Máu tươi vẩy lên thanh kiếm gãy trong tay, gương mặt hai người hiện rõ vẻ kinh hãi, trong mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi.
Bọn họ còn chưa kịp có bất cứ phản ứng nào, bầu trời đã tối sầm lại. Vô số đầu rắn xếp kín trên cao, như một đám mây đen đặc quánh. Trong đó có hai chiếc đầu chẳng rõ là của ai - mỗi chiếc há miệng một cái, nuốt chửng Khương Bình và Khương Thành.
Khương Tử Phong đứng nhìn mà ngây dại, đến khi vô số chiếc đầu rắn đồng loạt quay lại nhìn anh ta, anh ta liền bủn rủn chân tay, ngồi phịch xuống đất.
Khoảnh khắc ấy, Khương Tử Phong thậm chí đã quên cả phản kháng.
Dù phản kháng cũng chẳng ích gì, ngay cả Khương Bình, Khương Thành còn bị đại xà nuốt mất. Nhưng cứ mềm nhũn quy trên đất như hiện giờ, thật sự quá mất mặt thân phận đệ tử Thiên Đô.
Ngay cả Lạc Thanh cùng những người khác trông thấy cũng không khỏi nhíu mày. Đương nhiên, đa số ánh mắt của mọi người vẫn bị hai con đại xà thu hút.
Chín vị đệ tử Thiên Đô trong lòng vừa chấn động, lại vừa hối hận, xấu hổ. Ban nãy bọn họ còn cho rằng việc Lâm Mộng Đình phá được pháp trận chỉ là may mắn nhất thời. Nếu sớm biết trong tay cô ta có món thần khí Thượng Cổ lợi hại đến thế, không khinh địch, không để lộ sơ hở trong trận hình và vị trí của bản thân, thì cũng chẳng đến nỗi để Lâm Mộng Đình dùng Tức Nhưỡng cắt đứt liên lạc trong trận pháp, nhờ đó dễ dàng phá trận.
Nhưng giờ thấy rõ uy thế của hai con đại xà này, bọn họ mới hiểu thì ra đối phương ban nãy còn cố ý giấu bớt thực lực. Nếu ngay từ đầu đã thả hai con đại xà xông lên phá trận, không cần Lâm Mộng Đình tự mình ra tay, chỉ riêng Na Già, Xá Sa cộng thêm Bàn Hồ, Thiên Lang - hai rắn hai chó, bốn thần yêu Thượng Cổ - bọn họ cũng đã không cách nào ngăn nổi.
Trong lòng Vân Hạc có chút do dự. Ngay từ đầu anh ta đã không muốn đối địch với Lâm Mộng Đình, vì vậy lúc kết trận khi nãy, với thân phận người chỉ huy, anh ta cũng không lập tức sử dụng sát chiêu. Nếu khi đó anh ta quyết liều một phen, thì dù Lâm Mộng Đình có phá được trận cũng tuyệt đối không thể nhẹ nhàng như vậy; ít nhất những người như Hoàng Đại Sơn, Ân Oanh muốn toàn thân không chút tổn thương e là không thể.
Thế mà giờ đây, nhìn Khương Tử Phong sắp chết trong miệng rắn, anh ta lại không biết có nên ra tay cứu hay không. Dẫu có ra tay cũng chưa chắc cứu nổi, nhưng dù sao đó cũng là sư đệ đồng môn.
Hơn nữa, Vân Hạc đã mơ hồ đoán được chân tướng sự việc.
Nhát kiếm cuối cùng mà Khương Bình, Khương Thành vừa chém ra, là kiếm pháp lạnh lẽo nhất mà anh ta từng thấy, ngoài Nhị sư huynh ra không ai sánh bằng.
Anht a vẫn chưa có cơ hội kiểm tra vết thương của Tứ sư huynh, nhưng muốn
chém đứt ngang người Tứ sư huynh, chỉ có loại kiếm khí như vậy mà thôi.
Người trong đội ngũ của Lâm Mộng Đình đều đã lộ thủ đoạn, rõ ràng chẳng ai phù hợp với loại kiếm pháp đó.
