Cao Hề đã đi rồi.
Bức tranh Sơn Hà Xã Tắc từ từ hạ xuống, rơi nhẹ trên mặt đất.
Dã Trọng và Du Quang đưa mắt nhìn nhau.
“Tên họ Cao kia là tên ngốc à?"
"Không giống."
"Thế sao hắn ta lại đưa bức tranh cho chúng ta?"
"Để chúng ta sửa tranh chứ còn gì nữa.
"Chúng ta sửa xong còn trả lại cho hắn được à?"
"Dĩ nhiên là không, sửa xong thì thả người ra."
"Không chỉ thả, còn thay đổi cách khởi động, sau này dùng chính bức tranh nhất Cao Hề vào trong.
"Hay! Tuyệt chiêu đó!"
"Nhưng Cao Hề ngu đến thế sao? Có khi nào đây là cái bẫy không?"
"Bẫy cái con khỉ! Chúng ta đã bị hắn giam lại rồi, cho dù thả bọn họ ra, thì vẫn là ở trong Thiên Cương trận.
"Ợ...
Dã Trọng và Du Quang cùng chống cằm, ngồi phịch xuống đất trầm tư. Hướng Vãn Tình nhìn mà nóng ruột: "Này, mặc kệ hắn nghĩ gì, cứ thả người ra trước đã rồi tính sau!”
“Nha đầu này nói cũng có lý." Dã Trọng nói.
Hướng Vãn Tình bảo: "Vậy thì mau cứu người đi chứ! Cứu đại sư huynh ra, sư huynh là người hiểu rõ mật bảo và cơ quan của Thiên Đô nhất, nhất định biết chủ ngữ của thừng Côn Tiên. Đến lúc đó mọi người cùng hợp lực, chưa biết chừng phá được đại trận này.
“Nha đầu này nói rất có lý." Du Quang phụ họa.
Thế mà hai người vẫn cứ ngồi đó, không nhúc nhích.
Hướng Vãn Tình sốt ruột: "Vậy hai người còn chờ cái gì nữa?"
"Bức tranh ở bên chỗ hắn, ta không qua đó được." Dã Trọng chỉ sang phía Du Quang. Giữa hai người là một màn sáng màu tím.
Hướng Vãn Tình nhìn sang Du Quang.
Du Quang lại chỉ về phía Dã Trọng: "Bút ở chỗ hắn, ta vẽ không nổi."
Hướng Vãn Tình lại quay sang nhìn Dã Trọng.
Trong tay Dã Trọng chẳng biết từ lúc nào đã có thêm một túm lông bạc trắng, không rõ dùng thứ gì buộc lại, phía sau gần một cành cây làm cán bút.
Hướng Vãn Tình cũng hết cách, chỉ còn biết câm nín.
Ba người im lặng ngồi trong Thiên Cương Tử Tiêu Trận, hoàn toàn bó tay.
Cao Hề chẳng hề lo Dã Trọng và Du Quang sẽ thả Liệt Thừa Phong, Âu Dương Sương cùng những người khác trong bức tranh Sơn Hà Xã Tắc ra, vì có thả thì bọn họ cũng chẳng chạy được.
Lão ta vô cùng tự tin vào đại trận Thiên Cương Tử Tiêu, điều duy nhất khiến lão ta kiêng kị chính là trạng thái hợp thể của Dã Trọng và Du Quang: hai tám nối liền cánh tay, chém ngang trời đất, hai vu nhân viễn cổ này ít nhiều khiến lão ta e dè. Bởi thế lão ta lợi dụng pháp trận tách hai người ra, chỉ cần không hợp thể, đại trận Thiên Cương Tử Tiêu đủ để giam chết bọn họ.
Còn đám người Lưu Sùng Tuấn, lão ta căn bản chẳng đặt vào mắt, huống hồ hai tiểu tử kia.
Thứ lão ta muốn là Âu Dương Sương.
Tuy có Kiên Ngô, dù không cần ma thai cũng có thể khống chế đám yêu ma bị phong ấn, nhưng ngược lại, lão ta cũng chẳng có cách tốt để kiềm chế chính Kiên Ngô. Nghĩ đến đây, Cao Hề lại có chút hối hận; giá như sớm khống chế được người đàn bà ở Dao Trì thì hay biết mấy.
