏa thuận lúc ban đầu mà chư vị Vạn Tiên đã tán thành. Đệ tử Thiên Đô đều là nhân tài kiệt xuất được tuyển từ các môn phái huyền môn khắp thiên hạ, cho nên đều là giữa đường mới lên núi. Còn những kẻ được đưa lên núi từ nhỏ, đều được coi là chưởng môn tương lai mà bồi dưỡng." "Ngươi do chính Vân Dương Tử đích thân lựa chọn. Hắn nói ngươi có thiên phú khác thường, tư chất tuyệt vời, tương lai tất thành đại khí. Hừ, hắn lợi dụng việc chúng ta đều ở trong Vạn Tiên Trận, không thể tự mình xuống đây nhìn cho rõ. Hắn là Tông chủ Vạn Tiên Tông, lời hắn nói, ai mà đi hoài nghi chứ? Đưa ngươi lên núi xong, hắn cho ngươi dùng linh dược tốt nhất, cho ngươi sớm luyện công pháp mạnh nhất. Nhìn bề ngoài thì giống như thật lòng muốn bồi dưỡng ngươi thành người nối nghiệp. Nhưng trên thực tế, chính cách làm ấy lại càng khéo che đậy sự thật rằng tư chất của ngươi chỉ thuộc hạng bình thường!" "Tư chất của cháu bình thường…" Trong lòng Khương Tử Phong chấn động, nhất thời không thể chấp nhận nổi. "Nhưng, sư tôn vì sao phải làm vậy?" "Đương nhiên là vì bản thân hắn. Hắn muốn tiếp tục làm chưởng môn, muốn phá bỏ quy tắc tám họ luân phiên, muốn từ nay về sau, ngàn thu vạn đại, một mình hắn độc chiếm càn khôn!" "Hả?" Khương Tử Phong đờ người. "Ngàn thu vạn đại, một mình nắm hết? Sao có thể được? Tám họ luân phiên là quy tắc được định ra từ thời Thượng Cổ, các họ khác sao có thể đồng ý?" "Ha ha, vốn dĩ là không thể. Nhưng bây giờ là thời kỳ khác thường: rồng rắn đua nhau trồi lên mặt đất, tinh tú dịch chuyển, sát cơ tràn ngập giữa trời đất. Ma khí ngoại vực đang cuộn trào, Minh Vương hổ rình chim sợ, Thiên Đạo muốn giữ vững thế giới này thì cần một vị thống soái thật sự cường đại. Lúc này, nếu người kế nhiệm của một nhánh Khương Thị ta thực lực không đủ, hắn muốn tiếp tục tại vị, tiếng phản đối từ sáu họ còn lại sẽ không lớn." "Nhưng mà…" Khương Tử Phong chợt nhớ ra một chuyện. "Tên Lý Dục Thần kia cũng là do sư phụ đưa lên núi từ nhỏ, chẳng lẽ hắn ta cũng giống cháu?" "Hắn ta?" Cao Hề lạnh lùng cười một tiếng. "Có thể nói là giống, mà cũng không giống. Giống ở chỗ, các ngươi đều được đưa lên núi từ nhỏ, đều được coi là chưởng môn tương lai để bồi dưỡng. Không giống ở chỗ, ngươi đại diện cho Khương Thị, còn hắn ta đại diện cho họ Doanh." "Nhưng rõ ràng hắn ta mang họ Lý mà!" "Chuyện này, phải nói từ cha của Lý Dục Thần, cũng chính là sư thúc của ngươi - Lý Vân Hoa."