Những điều này đều chỉ là suy đoán, chưa có bằng chứng chứng minh. Khi mọi chuyện chưa sáng tỏ, Khương Tử Phong vẫn là sư đệ của anh ta. Sư đệ gặp nạn mà sư huynh khoanh tay đứng nhìn, ăn nói sao cho được?
Huống chi, nếu Khương Tử Phong chết trong bụng rắn, thì thật sự là chết không đối chứng.
Tứ sư huynh rốt cuộc chết thế nào, Đại sư huynh đã đi đâu, tất cả đều phải hỏi ở chỗ Khương Tử Phong.
Vì vậy, Vân Hạc chuẩn bị ra tay ngăn cản, cho dù có phải chôn xương trong miệng rắn, anh ta cũng nhất quyết phải cứu cho bằng được Khương Tử Phong.
Đúng lúc ấy, chợt nghe Đạt Ngõa lên tiếng: "Các con, về đây nào!"
Hai con đại xà lập tức thu lại hung tính, thân thể co rút dữ dội, hóa về thành hai con tiểu xà, trườn lên người Đạt Ngõa, giống như bầy trẻ đang làm nũng với mẹ.
Đệ tử Thiên Đô đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay sau đó, một luồng hỏa quang bùng lên. Trâm Hỏa Phượng trong tay Lâm Mộng Đình vạch ra một sợi tơ lửa đỏ mảnh như tơ tầm, lượn một vòng qua cổ Khương Tử Phong.
Lâm Mộng Đình nắm chặt cây trâm trong tay, khẽ kéo về sau, sợi tơ lửa liền siết chặt. Chỉ cần cô khẽ động một ý niệm, lập tức có thể chém rơi đầu Khương Tử Phong.
Các đệ tử Thiên Đô ai nấy đều kinh hãi.
"Em dâu, không được!" Vân Hạc hét lên.
Lâm Mộng Đình mỉm cười: "Ngũ sư huynh, chân tướng chuyện này đến giờ huynh còn chưa nhìn ra sao? Tứ sư huynh chính là bị anh ta giết!"
"Không! Không phải ta!" Khương Tử Phong gào to, cổ họng bỗng cảm thấy nóng rát, liền ho sặc sụa: "Khụ, khu, khu...
Nhìn bộ dạng hèn nhát ấy của anh ta, Vân Hạc không khỏi khẽ lắc đầu.
"Em dâu, hắn dù sao cũng là sư đệ của chúng ta. Nếu Tứ sư huynh thật sự chết
trong tay hắn, ta sẽ tự mình giết hắn. Xin em dâu cho ta một cơ hội, để ta điều tra cho rõ ràng!"
Lâm Mộng Đình gật đầu: "Được, Ngũ sư huynh. Nể mặt Dục Thần, ta cho huynh cái thể diện này.
Cô khẽ vung tay, thu lại cây trâm trong tay, sợi tơ lửa đỏ đang quấn quanh cổ Khương Tử Phong cũng biến mất theo.
Khương Tử Phong đưa tay sờ cổ mình, phát hiện da thịt vẫn nguyên vẹn, lúc này mới tạm thả lỏng. Nhưng khi anh ta bắt gặp ánh mắt của đám sư huynh sư muội Thiên Đô, đặc biệt là sắc mặt của Ngũ sư huynh Vân Hạc, trong lòng bỗng chốc chùng xuống. "Khương Tử Phong, nói đi, Tứ sư huynh rốt cuộc chết thế nào?" Vân Hạc quát lên, giọng lạnh như băng.
Cơ thể Khương Tử Phong khựng lại, anh ta giơ tay chỉ về phía Lâm Mộng Đình, thì bất chợt một đạo kiếm khí bay vút tới, xuyên thẳng qua xương bả vai của anh ta. Anh ta kêu thảm một tiếng, ôm chặt lấy vai, ngẩng đầu nhìn lên, liền chạm ngay vào ánh mắt sắc như dao của Thập lục sư muội Lạc Thanh.
