Chương 1953 Đạo khó lường, tình khó dứt

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
Khương Bình và Khương Thành thu kiếm lại, lui về phía sau lưng Khương Tử Phong, không nói một lời, đứng im như khúc gỗ. Khương Tử Phong nhìn Tứ sư huynh bị chém ngang lưng thành hai đoạn nằm trên mặt đất, sắc mặt tái nhợt, tim đập thình thịch. "Lão tổ, giết Tứ sư huynh e sẽ chọc giận các sư huynh sư tỷ khác, nếu bọn họ liên thủ lại đòi báo thù cho Tứ sư huynh thì làm sao đây?" "Sao thế? Ngươi sợ rồi à?" Cao Hề lạnh lùng nhìn Khương Tử Phong. "Vừa nãy rõ ràng là lệnh của ngươi." Toàn thân Khương Tử Phong run lên, nhớ lại chuyện vừa rồi, không khỏi hối hận. Anh ta vốn chẳng hề nghĩ sẽ giết Tứ sư huynh, câu "giết hắn" lúc đó chỉ là thuận miệng buột ra trong vô thức. Trong đám sư huynh đệ ở Thiên Đô, Tứ sư huynh Tăng Ức Chi là người điềm đạm, siêu nhiên nhất, chẳng kết oán với ai, Khương Tử Phong sao có thể thật lòng muốn giết anh ta? Nhưng lệnh giết người dành cho Khương Bình, Khương Thành đúng là do anh ta hạ, điều này hoàn toàn không cách nào chối cãi. "Lão tổ cứu cháu với!" Khương Tử Phong suýt nữa bật khóc. "Hừ, không có tiền đồ!" Cao Hề mắng. "Chẳng phải chỉ giết một kẻ gảy đàn thôi sao? Trong đám đệ tử của Vân Dương Tử, người duy nhất còn chút tác dụng là Liệt Thừa Phong thì đã không còn, Lưu Sùng Tuấn cũng đã rơi vào tranh Sơn Hà Xã Tắc. Mất hai tên đó, những kẻ còn lại chỉ là một đống cát rời rạc, không đáng sợ." Khương Tử Phong mặt mày khổ sở, trong lòng gào lên: Ông không sợ, chứ ta sợ chết khiếp! "Hướng Vãn Tình đã bắt đầu liên lạc bọn họ để chống lại cháu rồi, bây giờ lại xảy ra chuyện này, bọn họ nhất định sẽ tìm tới cửa. Bọn họ sẽ giết cháu mất! Còn nữa, sau này sư phụ biết chuyện thì sao? Làm sao bây giờ?" "Ngươi không nói, Vân Dương Tử biết bằng cách nào?" Cao Hề chậm rãi nói. "Cháu không nói, bọn họ sẽ nói mà?" "Ngươi không muốn bọn chúng nói, cũng có cách." "Cách gì?" "Có một loại người vĩnh viễn không lên tiếng được." "Loại người nào?" "Ha ha." Khóe môi Cao Hề hơi nhếch lên. "Người chết" "Hả?!" Khương Tử Phong kinh hãi. "Ý lão tổ là... đem toàn bộ bọn họ... "Mười tám đệ tử trong Vân Dương Môn nếu chỉ còn lại một mình ngươi, chẳng phải ngươi sẽ đường hoàng ngồi lên ghế chưởng môn sao?" "Cháu..." Dù lá gan Khương Tử Phong có lớn hơn nữa, tâm địa có ác hơn nữa, anh ta cũng không dám nghĩ, càng không dám làm như vậy. Giết sạch đồng môn ở Thiên Đô, đừng nói làm được hay không, chỉ riêng cửa ải trong lòng thôi, với một người bình thường, cũng tuyệt đối không vượt qua nổi. Thấy bộ dạng vừa sợ hãi vừa đáng thương của anh ta, trong mắt Cao Hề tràn đầy oán trách, nhưng khóe môi lại lộ ra một nụ cười lạnh nhàn nhạt: "Ta biết ngay người không có cái gan đó. Bỏ đi, ta cũng không ép. Thế này đi, bây giờ ngươi lập tức đi thông báo cho tất cả đệ tử Thiên Đô, nói lão Tứ bị kẻ địch dưới núi giết chết. Rồi lấy thân phận quyền chưởng môn phát lệnh, bảo bọn họ lên Thiên Lộ chặn kẻ địch." "Hả? Cái... cái này có lừa được không?" Khương Tử Phong nghi hoặc hỏi. "Sao lại không được? Ngoài ta và ngươi, ai biết Tăng Ức Chi là do Khương Bình và Khương Thành giết? Huống chi hắn vừa mới lên Thiên Lộ ngăn kẻ địch, đại chiến một trận, chuyện đó ai ai cũng biết." Cao Hồ nói. Khương Tử Phong ngẫm nghĩ kỹ, hình như đúng là như vậy, bất giác thở phào, trong lòng lại càng khâm phục Cao Hề. "Cháu đi ngay!" Khương Tử Phong vừa định quay người rời đi, Cao Hề bỗng giơ tay, một luồng sức mạnh quét ngang qua đại điện rộng lớn của vườn Thiên Quỳnh. "Kẻ nào? Lén lén lút lút, cút ra đây cho ta!" Theo hướng đòn đánh ra, hư không tầng tầng vỡ vụn, không gian trong đại điện biến thành từng mảng chồng chất như tinh thể pha lê. Khương Tử Phong lập tức cảm thấy hô hấp nghẹn lại, thân thể như bị huyền băng phong kín, ngay cả thần kinh cũng tê dại, thần thức gần như không thể sử dụng. câu. Trong hư không