Chương 1688: Chúng ta đi

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
Lý Dục Thần phẩy tay một cái, những mảnh vỡ đang bay múa kia liền tụ lại, hóa thành một lá cờ nhỏ màu vàng. Vẻ mặt Cung Nguyệt Dung đầy chấn kinh và xúc động. "Dục... Thần..." Bà ấy nhìn anh, ánh mắt đầy dịu dàng, đưa tay ra định vuốt ve khuôn mặt của Lý Dục Thần, "Cậu tên là Dục Thần?" “Tên là gì không quan trọng, quan trọng là, bà phải biết tôi là ai." Lý Dục Thần nói. Cơ thể Cung Nguyệt Dung chấn động, cánh tay cứng đờ giữa không trung, rồi từ từ thu lại. "Tôi hiểu rồi." Giọng bà ấy mang theo một chút buồn mang mác, "Tôi không có tư cách làm mẹ của cậu, cũng không có tư cách làm người yêu thương cậu." “Nếu vạn vật vốn là một thể, chúng sinh hà tất phải phân biệt?" Lý Dục Thần nhìn bà ấy, lộ ra một nụ cười nhẹ, "Tôi nhắc bà phải biết tôi là ai, không phải để bà xác định bà có phải mẹ tôi hay không, hay có tư cách yêu thương tôi hay không. Tôi muốn bà buông bỏ sứ mệnh, buông bỏ trách nhiệm trong lòng, để bản thân nhẹ nhõm mà đối mặt với tất cả. Yêu thương không cần tư cách, cũng chẳng cần gánh vác trách nhiệm" Ánh mắt Cung Nguyệt Dung sáng lên, sau một thoáng ngạc nhiên ngắn ngủi, bà ấy nở nụ cười vui mừng: "Tôi hiểu rồi, tình yêu không có sự phân biệt, cũng không cần sự công nhận, tình yêu và sự sống cùng chung cội nguồn. Cảm ơn cậu, sứ mệnh của tôi cuối cùng cũng đã kết thúc! Từ giờ trở đi, tôi không còn là Thánh Nữ nữa, mà là... tôi thực sự!" Lý Dục Thần vui vẻ gật đầu. Nhưng đúng lúc này, anh lại một lần nữa cảm nhận được cái nhìn chăm chú của đôi mắt đến từ hư không xa xôi kia. Sức mạnh mạnh mẽ có thể xuyên thấu tất cả đó, bao trùm lên người anh. Anh ngẩng đầu nhìn lên một cái, rồi cười nói: "Sứ mệnh của tôi cũng kết thúc rồi. Từ giờ trở đi, tôi không còn là quân cờ của bất kỳ ai nữa" Khoảnh khắc tiếp theo, sức mạnh bao trùm trên người anh biến mất, đôi mắt thần bí đang dõi theo anh cũng không còn nữa. Cung Nguyệt Dung nói: "Bây giờ, cậu có thể ra ngoài rồi, hãy để tôi giúp cậu." Lý Dục Thần gật đầu. Anh biết, nếu không có sự giúp đỡ của Cung Nguyệt Dung, trừ khi hủy diệt Thần cung, bằng không anh không thể rời đi. “Đi theo tôi." Cung Nguyệt Dung khoác lụa đỏ, chân trần bước vào đầm lầy, đi về phía hòn đảo mờ ảo mà tươi tốt hơi nhô lên ở đằng xa. Lý Dục Thần đi theo sau bà ấy. Trong đầm lầy ẩm ướt mà ấm áp, lớp bùn dưới chân mềm nhũn nhưng không làm người ta bị lún xuống, mang lại cảm giác vô cùng thoải mái. Cung Nguyệt Dung bước lên đảo, những dây leo cổ xưa và cỏ dại khắp nơi tự động tách ra, nhường lối cho một con đường sâu thẳm, tĩnh lặng dẫn đến lĩnh vực không thể biết tới. Cung Nguyệt Dung quay người lại, nhìn Lý Dục Thần, hai tay dang rộng, lớp lụa đỏ như đôi cánh lụa tung bay, người và lụa hòa làm một, hóa thành một mảnh hồng quang bao bọc lấy Lý Dục Thần. Khí đầm lầy xung quanh dần tan biến, thay vào đó là một dòng chảy năng lượng cực kỳ tinh khiết, giống như nét trong trẻo thuở thiên địa sơ khai, vạn vật mới sinh. Lý Dục Thần không nhìn thấy cơ thể mình, nhưng anh có thể cảm nhận được một sự tồn tại chân thực. Không có sự nặng nề của thân thể, nhưng cũng không giống như linh hồn đơn độc không nơi nương tựa. Anh chưa bao giờ cảm thấy nhẹ nhàng và thanh khiết đến thế, tựa như từ phàm thai tiến vào hỗn độn, rồi lại từ trong hỗn độn trở về, nhìn thấy bản nguyên sơ khai nhất của sự sống. Hồng quang xoay chuyển, như cơn gió thái sơ, dẫn dắt Lý Dục Thần đi về phía thế giới chưa biết. Hình bóng của bà ấy đã hoàn toàn biến mất trong ánh sáng đó, chỉ còn lại một giọng nói dịu dàng, khẽ vang vọng trong trời đất ấm áp này. "Dục Thần, hãy cảm nhận sinh cơ này đi!" Ánh sáng chậm rãi xoay quanh cơ thể Lý Dục Thần, giống như một dòng sông sự sống bao