Lạc Thanh nhập môn gần như cùng lúc với anh ta, quan hệ giữa hai người vốn không tệ. Bởi vậy, lúc đầu những lời Khương Tử Phong nói, Lạc Thanh là người ít nghi ngờ nhất. Cô ta lại đem lòng ái mộ Tứ sư huynh, vừa thương tâm vừa phẫn nộ, chẳng kịp suy nghĩ đã lao xuống tìm Lâm Mộng Đình báo thù. Chỉ là tính tình cô ta nóng nảy, chứ tuyệt đối không ngu dốt; nếu đến giờ vẫn còn cho rằng Lâm Mộng Đình là hung thủ, thì đúng là không xứng làm đệ tử Thiên Đô.
"Lạc sư muội, muội.... muội làm gì vậy?" Khương Tử Phong vừa lùi lại từng bước vừa lên tiếng.
"Khương Tử Phong, ngươi mà dám nói bừa thêm một chữ, ta giết ngươi ngay lập tức!" Sắc mặt Lạc Thanh u ám, sát khí tỏa ra khắp người, mũi kiếm trong tay cô ta chĩa thẳng vào yết hầu của Khương Tử Phong.
"Ta đã nói không phải ta giết mà!" Khương Tử Phong lớn tiếng cãi.
"Đương nhiên ta biết không phải do một mình ngươi giết. Nếu ngươi có bản lĩnh đó, cũng đã chẳng thành ra bộ dạng này!" Lạc Thanh lạnh lùng nói: "Ta muốn biết chân tướng! Tại sao các ngươi phải giết Tứ sư huynh? Tại sao phải đổ vạ cho người khác?"
"Ta... Khương Tử Phong còn muốn tiếp tục chối, nhưng anh ta cũng biết rõ có chối
nữa cũng vô ích. Lúc này chỉ còn hai con đường: hoặc một mình gánh hết, hoặc đẩy toàn bộ trách nhiệm lên người Lão tổ.
Cuối cùng anh ta cắn răng, lạnh lùng cười: "Được, được lắm! Đã vậy thì các ngươi còn hỏi làm gì? Không sai, là ta hạ lệnh, bảo Khương Bình, Khương Thành giết Tứ sư huynh, thế đã vừa lòng các ngươi rồi chứ? Giết ta đi! Ra tay đi!"
Khương Tử Phong cũng đã liều mạng rồi.
Khương Bình và Khương Thành chết rồi, anh ta mất đi hai chỗ dựa bên cạnh. Giờ này người duy nhất có thể cứu anh ta chỉ còn Lão tổ Cao Hề. Nhưng nếu anh ta tỏ ra mềm yếu một chút, chỉ sợ dù Cao Hề có tới cũng chẳng buồn ra tay cứu.
"Tốt! Cuối cùng ngươi cũng chịu thừa nhận!" Giọng Lạc Thanh khẽ run lên, chứa đầy cuồng nộ lẫn đau đớn: "Ta giết ngươi!"
Dứt lời, cô ta đột ngột đâm kiếm tới, mũi kiếm sắp xuyên thủng yết hầu Khương Tử Phong.
Đột nhiên, trong hư không xuất hiện một bàn tay, những ngón tay khế kẹp lấy thân kiếm của Lạc Thanh. Mũi kiếm lập tức dừng lại, chỉ còn cách cổ Khương Tử Phong chưa đến nửa tấc, rồi không thể tiến thêm dù chỉ một chút.
Ngay sau đó, những đầu ngón tay ấy khế búng nhẹ, thanh kiếm trong tay Lạc Thanh liền văng đi, hóa thành một đạo ánh sáng, biến mất nơi chân trời.
Mọi người đều kinh hãi, pháp bảo trong tay thi nhau bay ra.
Nhưng bàn tay kia đã tan biến không thấy tăm hơi.
Chỉ nghe trong hư không vang lên mấy tiếng cười to: "Ha ha ha ha! Vân Dương Tử chẳng những trị giáo bất lực, ngay cả đệ tử thu nhận vào cũng đều là phế vật, chín người liên thủ mà cũng không ngăn nổi mấy con yêu thú! Ta xem Vân Dương Tử còn mặt mũi nào làm chưởng giáo nữa!"
Tuy chỉ là một hư ảnh, nhưng áp lực tỏa ra lại khiến người ta khó mà thở nổi.