vỡ nát ấy, hiện ra hai ông lão đầu to thân lùn, rơi xuống đất. "Ái da, bị phát hiện rồi, chạy mau!" Không biết là trong hai người ai hét lên một Hai lão lùn mỗi người xách một nửa thân thể Tăng Ức Chi đã bị chém làm đôi trên mặt đất, thân hình chợt chìm xuống, mặt đất lát huyền ngọc lại như biến thành nước, để mặc họ nhanh chóng lún hẳn xuống dưới. Hai luồng kiếm quang từ phía sau lưng Khương Tử Phong bắn ra, đâm thẳng xuống đất. Chỉ nghe "keng! Keng!" hai tiếng giòn vang, mặt đất đã hóa lại thành huyền ngọc cứng rắn, chỉ còn lưu lại hai hố sâu do kiếm khí đâm xuống. "Đuổi theo!" Khương Bình và Khương Thành đồng loạt phi thân lên. "Không cần đuổi!" Sắc mặt Cao Hề trầm xuống. "Hai tên đó rất khó chơi, cứ để chúng đi. Chỉ cần còn ở trong Thiên Đô, bọn chúng chạy không thoát lòng bàn tay ta!" Lúc này Khương Tử Phong mới thở nổi lại. Chỉ trong khoảnh khắc vừa rồi, sức mạnh của Cao Hề suýt nữa đã làm vỡ kinh mạch anh ta, khiến nguyên thần bay khỏi xác. "Lão tổ, hai người đó là ai vậy?" Anh ta vẫn còn hơi mơ màng, chỉ biết hai lão lùn đầu to đã mang xác Tứ sư huynh đi. "Ngươi không cần quan tâm, chỉ cần làm theo kế hoạch của ngươi là được." Cao Hề nói. "Nhưng mà, Tứ sư huynh đã mất tích, cháu phải nói với các sư huynh sư tỷ khác thế nào?" "Cây đàn gãy còn ở đây, trên đàn có vết máu và tàn hồn của hắn. Ngươi cứ nói đây là thứ ngươi liều mạng đoạt về từ chiến trường, chỉ tiếc không giành lại được thi thể." "Chuyện này..." Khương Tử Phong có chút do dự, ngẩng đầu lên lại bắt gặp ánh mắt lạnh băng của Cao Hề, lập tức cúi gầm xuống, không dám nhìn thẳng, vội đáp: "Vâng, cháu đi làm ngay." Anh ta liền dẫn theo Khương Bình, Khương Thành rời khỏi vườn Thiên Quỳnh. Ở phía tây bắc Thiên Đô, có một ngọn núi nhỏ lộn ngược lơ lửng nơi góc trời. Nơi này đã thuộc rìa ngoài Thiên Đô, vô cùng hoang vắng, đá đen và băng trắng chất chồng lên nhau, ghép thành một cảnh tượng quái lạ. Bóng người lóe lên giữa hư không, Dã Trọng và Du Quang mỗi người ôm một nửa đoạn thân thể còn cao hơn cả chính mình, hiện ra trên mặt tuyết. Hai người đặt thi thể Tăng Ức Chi xuống, kéo lê một đoạn trên tuyết rồi ghép hai nửa lại với nhau. "Chết chưa?" Du Quang hỏi. "Gần như chết rồi." Dã Trọng đáp. "Chết là chết, sống là sống, gần như chết là thế quái nào?" "Tu vi tiểu tử này cũng được, thần cung rất kiên cố." "Thần cung kiên cố thì ích gì? Hồn đều mất sạch rồi!" "Không, hắn vẫn còn hồn." "Còn hồn? Hồn ở đâu?" "Trong thần cung của hắn giấu một nốt nhạc, trên đó bám một tia tàn hồn" "Vậy là, hắn còn cứu được?" "Không, không cứu nổi" "Chẳng phải vẫn còn tàn hồn sao? Tu vi đến cảnh giới như hắn, hồn phách tiêu tan đi cũng đâu tiêu tan nhanh vậy. Cộng thêm có tôi với ông, giúp hắn hoàn nguyên hồn phách chắc cũng không khó chứ?" "Hoàn nguyên hồn phách thì không khó, vấn đề là.." Dã Trọng nhìn thi thể Tăng Ức Chi, nhăn nhó gãi đầu: "Ông hiểu âm luật không?" "Không." Du Quang lắc đầu. "Đó đấy. Hai ta đều mù tịt âm luật, chẳng có cách nào tách tia tàn hồn kia ra khỏi nốt nhạc. Không tách được, mấy bước sau cũng không thể làm được." "Đúng là vấn đề khó, xem ra phải tìm một người tinh thông âm luật trước thì mới cứu nổi hắn. "Tôi thấy không chỉ cần tinh thông âm luật đâu, e là nốt nhạc này còn mang ý nghĩa đặc biệt. "Ý nghĩa gì?" "Tình căn!" "Tình căn?" Du Quang như bừng tỉnh. "Ý ông là có liên quan tới nha đầu bụng mang ma thai, bị nhốt trong tranh Sơn Hà Xã Tắc kia?" "Chắc là vậy" Dã Trọng nói. "Tiểu tử này rõ ràng là một loại tiên chủng siêu phàm, thế mà lại là kẻ si tình. Hắn lấy đàn nhập đạo, nốt nhạc chính là đạo căn của hắn. Lại là kẻ si tình, tình căn quá nặng. Tình căn và đạo căn quấn vào nhau, mới sinh ra nốt nhạc giấu sâu trong thần cung kia" "Xem ra tình căn vốn là chướng ngại trên đường ngộ đạo của hắn, hôm nay lại cứu hắn một mạng." "Cho nên mới nói đạo khó lường, có lẽ đây cũng là một kiếp nạn của hắn."