Chương 1961 "Tức Nhưỡng!"

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
"Kinh Kinh, phối hợp Đa Cát đánh lên trên, vào cửa Kinh Môn!" "Ân Oanh, vào Hưu Môn! Đới Đình, vào Khai Môn!" Cùng lúc đó, tay trái Lâm Mộng Đình vung cây trâm Phượng Hỏa, vạch ra một đường lửa kinh thiên, một con hỏa phượng từ trên trời giáng xuống, lao thẳng về phía Tử môn. Tay phải cô điều khiển Tử Vân Như Ý, rải xuống Thiên Vu Tử Vân, hộ vệ xung quanh, tránh cho bọn họ bị kiếm khí trong trận pháp làm tổn thương. Hoàng Đại Sơn đợi mãi vẫn không nghe thấy tên mình, sốt ruột kêu lên: "Còn tôi thì sao?" "Ông chờ đã, sẽ có nhiệm vụ riêng cho ông." Lâm Mộng Đình nói. Hoàng Đại Sơn đành phải nhịn, mắt trừng trừng nhìn Bạch Kinh Kinh và những người khác xông pha nơi tiền tuyến, sốt ruột đến phát hoảng, lông trên người ông ta dựng đứng cả lên, cái đuôi cứng ngắc như một cây gậy. Bỗng nghe Lâm Mộng Đình quát: "Trận nhãn xuất hiện rồi!" Chỉ thấy giữa biển kiếm khí mờ mịt phía trước, hiện ra một con mắt hư vô, giống hệt hình cá âm dương trong bức tranh Thái Cực đang chậm rãi xoay tròn. "Đại Sơn!" "Có!" Hoàng Đại Sơn mừng rỡ đáp lớn: "Cuối cùng cũng tới lượt tôi rồi sao?" "Phá trận nhãn!" Lâm Mộng Đình quát to. "Phá thế nào?" "Dùng sở trường của ông!" "Hȧ?" Hoàng Đại Sơn ngẩn ra một thoáng, nghĩ nát óc mất một lúc, rồi bỗng quay người lại, đưa mông về phía trận nhãn, phụt một cái, đánh ra một tiếng rằm. Một khối khói vàng đặc quánh, mùi hôi nồng nặc, kéo theo luồng khí xả dài như vệt đuôi sao chổi, lao thẳng vào mắt trận với tốc độ kinh người. Âm! Một tiếng nổ vang trời. Trong chớp mắt, khói vàng tràn ngập, mùi hôi thối xông thẳng lên trời. Đệ tử Thiên Đô đều mang thân tiên gia, xưa nay chỉ quen sống trong tiên vực thanh khiết, nào chịu nổi mùi hôi thối kinh khủng thế này. Tổn thương thì không lớn, nhưng sỉ nhục lại cực kỳ mạnh. Trận hình lập tức đại loạn. Lâm Mộng Đình hét lên: "Xông lên!" A Tây và Đa Cát gầm lên một tiếng dữ dội, thân thể lại phình to gấp mấy lần. Hai đầu thú khổng lồ húc bên trái, xông bên phải, điên cuồng phá loạn. Nhìn đại trận sắp bị chúng húc vỡ đến nơi. Vân Hạc đột nhiên quát to: "Cửu Cung Túc! Bát Môn Di! Tam Kỳ Thoái Nhất, Lục Nghi Độn Tứ, Nhị Nghi Vi Trần!" Chỉ thấy đại trận lại thay đổi, chín người trong nháy mắt đổi vị trí. Tám cửa trận vốn có liền biến mất, mắt trận cũng theo đó tiêu tán, bốn phía trở nên hư ảo mờ mịt, như thế giới nguyên sơ phủ đầy bụi. A Tây và Đa Cát bổ nhào một cái nhưng lại chụp vào khoảng không, lồng lộn gầm rú trong hư không. Đòn tấn công của Ân Oanh và Đới Đình cũng như đá chìm xuống đáy biển. thở. Nhưng sát khí tụ lại trong hư không thì ngày một nồng đậm, dày đặc đến nghẹt Lâm Mộng Đình giật mình, biết trận pháp đã thay đổi, chiến thuật phá trận vừa rồi chỉ còn thiếu một chút nữa, cuối cùng lại thất bại trong gang tấc, như công dã tràng. Có điều chuyện ấy cũng nằm trong dự liệu của cô. Dù sao đây cũng là đại trận do chín vị tiên nhân Thiên Đô bày ra, nếu thật sự bị một cái rầm của Hoàng Đại Sơn thổi cái "phụt" là tiêu tan, chẳng phải trò cười cho thiên hạ sao. Hơn nữa cô cũng hiểu, Ngũ sư huynh Vân Hạc đã nương tay với họ. Trận pháp vừa rồi uy lực quả thực không nhỏ, biến hóa lại phức tạp, nhưng sát ý chưa đủ. Nếu đổi sang người khác chỉ huy, tuyệt đối sẽ không có kiểu vây mà không giết như vậy. Giờ sát khí càng lúc càng dâng lên, cô biết đợt tấn công dữ dội hơn của pháp trận sắp ập xuống. "Mọi người cẩn thận!" Trong tay