bọc lấy anh. Anh cúi đầu, thấy mình hóa thành một khối quang thể sáng rực và dịu dàng. Mỗi tấc da thịt, mỗi sợi huyết nhục của anh đều đang được đúc lại, đó là một cuộc lột xác triệt để, dường như mọi tạp chất trên thế gian đều bị tịnh hóa trong khoảnh khắc này. Ý thức của anh đang quay ngược lại, trở về thời điểm bắt đầu của sự sống, cảm nhận nguồn cội của sự sống. Anh như tiến vào một thế giới ấm áp bao la vô tận, xung quanh tràn ngập tiếng nước chảy rì rào êm ái, những dòng nước đó không phải là nước suối bình thường, mà là dòng sông năng lượng tràn trề sinh cơ, chúng chậm rãi chảy giữa trời đất rộng lớn này, gợi lên hơi thở của sự sống. Đây chẳng phải thực thể, mà là khởi nguồn của mọi sự sống, là chốn quy tụ của mọi thần hồn. Khoảnh khắc ấy, anh không còn là Thiên Ma chuyển thế, không còn là hậu duệ Đạo Tổ, cũng chẳng còn là anh Lý của nhân gian —— anh chỉ là một hạt giống của sinh mệnh, một dáng vẻ nguyên sơ nhất của vạn vật —– thật linh lung, thật đáng yêu làm sao! Anh cuối cùng đã biết tại sao nơi này tên là đảo Linh Lung, linh lung chính là vẻ đẹp từ bên trong, là sự cơ xảo nội tại, là sự hoạt bát ngây thơ. Anh cuối cùng cũng đã hiểu tại sao phải trải qua ba lần thử thách mới có thể ra khỏi Thần cung. Bởi nếu không đi qua trầm luân, không nếm trải hết luân hồi, thì hoàn toàn không thể quay về điểm xuất phát, không thể nhìn thấy dáng vẻ nguyên thủy của sinh mệnh này, và đương nhiên cũng không thấy được lối ra. Ánh sáng bốn phía trở nên rực rỡ vô cùng, tựa như một cánh cửa đại đạo đang mở ra, dẫn dắt anh đi tới thế giới mới. Anh cảm thấy bị một luồng sức mạnh dịu dàng đẩy đi, chậm rãi tiến về phía trước, xuyên qua đường hầm dài hẹp. Xung quanh là sự bao bọc ấm áp, mềm mại, gấp gáp, mang theo sự chỉ dẫn của sinh cơ, mang theo lời chúc phúc của sự sống, mang theo quà tặng của cả Thần cung, và cũng mang theo cuộc niết bàn thực sự của chính Lý Dục Thần. mi. Anh phảng phất nghe thấy tiếng của mẹ, những tiếng rên rỉ đau đớn và lời mộng Vào khoảnh khắc đó, cơ thể Lý Dục Thần hoàn toàn thoát khỏi tất cả những gì cũ kỹ, anh chậm rãi bước ra từ nòng cốt của Thần cung, tắm mình dưới ánh nắng ban mai chói lọi. Anh nghe thấy tiếng gió, nghe thấy tiếng nước chảy, nghe thấy tiếng vạn vật thức tỉnh giữa đất trời. Anh mở mắt ra, phát hiện mình đang đứng bên một hồ nước u tĩnh, nước hồ trong vắt nhìn thấu đáy, phản chiếu những tầng mây trôi trên bầu trời. Gió nhẹ khẽ thổi qua gương mặt anh, mang theo một chút hơi ẩm, tựa như lời chào hỏi đầu tiên của đất trời. Anh quay đầu lại, Thần cung đã biến mất, chỉ còn Cung Nguyệt Dung lặng lẽ đứng đó, trong tay đang nâng lá cờ màu vàng và một vật trông như thẻ tre. Lý Dục Thần biết, cả Thần cung đều đã tiêu biến, hóa thành sức mạnh của sự sống, hòa làm một thể với anh. "Chúng ta đi thôi" Anh nói với Cung Nguyệt Dung. Cung Nguyệt Dung đưa cuốn thẻ tre đó cho Lý Dục Thần: "Cái này là của cậu." "Cái gì?" “Thánh nhân để lại, chỉ có người kế thừa linh hồn của Thần cung mới có thể đọc hiểu." Lý Dục Thần nghi hoặc đón lấy, quả nhiên là một cuốn thẻ tre, anh liền mở ra, nhưng bên trong lại chẳng có lấy một chữ nào. Đúng lúc này, bỗng nhiên một luồng thần niệm như kiếm đâm thẳng vào thức hải của anh. "Thế gian bi khổ, hối hận tạo ra chúng sinh, vì vậy sáng tạo ra kiếm này, diệt tận đại đạo, quay về hư vô. Nhưng thấy chúng sinh có tình, cuối cùng không nỡ, đành tự diệt thân mình, giấu kiếm tại Thần cung.. Tiếp đó, anh dường như nhìn thấy một thanh kiếm, treo ngang giữa trời đất, hiện diện ở khắp mọi nơi, kiếm khí chỉ tới đâu, vạn vật diệt vong tới đó. Ngay cả chính anh, chỉ mới cảm nhận kiếm ý trong thức hải một chút, thân hồn đã như muốn bị xé toạc và tan biến. Nhưng loại kiếm như vậy, ai có thể dùng được chứ?