Nếu một khi Kiên Ngô mất kiểm soát, quay ngược lại đối địch với lão ta, thì chỗ dựa cuối cùng chỉ còn là trận Vạn Tiên Kiếm.
Chỉ có kiếm khí Vạn Tiên mới chém nổi Kiên Ngô.
Nhưng then chốt, bí chìa của trận Vạn Tiên Kiếm lại nằm trong tay Vân Dương Tử. Hễ nghĩ tới Vân Dương Tử, trong lòng Cao Hề như nặng trĩu một tảng đá.
Trước đây lão ta đã đánh giá thấp Vân Dương Tử. Lão ta tưởng rằng chỉ cần liên thủ với mấy họ lớn khác, lấy cớ ma khí ngoài vực hỗn loạn, buộc y phải ở lại Vạn Tiên Trận, còn bản thân thì hạ giới là có thể nắm trọn cục diện.
Nhưng nhìn lại, Vân Dương Tử từ lâu đã bày đủ đường lui, thậm chí cục diện hôm nay lão ta cũng nằm trong dự liệu của y.
Cao thủ đối cờ, nước đi bày ra sâu xa khôn lường.
Khương Tử Phong chính là quả bom lớn mà Vân Dương Tử chôn sẵn cho một mạch Khương Thị.
Dùng một phế vật giả làm thiên tài, suýt nữa phá hỏng toàn bộ kế hoạch của Khương Thị.
Nếu không phải Cao Hề còn mưu đồ khác nên đích thân hạ giới, thì đến giờ lão ta vẫn chẳng biết Khương Tử Phong là đồ phế vật; chờ tới lúc gần đến kỳ thay người mới phát hiện ra, thì mọi chuyện đã muộn.
Đừng thấy mấy họ lớn khác hiện giờ còn chống lưng cho bọn họ; chỉ cần Khương Thị mất mặt, những kẻ ấy thế nào chẳng đứng sau lưng cười trộm.
Lý Dục Thần cũng là một quả mìn, hơn nữa đã bị kích nổ trước thời hạn. Cao Hề dám chắc, đó cũng là quân cờ do Vân Dương Tử bố trí.
Cao tay thật!
Lẽ ra quả mìn này phải do chính Vân Dương Tử đi gỡ, nhưng hiện tại ông ta bị nhốt trong Vạn Tiên Trận không ra được, củ khoai nóng ấy bèn ném thẳng vào tay Cao Hề.
Xem như vậy, việc mượn cớ ma khí ngoài vực hỗn loạn để giữ Vân Dương Tử lại trong Vạn Tiên Trận, biết đâu ngay chuyện này cũng nằm trong ván cờ của ông ta?
"Hừ! Dù ngươi tính sâu đến đâu cũng không ngờ ta nằm trong tay Phong Ma Thư. E rằng ngươi cũng quên rồi, Phong Thần Thư vốn là vật của Khương Thị ta; ngoài bản do tám họ cùng nằm giữ trong Vạn Tiên Trận, trong tay Khương Thị ta còn có một bản sao!"
Cao Hồ đã tính kỹ: nếu Âu Dương Sương thuận lợi sinh ra ma thai, lão ta sẽ làm đúng theo kế hoạch ban đầu, dùng Âu Dương Sương - ma mẫu - để khống chế ma thai, rồi mượn ma thai điều khiển đại quân yêu ma bị phong ấn dưới lớp huyền băng.
Nếu phía Âu Dương Sương xảy ra vấn đề, lão ta chỉ còn cách dựa vào sức Kiên Ngô, nhưng như vậy thì phải đề phòng Kiên Ngô trở mặt; quyền khống chế Vạn Tiên Trận nhất định phải sớm rơi vào tay lão ta.
Lão ta men theo Tử Tiêu Cung đi thẳng một mạch, tới cao nguyên băng phía sau. Đây là cấm địa thứ hai của Thiên Đô.
Khác với cấm vực hoang vu nơi phong ấn Kiên Ngô, nơi này hoa nở như gấm, mây lành dâng cuộn, thỉnh thoảng có tiên cầm tung cánh, trông hệt một chốn tiên gia.
Cao Hề bước đi trên mây lành, phía trước trong màn mây mù thấp thoáng hiện ra tám ngọn núi.
Nhìn kỹ mới thấy đó không phải núi, mà là tám mái điện, lưu ly phản chiếu ánh sáng ngũ sắc. Trên mái có vô số dị thú ngồi chồm hỗm; thấy Cao Hề tới, từng con ngoái
cái đầu kỳ quái, trợn to đôi mắt nhìn chằm chằm lão ta, đầy cảnh giác.
Cao Hề một tay kết ấn, vẽ vài đường trước ngực, miệng lầm rầm chú ngữ, giữa hư không liền hiện ra một phù ấn phát sáng.
Đám dị thú trên nóc điện thấy phù ấn ấy thì thu lại tia hung quang trong mắt, quay đầu đi, lại ngồi rụt trên sống mái, như hóa đá.
Cao Hề từ tầng mây hạ xuống, thân hình lướt nhẹ đáp lên khoảng sân trống giữa tám tòa cung điện.
Từ đây có thể nhìn rõ toàn bộ quần thể cung điện.
Mỗi tòa điện đều có mái vuông vức, tám tòa nối liền nhau tạo thành một hình bát giác, giống hệt đồ hình bát quái.
Đây chính là Bát Thần Cung - nơi tám họ lớn thời Thượng Cổ tế tự tiên tổ, cũng là tông từ của tám họ - cội nguồn căn cơ của Thần Cung tám họ.
Sở dĩ dòng dõi tám họ truyền thừa không dứt, đời nào cũng xuất hiện thiên tài tu hành, cho đến nay vẫn có thể nắm quyền thiên hạ, chính là nhờ Bát Thần Cung tọa trấn nơi này.
họ.
Phong Thần Thư đã phong ấn mọi thần cung khác, chỉ riêng để lại căn cơ của tám
Ngay cả Cao Hề cũng không rõ đây là do tổ tiên tám họ tranh đấu mà có, hay là một kẽ hở do Thiên đạo bỏ sót.
Lão ta quay người, bước về phía tòa cung điện màu đỏ nằm phía chính Nam.
Màu đỏ tượng trưng cho lửa, đó chính là Thần Cung Viêm Đế.
Chi Khương Thị, chính là hậu duệ của Viêm Đế Thần Nông.
Đứng trước cánh cổng son khổng lồ ấy, Cao Hề cũng khó tránh khỏi có chút căng thẳng.
Lão ta chỉnh lại y phục, rồi đặt lòng bàn tay lên cánh cửa.
Một luồng liệt hỏa bừng cháy.
Cao Hề cảm giác cả người mình như bị ngọn lửa nuốt trọn.
Lão ta không nhúc nhích; lão ta biết đây là nghi thức kiểm chứng huyết mạch
Viêm Đế, chỉ khi vượt qua được, cánh cổng mới mở ra.
Nói cách khác, cánh cửa này, kẻ không phải hậu nhân Thần Nông thì đừng mong bước vào.
Chẳng bao lâu, lửa tắt.
Cánh cửa lặng lẽ mở ra.
Trước mắt hiện ra một tấm thảm dài màu đỏ đang bốc lửa.
Cao Hề bước qua bậc cửa, đặt chân lên thảm đỏ, từng bước tiến lên cẩn trọng, không dám lộ nửa phần khinh suất hay ngạo mạn.
Hai bên là vô số tượng đá, sống động như thật.
Cuối tấm thảm đỏ là vương tọa của Viêm Đế.
Cao Hề trước tiên quỳ xuống trước tượng Viêm Đế, cung kính hành lễ khấu bái.
Sau đó lão ta đứng dậy, bước về phía bên trái.
Cách bên trái vương tọa không xa, có một pho tượng nhỏ hơn Viêm Đế nhiều, nhưng lại lớn hơn các tượng khác, đang ngồi trên một chiếc ghế.
Nói dứt lời, lão ta lấy roi Đả Thần ra, đặt ngang trước người, cắn rách đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu lên thân roi.