cô, cây Tử Vân Như Ý vung lên lia lịa, từng mảng Thiên Vu Tử Vân ào ạt tuôn ra, kết lại thành những khối mây dày đặc bao bọc quanh cả đám người. Mây vừa kịp khép lại che chở mọi người, liền nghe trong hư không vang lên một tiếng sấm. Nhị Nghi Vi Trần Trận đã được phát động. Vô số tia chớp lóe sáng, đan dệt thành một tấm lưới điện khổng lồ trùm xuống, nhưng bị Thiên Vu Tử Vân chặn lại bên ngoài. "Nguy hiểm quá!" Lâm Mộng Đình thầm nhủ, rồi chăm chú quan sát lại trận hình. Hoàng Đại Sơn nói: "Phu nhân, mau ép cho mắt trận lộ ra, tôi lại thả cho nó thêm một phát!" Lâm Mộng Đình bật cười: "Rắm của ông chỉ dùng được một lần thôi, dùng nữa là không linh đâu!" Hoàng Đại Sơn phùng râu trợn mắt, tỏ rõ vẻ không cam lòng, không phục chút nào. Ông ta đối với cái rắm vừa rồi của mình thì đắc ý vô cùng. Một cái rắm suýt nữa làm nổ tung đại trận của chín vị tiên nhân Thiên Đô, bất luận thế nào, chiến tích này cũng đủ cho ông ta khoác lác mấy trăm năm. Tia chớp dần dần tan hết. Lâm Mộng Đình biết đây là cơ hội ngàn vàng, bèn chỉ huy mọi người phát động tấn công lần nữa. A Tây và Đa Cát từ hai cực âm dương lao lên xung kích, mưu đồ phá hủy thế cân bằng âm dương; Ân Oanh và Đới Đình vận dụng linh lực ngũ hành, quấy nhiễu dòng chảy âm dương trong trận pháp; Hoàng Đại Sơn và Bạch Kinh Kinh thì từ rìa bát quái cắt vào, tìm kiếm sơ hở. Bản thân Lâm Mộng Đình tay cầm Trâm Hỏa Phượng và Như Ý Tử Vân, ở bên cạnh phối hợp với mọi người, dùng sức mạnh hỏa phượng kéo chân Nhị Nghi Trần Lực, lại dùng Thiên Vu Tử Vân bảo vệ những người khác, giảm bớt thương tổn do đòn tấn công. Vân Hạc nhanh chóng điều chỉnh trận pháp. Trong Nhị Nghi Vi Trần Trận, bụi mịt mù, Nhị Nghi Chi Lực đan xen lẫn nhau, ẩn giấu vô số sát chiêu, khiến người ta khó mà phòng bị, khó mà đề phòng. "Sư huynh, còn chờ gì nữa, mau phát động sát trận đi!" Lạc Thanh nóng ruột nói. "Đúng đó sư huynh, với đám yêu này, chẳng đáng để mềm lòng!" Vu Khanh Khanh cũng nói. "Ngũ sư huynh, cầm binh không thể nhân từ! Hai quân đối trận, không được do dự chần chừ. Nhân từ với kẻ địch, chính là tàn nhẫn với người mình!" Hồng Mộ Vân trầm giọng nói. Vân Hạc nghe xong, quay sang nhìn Đỗ Thanh Hồi và Đường Tịnh Huy. Đỗ Thanh Hồi và Đường Tịnh Huy cũng chỉ biết nhìn nhau cười khổ, lúc này đã hoàn toàn không còn đường lui. Vân Hạc khẽ thở dài: "Được rồi, vậy thì biến trận!" Tám người còn lại nghe vậy, kẻ thì bất đắc dĩ, kẻ thì phấn chấn, nhưng một khi Vân Hạc đã hạ lệnh, ai nấy đều lập tức phối hợp, thân hình tản ra, từ trong Nhị Nghi Vi Trần hiện thân ra ngoài. Chín người như chín ngọn núi cao, giơ cao pháp khí của riêng mình. Trong khoảnh khắc, trong Nhị Nghi sát khí ngập trời, khiến trời đất như đổi sắc. Đứng từ xa quan sát trận chiến, Khương Tử Phong nhìn đến mặt mày kích động, vui mừng hẳn lên, nói: "Sắp phát động rồi! Sắp phát động rồi! Chín vị sư huynh trong Nhị Nghi Vi Trần cùng lúc tung ra một đòn trí mạng, bọn chúng chắc chắn sẽ bị đánh cho tan thành tro bụi!" Bên cạnh anh ta, Khương Bình và Khương Thành lại không nói một lời. Khương Tử Phong liếc qua hai người: "Bình Bá, Thành Bá, nếu hai vị ở trong trận, có thể thoát khỏi kiếp nạn này không?" "Hừ!" Khương Bình lạnh giọng nói: "Bọn ta căn bản không thể nào bị nhốt vào trong trận!" Khương Tử Phong sững ra, nghĩ lại cũng phải: cao thủ chân chính, làm sao dễ dàng bị nhốt trong trận pháp chứ? Ngay cả Tứ sư huynh còn bị bọn họ giết chết, những sư huynh đệ khác sao có thể là đối thủ của Bình bá và Thành bá. Nếu thực sự giao thủ, e rằng còn chưa kịp bày trận, đã bị hai vị ấy chém sạch rồi! Nghĩ tới đây, lòng Khương Tử Phong nhẹ hẳn, vì bên cạnh mình có thêm hai vị hộ pháp cường đại như vậy mà âm thầm mừng rỡ. Bên kia, chín người đã biến trận xong, chín món pháp khí phóng ra chín luồng thần quang, lao vọt lên, đan xen lẫn nhau giữa không trung, nơi giao điểm tụ lại thành một khối ánh sáng chói lòa như mặt trời. Cùng lúc đó, trong Nhị Nghi Vi Trần, tiếng sấm bỗng ầm ầm dậy lên, vô số tia chớp như linh xà phóng ra, cũng lao vào trong quầng "nhật quang" ấy. Tiếp đó, một cột bạch quang chói mắt đến cực điểm từ đó giáng thẳng xuống trung tâm đại trận. Lâm Mộng Đình hét lớn: "Đến hay lắm! Ta chờ chính là lúc các ngươi hiện thân!” Trâm Hỏa Phụng trong tay cô hất mạnh lên, một con Chu Tước đỏ rực xé mây lao vút ra, đón thẳng cột bạch quang mà bay lên. Nhưng vừa chạm vào luồng bạch quang kia, Chu Tước liền như con hạc giấy bị ném vào lửa, trong nháy mắt hóa thành tro bụi, tan biến không dấu vết. Đúng lúc ấy, tay kia của Lâm Mộng Đình xoay chuyển Tử Vân Như Ý, viên tiểu ngũ sắc thạch khảm trên đầu Như Ý trong khoảnh khắc bùng nổ năm luồng thần quang năm màu, bắn thẳng lên, đối đầu với cột bạch quang đang giáng xuống. Thần quang và bạch quang chạm nhau, vậy mà không tiêu tan, không bị hủy diệt, kìm kẹp nhau giữa không trung. Trong lòng Vân Hạc khế chấn động. Năm luồng thần quang này khác hẳn bình thường, không phải pháp bảo tầm thường có thể phát ra. "Đây là... Anh ta mơ hồ đã đoán được gì đó, nhưng trong lòng vẫn không dám khẳng định. Vả lại lúc này cũng không cho phép anh ta suy nghĩ thêm, bởi vì ngay tại điểm giao nhau của thần quang và bạch quang, bỗng nhiên hiện ra một đám mây ngũ sắc rực rỡ, chặn đứng luồng bạch quang đang tấn công toàn lực của bọn họ. Thần quang bắn văng tứ phía, vậy mà cũng ngưng kết lại, hóa thành từng khối đất ngũ sắc, điên cuồng sinh trưởng quanh thân người họ, trong chớp mắt đã dựng thành núi, hoàn toàn chia cắt chín người ra. ngạc. "Tức Nhưỡng!" Hồng Mộ Vân, Lạc Diên Bình và những người khác đồng loạt phát ra tiếng kêu kinh Thực ra khi nãy Vân Hạc đã thoáng nghĩ đến khả năng này, nhưng đến lúc thật sự tận mắt trông thấy Tức Nhưỡng, anh ta vẫn không khỏi chấn động tột cùng. Đây là vật mà Nữ Oa dùng để vá trời kia mà! Hai phía đông, tây của Côn Luân, trong trận thần ma đại chiến lần thứ nhất đã bị xé đôi, đến sau trận thần ma đại chiến lần thứ hai mới hợp lại, mà thứ giúp gộp hai phía Côn Luân thành một, cũng chính là khối Tức Nhưỡng này. Chỉ là anh ta nghĩ mãi vẫn không hiểu, vì sao trong tay Lâm Mộng Đình lại có Tức Nhưỡng? Mà một nữ tử nhân gian như cô, rốt cuộc đã học được cách điều khiển Tức Nhưỡng từ đâu? Tức Nhưỡng không ngừng sinh trưởng, chất chồng như núi. Sự xuất hiện của nó chặn đứng việc di chuyển của trận pháp, khiến sự vận hành của pháp trận trở nên ì ạch chậm chạp. Vân Hạc và những người khác cố gắng lần nữa điều động sức mạnh của trận pháp, nhưng uy lực của Tức Nhưỡng quá mức kinh người, mọi nỗ lực đều hóa thành bọt nước, trôi tuột đi. Sức mạnh của Tức Nhưỡng và sức mạnh trận pháp giảng co lẫn nhau, làm linh lực trong trận rối loạn đến mức không chịu nổi, khó mà duy trì. Nhìn thấy pháp trận đã hoàn toàn mất hiệu lực, Vân Hạc thở dài một cái: "Thôi vậy!" Lúc này, Lâm Mộng Đình dẫn theo nhóm chiến tướng của cô, cơ thể được bao bọc trong Thiên Vu Tử Vân, nhẹ nhàng lướt qua, đáp xuống phía sau Thiên Môn.